Xuyên Thư Thập Niên 70: Vợ Cũ Pháo Hôi Bị Hán Tử Thô Bạo Sủng Lên Mây - Chương 413
Cập nhật lúc: 05/05/2026 10:18
Nhưng hôm nay thứ 2 vừa đến, nhìn thấy trên chỗ ngồi của Nhiễm Nguyệt lại có thêm một cái cặp l.ồ.ng giữ nhiệt.
Nhiễm Nguyệt không biết suy nghĩ của Nghiêm Á, càng không có sự chú ý nào khác phân tán cho cô ta. Cô đang lật xem sách giáo khoa để ra đề thi đấy! Nếu cô biết suy nghĩ của Nghiêm Á chắc chắn sẽ muốn cười, cặp l.ồ.ng giữ nhiệt như thế này cô còn một cái nữa cơ! Cũng không biết Nghiêm Á biết rồi có phải sẽ càng tức giận hơn không!
Nhiễm Nguyệt nghĩ, tuần sau mình có thể sẽ xin nghỉ một tuần, cho nên cô định tuần này cho học sinh ôn tập nhiều hơn, sau đó tuần sau xin nghỉ xong quay lại sẽ thi luôn. Học tập mà, chính là phải làm kiểu đ.á.n.h úp bất ngờ này mới được.
Học như thuyền đi ngược dòng, không tiến ắt lùi, cô phải cho những học sinh này một sự bất ngờ xem thử chúng có thật sự học được hay không, chứ không phải là nước đến chân mới nhảy để đối phó với mình. Nhiễm Nguyệt biết trường học mở môn học này bản ý cũng là muốn để bọn trẻ tiếp xúc nhiều hơn, nếu không cũng sẽ không phát một cuốn sách giáo khoa tiếng Anh nhập môn.
Nhưng lần này Nguyễn Thừa Xuyên bị thương nằm viện khiến Nhiễm Nguyệt hiểu ra một chuyện, đó là cô cần phải kiếm nhiều tiền hơn. Viết bản thảo vẫn luôn viết, vẽ bản thảo cũng vẫn luôn vẽ, nhưng những thứ này vẫn chưa đủ. Bởi vì chuyện lần này khiến cô biết mình cần phải kiếm nhiều tiền hơn. Chỉ dựa vào thu nhập của mình và của Nguyễn Thừa Xuyên thì hai người đã có thể sống rất tốt rồi, nhưng Nhiễm Nguyệt luôn cảm thấy Nguyễn Thừa Xuyên chắc chắn cũng có áp lực, cô hy vọng mình cũng có thể cho anh một đường lui.
Con đường này thực sự quá nguy hiểm. Tối hôm đó Nhiễm Nguyệt đi ngang qua phòng bệnh của vị Lương đoàn trưởng gì đó, trước cửa có một người đang ngồi xổm khóc lóc. Cô đoán người đó nhất định là người nhà của Lương đoàn trưởng. Nếu có một ngày Nguyễn Thừa Xuyên cũng bị như vậy, mình thật sự không biết phải làm sao. Cô thực sự không dám tưởng tượng.
Nhiễm Nguyệt cẩn thận lật xem sách giáo khoa, ghi chép lại những điểm trọng tâm trên đó. Ra một đề thi đối với cô mà nói không hề khó, đặc biệt là sau khi trải qua kỳ thi tiếng Anh, cô vẫn nhớ rõ các dạng câu hỏi và vị trí của chúng trên tờ đề thi đó. Viết tay một bản xong, phần còn lại mang đến xưởng in để in ra.
So với ở quê thì tốt hơn quá nhiều rồi. Nhiễm Nguyệt không thích cứ viết tay mãi, cho nên cách thi ở quê cô chính là tự mình viết một đề thi rồi chép lên bảng đen để học sinh làm bài. May mà lúc này rất hiếm có học sinh bị cận thị, mọi người sinh hoạt điều độ lại không có thiết bị điện t.ử hay sách báo gì để xem.
