Xuyên Thư Thập Niên 70: Vợ Cũ Pháo Hôi Bị Hán Tử Thô Bạo Sủng Lên Mây - Chương 417
Cập nhật lúc: 05/05/2026 10:18
Buổi trưa ăn quá nhiều khiến bây giờ cô vẫn cảm thấy bụng rất căng. Đến bệnh viện cảm thấy khá hơn nhiều, Nhiễm Nguyệt khóa xe rồi mới lên lầu. Không phải lần đầu đến nên đương nhiên Nhiễm Nguyệt quen đường quen lối đi lên lầu.
Càng lên lầu tim đập càng nhanh, đến tầng 6, Nhiễm Nguyệt bất giác đi chậm lại. Một là sắp gặp được Nguyễn Thừa Xuyên, trong lòng có chút căng thẳng, hai là muốn bình ổn lại tâm trạng. Càng đến gần phòng bệnh của anh, lòng cô càng căng thẳng, mong rằng hôm nay cũng có thể may mắn như lần trước, có thể ở trong phòng bệnh cả đêm bầu bạn cùng anh.
Thực ra Nguyễn Thừa Xuyên chắc chắn là may mắn, vì so với vị đoàn trưởng kia anh chỉ bị gãy xương, nói đơn giản là bị thương chứ không giống như Lương đoàn trưởng mất đi một chân, cũng mất đi cả sự nghiệp của mình! Nhiễm Nguyệt vừa cảm thấy may mắn vừa thấy buồn cho Lương đoàn trưởng, đặc biệt là người phụ nữ mà cô nhìn thấy đêm đó. Đối với bà ấy, chồng là chỗ dựa của mình, nhưng sau này chồng lại mất đi một chân. Cảm giác này e rằng không ai có thể hiểu được suy nghĩ của người trong cuộc.
Nghĩ đến đây, Nhiễm Nguyệt liếc nhìn về phía phòng bệnh, Nguyễn Thừa Xuyên đã ngủ rồi. Trông anh cũng giống như lần trước, ngủ rất yên bình. Nhiễm Nguyệt cẩn thận đẩy cửa bước vào, cũng thật trùng hợp giống như lần trước, bên cạnh có đặt một chiếc ghế đẩu. Nhiễm Nguyệt qua đó ngồi xuống nhìn Nguyễn Thừa Xuyên đang nằm trên giường.
Cô không có hành động gì khác, chỉ chăm chú nhìn anh một lúc. Đã mấy ngày không gặp cộng thêm tình hình này của anh, Nhiễm Nguyệt rất nhớ anh. Trước đó cô còn có chút oán giận nhưng bây giờ đã không còn chút oán giận nào nữa, vì có thể nhìn thấy anh bình an đã là rất tốt rồi.
2 ngày trước cô còn gọi điện về quê nói với Trương Thúy Nga rằng họ đều ổn. Trương Thúy Nga đương nhiên tin Nhiễm Nguyệt, hơn nữa Nhiễm Nguyệt có thể đến đó khiến bà yên tâm không ít. Bao năm nay con trai một mình ở bên ngoài không có người kề cận sớm tối, bà cũng rất không yên tâm. May mà Nguyễn Thừa Xuyên cũng đã kết hôn, Nhiễm Nguyệt là một người rất tốt, Trương Thúy Nga tin rằng mắt nhìn của mình chưa bao giờ sai.
Nhiễm Nguyệt không nói Nguyễn Thừa Xuyên đi làm nhiệm vụ đã lâu chưa về, chỉ nói anh bây giờ đã đến đơn vị, tối mới có thể về. Trương Thúy Nga nói ở quê lại mưa khiến Nhiễm Nguyệt có chút lo lắng, may mà bà nói là mưa nhỏ cô mới yên tâm.
Trương Thúy Nga rất vui, nhà cửa ở quê có thay đổi lớn, nhà đã xây lại hoàn toàn theo lời Nhiễm Nguyệt nói mà xây. Mỗi người đều có phòng riêng, còn có 3 phòng cho khách. Trương Thúy Nga nói may mà có đề nghị của Nhiễm Nguyệt, hơn nữa sau khi biết được thiết kế nhà họ, trong thôn có không ít người cũng định làm tương tự. Không ít nhà có ý định này, cho dù nhà không có tiền cũng cố gắng dành dụm xây một căn nhà trệt.
