Xuyên Thư Thập Niên 70: Vợ Cũ Pháo Hôi Bị Hán Tử Thô Bạo Sủng Lên Mây - Chương 486
Cập nhật lúc: 05/05/2026 13:18
Nhiễm Nguyệt nghe Nguyễn Thừa Xuyên kể những chuyện này chỉ cảm thấy thật thần kỳ.
“Anh chủ động đi tìm Thủ trưởng Từ, chú ấy cũng vì chuyện của Từ Liễu mà trở về, khoảng thời gian này cũng vì chuyện này mà đau đầu.” Nguyễn Thừa Xuyên kể lại lúc đó còn có chút thổn thức, không nhịn được nói với Nhiễm Nguyệt: “Sau này con gái chúng ta không thể như vậy, nếu sau này nó vì một người đàn ông mà đòi sống đòi c.h.ế.t, thật sự là uổng công nuôi nó!”
Nhiễm Nguyệt không nói gì, roi không quất vào người mình thật sự không biết đau. Đôi khi không thể không nói chuyện tình cảm không thể nói trước được. Có lúc người ta rất dễ lụy tình.
“Lời này không thể nói, dù sao cũng là con mình, lúc nhỏ có thể giáo d.ụ.c tốt, nhưng lớn lên rồi đó là con đường của nó. Có thể quản cả đời, ngoài bản thân chúng ta ra không ai quản được, cho dù là con mình đẻ ra cũng có con đường riêng của chúng!” Nhiễm Nguyệt ngắt lời Nguyễn Thừa Xuyên.
Nguyễn Thừa Xuyên im lặng một lúc: “Được, em quyết!”
Về vấn đề giáo d.ụ.c, nghe lời Nhiễm Nguyệt, Nguyễn Thừa Xuyên không có ý kiến. Dù sao Nhiễm Nguyệt cũng là giáo viên mà, phải không? Còn có thể có ý kiến gì chứ?
Nguyễn Thừa Xuyên tiếp tục nói về chuyện của Từ Liễu: “Nghe nói cô ta vì... anh mà tự sát, Thủ trưởng Từ tức giận đến mức tát cô ta 2 cái, thím Dương căn bản không giữ được, nhưng bà ấy cũng tức giận!”
Nhiễm Nguyệt gật đầu, chuyện này bất kể là cha mẹ nào cũng sẽ tức giận.
“Lúc anh đến Từ Liễu đang khóc, Thủ trưởng Từ đang mắng người, thím Dương ở giữa khuyên can.” Nguyễn Thừa Xuyên kể sơ qua.
Tóm lại chuyện này muốn giải quyết thì phải giải quyết người trong cuộc, Nguyễn Thừa Xuyên không thể ly hôn với Nhiễm Nguyệt, hơn nữa họ là quân hôn. Còn về Từ Liễu vẫn còn cách giải quyết. Cho nên chuyện muốn giải quyết, điều Từ Liễu đi là được rồi? Nguyễn Thừa Xuyên biết tình hình nhà họ Từ bao gồm cả nhà có mấy người con, cho nên Nguyễn Thừa Xuyên đề nghị để Từ Liễu đi một thời gian.
“Cô ta có nghe lời không?” Nhiễm Nguyệt nhíu mày, Từ Liễu có thể gây ra nhiều chuyện như vậy hoàn toàn là vì cô ta quá cố chấp, mà người cố chấp thì sẽ không chịu bỏ cuộc.
Nguyễn Thừa Xuyên gật đầu: “Sẽ nghe, vì nhà họ Từ không còn lựa chọn nào khác!”
Nhiễm Nguyệt sững sờ một lúc, đối diện với ánh mắt của Nguyễn Thừa Xuyên. Cô dường như hiểu được ý nghĩa của “không còn lựa chọn nào khác” mà Nguyễn Thừa Xuyên nói. Thủ trưởng Từ có thể ngồi lên vị trí hiện tại hẳn là hiểu rõ rất nhiều chuyện, cho nên nhất định có thể đưa ra lựa chọn đúng đắn. Còn về Dương Hạnh, từ ngày bà gả cho Từ Hoài Nghĩa, rất nhiều chuyện đã được định sẵn. Bà ấy còn rõ ràng hơn Từ Hoài Nghĩa một vài thứ.
Nhiễm Nguyệt gật đầu, không nói gì thêm.
