Xuyên Thư Thập Niên 70: Vợ Cũ Pháo Hôi Bị Hán Tử Thô Bạo Sủng Lên Mây - Chương 393
Cập nhật lúc: 05/05/2026 10:13
Từ Liễu rõ ràng là tức giận không nhẹ, miếng dưa hấu ném ra trực tiếp đập vào cánh cửa bên cạnh nhà bếp, sau đó nước dưa và vỏ dưa văng tung tóe khắp nơi. Căn nhà vốn dĩ còn sạch sẽ gọn gàng, trong nháy mắt trở nên nhếch nhác không chịu nổi.
Nhiễm Nguyệt đi ra ngoài, tốc độ cũng không nhanh, cô không nghe thấy tiếng dưa hấu bị ném ra, chủ yếu là một miếng dưa hấu cũng chẳng có lực sát thương gì. Nhưng tiếng hét ch.ói tai của Từ Liễu, cô vẫn nghe rõ mồn một.
Cô thật sự nghĩ không ra, Từ Liễu sao lại có địch ý lớn với mình như vậy, mình và cô ta từng gặp nhau sao?
Nhà họ Từ.
Dương Hạnh và Ngô tỷ đều bị hành động này của Từ Liễu làm cho hoảng sợ, hai người đều sững sờ.
“Sau này người này không được bước vào nhà tôi, nếu tôi còn nhìn thấy cô ta, tôi nhất định sẽ đ.á.n.h cho cô ta mặt mũi bầm dập! Đích thân đuổi cô ta ra ngoài!” Nói xong, Từ Liễu bình bịch bình bịch chạy lên lầu.
“Từ Liễu! Con đứng lại đó cho mẹ!” Dương Hạnh gầm lên một tiếng.
Bước chân lên lầu của Từ Liễu khựng lại, mẹ cô ta tuy luôn rất ôn hòa, nhưng những người từng tham gia cách mạng thì không có ai trên người là không có uy nghiêm. Cô ta cũng từng chứng kiến sự lợi hại của mẹ mình, cho nên vẫn ngoan ngoãn dừng lại.
“Con làm cái gì vậy? Về nhà để ra oai sao? Hay là ở bên ngoài có chuyện gì không thuận tâm, về trút giận lên đầu chúng ta?” Dương Hạnh liên tiếp hỏi mấy câu.
“Con mới không có, ở bệnh viện căn bản không có ai ra oai với con cả!” Từ Liễu hừ nhẹ một tiếng.
Cô ta hoàn toàn không chú ý tới Ngô tỷ đang ở bên cạnh liều mạng nháy mắt ra hiệu cho cô ta. Sau khi Từ Hoài Nghĩa và Dương Hạnh kết hôn, cũng là tốc độ 3 năm ôm 2 đứa, tổng cộng sinh được 5 người con. Hai người con trai lớn nhất đã hy sinh rồi. Còn có một người con gái lấy chồng xa tận phương Bắc, 2-3 năm mới gặp được một lần, cậu con trai út cũng luôn ở trong quân khu, rất ít khi gặp mặt.
Chỉ có cô con gái út Từ Liễu luôn ở bên cạnh, suy nghĩ của Từ Hoài Nghĩa cũng giống bà, chỉ cần con cái có thể đồng hành bên cạnh, đa số thời gian đều sẽ cố gắng đáp ứng. Nhưng hai người cũng có nguyên tắc, không hy vọng vì thân phận của mình mà để Từ Liễu “đi cửa sau”.
Từ Liễu tuy được nuông chiều từ bé, nhưng từ trước đến nay cũng coi như nỗ lực, chỉ mới tốt nghiệp cấp 2 nhưng lại rất nỗ lực tự mình học hỏi kiến thức về y học, hiện đang làm y tá trong bệnh viện quân khu.
“Con nói cái gì?” Chân mày Dương Hạnh càng nhíu c.h.ặ.t hơn.
Từ Liễu cũng ý thức được mình đã nói gì, lắc đầu: “Con không nói gì cả!”
“Mẹ thấy con càng ngày càng không có quy củ rồi, càng lớn càng thụt lùi, trước kia là quá nuông chiều con rồi!” Dương Hạnh rõ ràng đã hiểu ra rồi!
“Mẹ!” Từ Liễu lại bình bịch bình bịch chạy xuống, ôm lấy cánh tay Dương Hạnh, “Con một ngày ở bệnh viện cũng coi như là cẩn trọng làm việc rồi, căn bản không có lúc nào sai sót, ai sẽ ra oai với con chứ?”