Tóm lại trong thôn bây giờ đã thay đổi rất nhiều. Chính phủ trợ cấp sửa đường, mọi người cũng xây lại nhà, còn kéo cả dây điện nữa! Muốn giàu thì trước hết phải sửa đường. Con đường này từ xưa đến nay không đổi, chỉ cần sửa đường xong rất nhiều việc sẽ trở nên thuận tiện hơn. Nhiễm Nguyệt rất vui khi thấy trong thôn có sự thay đổi như vậy, chủ yếu là rất nhanh thôi sẽ có biến động lớn. Sau này kinh tế phục hồi, rất nhiều việc sẽ có thể kiếm ra tiền. Trong thôn đã sửa đường, vậy thì mọi thứ sẽ ngày càng tốt hơn. Đến lúc đó mọi người đều có thể làm ăn buôn bán, mà ở quê vì đã sửa đường trước nên sẽ thuận tiện hơn để lên thị trấn, lên thành phố kiếm tiền! Hơn nữa nhà nhà đều có điện, có đèn điện, rất tiện lợi.
Nhiễm Nguyệt nói với Trương Thúy Nga đừng tiếc tiền điện. Trước đây bọn trẻ chỉ có thể làm bài tập dưới đèn dầu, nhưng bây giờ có đèn điện rồi cũng tốt cho chúng. Nhiễm Nguyệt cũng không vì có điện thoại mà không viết thư về quê. Cô không chỉ viết thư mà còn gửi đồ, gửi sách vở cho bọn trẻ. Ở quê còn chưa bao giờ thấy truyện tranh, cô mua cho mỗi đứa trẻ trong nhà một cuốn. Mỗi người một cuốn khác nhau như vậy mọi người còn có thể đổi cho nhau xem. Kể cả Nguyễn Dật Phàm nhỏ nhất cũng có, tuy cậu bé còn chưa biết nói nhưng Nhiễm Nguyệt không hề thiên vị.
Hơn nữa vì cô đang vẽ bản thiết kế nên đương nhiên cũng gửi cho Lý Phượng Lan và mọi người mỗi người một bộ quần áo, không chỉ phụ nữ trong nhà có mà đàn ông cũng có. Nhiễm Nguyệt không hề tiếc, rất đơn giản, sau khi họ đến Trương Thúy Nga đã mở một cuộc họp gia đình, không cho Nguyễn Thừa Xuyên gửi tiền trợ cấp về nữa. Bao năm nay gia đình đã hưởng quá nhiều từ anh, mặc dù Lý Phượng Lan và mấy người khác có oán giận nhưng cũng không dám nói với Trương Thúy Nga. Dù sao bây giờ nhà có một căn nhà lớn như vậy cũng là nhờ vào vợ chồng Nguyễn Thừa Xuyên mới có được. Nếu không cả nhà họ thật sự không biết sẽ đi đâu về đâu!
Tình hình ở quê mỗi lần Trương Thúy Nga đều nói với Nhiễm Nguyệt rất nhiều, Nhiễm Nguyệt cơ bản đều lắng nghe, đương nhiên cũng nói tin tốt mình đã làm giáo viên ở đây.
Nhiễm Nguyệt nhìn Nguyễn Thừa Xuyên đang ngủ say trên giường bệnh, trong lòng có rất nhiều điều muốn nói nhưng lại sợ làm anh thức giấc, chỉ có thể bất động nhìn anh. Thời gian ban đêm luôn khó trôi, buổi chiều Nhiễm Nguyệt không ngủ, lúc này nhìn thấy anh lại cảm thấy buồn ngủ. Nhìn chằm chằm một lúc lâu, cô ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Lúc Nguyễn Thừa Xuyên tỉnh dậy giữa đêm liền thấy Nhiễm Nguyệt đang dựa vào cạnh giường bệnh đã ngủ say. Động tác ngồi dậy của anh khựng lại, suýt nữa tưởng mình nhìn nhầm, nhưng quả thực Nhiễm Nguyệt đang dựa vào giường bệnh hướng về phía anh ngủ rất say.