“Chuyện đã giải quyết xong, lần sau có chuyện như vậy em nhất định phải nhớ nói cho anh biết đầu tiên. Anh là chồng em, em đừng có chuyện gì cũng tự mình gánh vác, có chuyện gì cứ nói cho anh, anh có thể giải quyết!”
Nhiễm Nguyệt lại gật đầu: “Thừa Xuyên, cảm ơn anh!”
Nguyễn Thừa Xuyên ôm Nhiễm Nguyệt vào lòng: “Hai chúng ta còn nói cảm ơn gì nữa?”
Nhiễm Nguyệt đột nhiên ngồi thẳng dậy, trực tiếp đụng vào cằm Nguyễn Thừa Xuyên.
“A!” Nguyễn Thừa Xuyên lùi lại một chút, xoa cằm: “Nhiễm Nguyệt, em mưu sát chồng à!”
Nhiễm Nguyệt nhanh ch.óng xoa nhẹ cằm Nguyễn Thừa Xuyên: “Xin lỗi xin lỗi, em không cố ý!”
“Anh tin em không cố ý, nhưng xin lỗi vô dụng!”
“Aiya, aiya, anh đại nhân không chấp tiểu nhân mà!” Nhiễm Nguyệt làm nũng: “Vốn dĩ em định bắt lỗi anh, nhưng anh như vậy bỗng nhiên lại thành em sai rồi!”
“Em bắt lỗi anh?” Nguyễn Thừa Xuyên nhướng mày như thể nghe được chuyện gì ghê gớm lắm: “Anh sai ở đâu?”
“Anh còn nói chuyện đã giải quyết xong, anh đi giải quyết lúc nào?”
“Chuyện gì?” Nguyễn Thừa Xuyên không phản ứng kịp Nhiễm Nguyệt đang nói gì.
“Chính là chuyện của Từ Liễu anh vừa nói đó, em hỏi anh anh đi lúc nào!” Nhiễm Nguyệt nghiêm túc nói.
Tính thời gian, Nguyễn Thừa Xuyên mới tháo bột được 5 ngày, nhưng vẫn luôn bận rộn, căn bản không có thời gian đến bệnh viện giải quyết vấn đề. Hơn nữa tính thời gian, nếu chuyện của Từ Liễu mới được giải quyết 2 ngày nay, vậy thì cô ta đã ở bệnh viện nửa tháng rồi. Đây là bệnh viện quân khu, không phải chợ rau, bệnh viện không thể để trường hợp như Từ Liễu ở lại lâu như vậy! Tuyệt đối không thể!
Tư duy của Nhiễm Nguyệt lập tức chuyển động, rất nhanh có thể nghĩ ra nhiều chuyện.
“Nói đi!”
Nguyễn Thừa Xuyên cười hì hì: “Vợ, em biết mà!”
“Em biết cái đầu anh ấy!” Nhiễm Nguyệt b.úng một cái vào trán Nguyễn Thừa Xuyên: “Có phải anh đi lúc còn bị thương không?”
“Ừm!” Nguyễn Thừa Xuyên không dám lên tiếng.
“Anh nói xem, một ngày anh không làm người ta bớt lo được!” Nhiễm Nguyệt dùng sức chọc chọc.
Nguyễn Thừa Xuyên không nhịn được kêu đau: “Cứu mạng cứu mạng, vợ, anh sai rồi anh sai rồi! Em vừa mới đụng vào cằm anh, bây giờ lại làm trán anh, tối nay em nhất định phải làm anh bị hủy dung phải không?”
“Em làm anh tàn phế luôn, chân gãy rồi còn không nghe lời!” Nhiễm Nguyệt vừa nghĩ đến cảnh đó thật sự tức giận. Thật sự là tức giận. Trước đây không có ý thức gì, nhưng lần trước ở bệnh viện thật sự đã dọa cô sợ, cho nên rất sợ.
“Được rồi được rồi, anh không cố ý, hơn nữa anh không phải nghĩ chân anh bị thương, như vậy đi qua rất dễ đóng vai ‘nạn nhân’ sao! Em không biết đâu, vốn dĩ anh còn nghe thấy thủ trưởng ở trong đó nói xấu Từ Liễu, mắng không chút khách khí, nhưng mà anh chống nạng vừa vào, ông ấy nhìn anh là mặt mày tươi cười!”
Nguyễn Thừa Xuyên kể lại trải nghiệm này, rõ ràng có chút đắc ý. Nhiễm Nguyệt lại lườm anh một cái, không nói gì, trực tiếp đứng dậy vào phòng vệ sinh.