Dương Hạnh hừ nhẹ một tiếng, rõ ràng là không tin. Từ Liễu lại kéo cánh tay bà lắc qua lắc lại: “Thật mà, con luôn ghi nhớ lời của mẹ và ba trong lòng, sẽ không ỷ vào danh tiếng của mẹ và ba mà tác oai tác quái bên ngoài đâu!”
Dương Hạnh nhìn cô ta một cái, mềm lòng, hiện tại có thể luôn ở bên cạnh cũng chỉ có cô con gái út này, lão đại lão nhị đã qua đời nhiều năm rồi. Nhìn Từ Liễu, trong lòng Dương Hạnh nhịn không được lại có chút đau buồn.
“Con đó, bao giờ mới chịu lớn đây?” Dương Hạnh nói, chỉ vào miếng dưa hấu trên mặt đất đằng kia: “Con xem con kìa, sàn nhà Ngô tỷ vừa quét sạch, con làm thế này chị ấy lại phải dọn dẹp lại từ đầu rồi!”
Ngô tỷ vội nói không sao, thấy hai người coi như đã làm hòa, tự nhiên đi qua lấy chổi bắt đầu dọn dẹp vệ sinh.
Từ Liễu lúc này mới nhắc đến chuyện của Nhiễm Nguyệt: “Mẹ cho cô ta đến nhà làm gì! Con ghét c.h.ế.t cô ta rồi!”
“Người ta chọc ghẹo gì con, theo mẹ được biết, người ta mới đến chưa được bao lâu!” Dương Hạnh không hiểu.
Từ Liễu trực tiếp bĩu môi, bày tỏ rõ sự không vui: “Chọc ghẹo gì con! Cô ta vừa đến đã chọc ghẹo con rồi!”
Dương Hạnh đợi câu tiếp theo của Từ Liễu, bà còn ngày ngày ở khu gia thuộc cũng chưa từng nghe nói chuyện của Nhiễm Nguyệt, Từ Liễu về cơ bản mỗi tuần cũng chỉ về một ngày, bệnh viện có ký túc xá, về cơ bản Từ Liễu đều không về. Hơn nữa, từ bệnh viện quân khu đến đây căn bản không cần phải đi qua khu gia thuộc phía trước, nhà của Nguyễn Thừa Xuyên bà đã đích thân đi xem qua rồi. Từ Liễu cho dù ngày nào cũng đi làm về nhà cũng không chạm mặt Nhiễm Nguyệt.
Nhắc đến chuyện này, Từ Liễu lại càng tức giận hơn, trực tiếp thêm mắm dặm muối kể lại chuyện ngày đầu tiên Nhiễm Nguyệt đến quân khu một lần. Dương Hạnh vốn dĩ còn thật sự tưởng rằng giữa hai đứa trẻ có mâu thuẫn gì, bà thật lòng thích đứa trẻ Nhiễm Nguyệt đó, liền nghĩ có thể để hai đứa trẻ kết bạn. Nếu có thể hóa giải hiểu lầm thì tốt biết mấy.
Nhìn con bé Nhiễm Nguyệt đó là một người đầu óc lanh lợi, có con bé làm bạn với Từ Liễu, sau này ấy à, trên đường đời cũng coi như có một người tham mưu rồi. Cha mẹ yêu thương con cái thì phải tính toán sâu xa cho chúng. Dương Hạnh đối với Từ Liễu cũng không có yêu cầu gì, chỉ cần cả đời bình an là được rồi.
Cùng với việc Từ Liễu kể rõ ngọn nguồn, sự lo lắng trên mặt Dương Hạnh biến mất, chân mày lại càng nhíu c.h.ặ.t hơn...
“Mẹ không biết đâu, lúc đó dáng vẻ cô ta giả vờ yếu ớt nằm trong lòng anh Thừa Xuyên quả thực là buồn nôn! Người như vậy mẹ còn cho cô ta bước vào cửa nhà, chỗ cô ta ngồi con cũng không muốn ngồi nữa!”
Từ Liễu nói, biểu cảm trên mặt đừng nói là chán ghét đến mức nào, hoàn toàn không chú ý tới biểu cảm của Dương Hạnh đã rất khó coi rồi.
“Người ta là vợ chồng!” Dương Hạnh gầm lên giận dữ: “Người ta muốn ôm thế nào nằm thế nào thì liên quan gì đến con? Con bận tâm cái nỗi gì chứ?”