Bên quê cũng không có xưởng in, nhưng bên này có. Nơi có quân khu đóng quân thì sự phát triển vẫn tốt hơn một chút. Có trường học đi in sách vở đề thi, còn có cả sạp truyện tranh nữa! Đôi khi Nhiễm Nguyệt đi mua thức ăn cũng sẽ ngồi xổm trước sạp sách xem một lúc lâu, 2 hào là tha hồ xem. Những câu chuyện trong sách đó Nhiễm Nguyệt đa số đều biết, nhưng cô cũng nhìn ra những đứa trẻ ngồi xổm trước sạp sách đó cũng đã xem rất nhiều lần rồi, nhưng ngặt nỗi lại không có thiết bị giải trí nào khác nên sẵn lòng bỏ ra 2 hào ngồi xổm nửa ngày.
Lúc Nhiễm Nguyệt làm xong đề thi, Vu Thục Mai đã quay lại. Đối với giáo viên tiếng Anh là Nhiễm Nguyệt, mặc dù đã dạy được một tháng rồi nhưng vẫn có không ít giáo viên có ý kiến với cô, mọi người tuy không nói ra nhưng trong lòng Nhiễm Nguyệt lại rõ ràng hơn ai hết.
Lúc đó ngoại trừ Ngô Cảnh Minh và Trần Chi Trân đã nghe cô giảng tiết tiếng Anh ra, những người khác không hề biết trình độ thực sự của Nhiễm Nguyệt. Hơn nữa cũng không ai biết tiếng Anh là cái gì, ngoại trừ Dương San và Mã Hiểu Đan cảm thấy Nhiễm Nguyệt lợi hại ra, các giáo viên khác đều cảm thấy cô đang “lừa” tiền lương! Họ không biết tiếng Anh, càng chưa từng nghe nói đến thứ này, chỉ cảm thấy Nhiễm Nguyệt đang nói hươu nói vượn.
Nhiễm Nguyệt hoàn toàn không bận tâm những điều này, cô nhận tiền lương, làm việc của mình, nói cách khác là không thẹn với lương tâm là được!
Lại qua một lúc, tiết thứ 2 bắt đầu, Nhiễm Nguyệt phải đi lên lớp rồi. Hôm nay cô có tiết thứ 2 buổi sáng và tiết thứ nhất buổi chiều. Lát nữa tiết thứ nhất buổi chiều là môn Mỹ thuật, môn Mỹ thuật kết thúc là cô có thể tan làm rồi.
Một tiết học kết thúc, trong lòng Nhiễm Nguyệt càng nắm rõ hơn về trình độ của học sinh. Tuần này chủ yếu là củng cố. Khoảng thời gian này Nguyễn Thừa Xuyên không có mặt, cô cũng không đi đâu được, đợi anh về cô nhất định phải lên tỉnh thành hoặc là thành phố một chuyến đến hiệu sách xem thử có sách gì khác không. Tóm lại Nhiễm Nguyệt hy vọng học sinh của mình sẽ không phải là học hết một học kỳ chỉ học được một số kiến thức rất đơn giản, mà là có thể thực sự học được một số thứ thiết thực.
Sau khi tiết học buổi chiều kết thúc, Nhiễm Nguyệt liền tan làm. Bình thường cô đều sẽ thong thả dọn dẹp đồ đạc, nhưng hôm nay buổi trưa đã dọn dẹp xong túi xách của mình rồi, tan học về xách túi và cặp l.ồ.ng giữ nhiệt đi luôn.
Nghiêm Á nhìn thấy hết. Hôm nay Nhiễm Nguyệt mang cặp l.ồ.ng giữ nhiệt, cô ta tưởng là bữa trưa mang theo, kết quả cũng không thấy Nhiễm Nguyệt ăn, đến chiều tan học xong liền vội vã xách tất cả đồ đạc đi mất. Hơi kỳ lạ.
Nhiễm Nguyệt vội đi chợ. Buổi sáng lo mua thịt chưa mua thức ăn của mình. Cô đạp xe đến chợ, xách theo cặp l.ồ.ng giữ nhiệt. Xe đạp có thể để ở khu vực quy định rồi khóa lại, nhưng cặp l.ồ.ng giữ nhiệt thì không được. Mua thức ăn xong về nhà, Nhiễm Nguyệt làm một bữa trưa đơn giản. Tiêu hao cả một buổi sáng, cô cũng đói rồi.
