Xuyên Thư Thập Niên 70: Vợ Cũ Pháo Hôi Bị Hán Tử Thô Bạo Sủng Lên Mây - Chương 508

Cập nhật lúc: 05/05/2026 13:23

Ngay cả Nguyễn Hân Hân nhỏ nhất trong nhà cũng theo các anh chị đi đến trường học rồi, mỗi ngày về sẽ đem mấy từ đơn giản học được ở trường luyện đi luyện lại...

Khoảng thời gian này, Nhiễm Nguyệt chỉ muốn nghỉ ngơi một chút, bản thảo cũng không viết nữa, công việc dịch thuật cũng tạm thời gác lại.

Chỉ dẫn dắt đám trẻ trong nhà.

Đôi khi cũng thấy đau đầu, thực sự là hơi ồn ào.

Cứ như vậy, trong cuộc sống chậm rãi, thời gian thoắt cái còn 2 ngày nữa là đến Tết.

Từ lúc mới về, Nhiễm Nguyệt còn cảm thấy mình là khách, dần dần lại trở về cảm giác mỗi ngày đều ở trong thôn trước đây rồi, dường như khoảng thời gian rời đi trước đó không hề tồn tại vậy.

Nguyễn Thừa Xuyên cũng gọi điện thoại tới, nói là đảm bảo trước Tết nhất định có thể về đến nhà.

Nói là trước Tết có thể về đến nhà thì thật sự là trước Tết đã về đến nhà, cũng chính là ngày 29 tháng Chạp hôm đó về đến nhà.

Nhiễm Nguyệt thỉnh thoảng lại ra cổng sân nhìn một cái, cuối cùng thực sự không nhịn được nữa, trực tiếp đi ra đầu thôn.

Lúc này tuyết lớn phong tỏa núi rồi, từ xa chỉ có thể nhìn thấy một màu trắng xóa, Nhiễm Nguyệt đi ra đầu thôn đã mất không ít công sức rồi.

Trương Thúy Nga vốn định đi đón, Nguyễn Bân không cho, tự mình dẫn theo con cả Nguyễn Thừa Nghĩa đi lên công xã.

Nguyễn Thừa Xuyên ngược lại không có gì đáng lo lắng, người này cũng là nhiều năm bôn ba bên ngoài, cộng thêm thân phận cũng không có gì khiến người ta cảm thấy lo lắng.

Nhưng Nhiễm Nguyệt có chút nhớ anh rồi.

Về nhà cũng được một thời gian dài rồi, ở khu gia thuộc lúc ngày nào cũng có thể gặp mặt, Nhiễm Nguyệt không khỏi sẽ nói vài câu ghét bỏ, nhưng nếu lúc không thể gặp mặt sẽ cảm thấy nhớ nhung.

Đặc biệt là lúc người này đi làm nhiệm vụ, càng thêm sốt ruột.

Nhiễm Nguyệt giậm chân tại chỗ, mặc rất dày, trên người không lạnh nữa nhưng có chút cóng chân.

May mà không đợi quá lâu, từ xa xa đã nhìn thấy ba bóng người đen ngòm đi tới.

Ba cha con đều mặc áo bông lớn màu đen.

Nhìn từ xa, Nhiễm Nguyệt đã kích động lên rồi, không màng đến việc cóng chân nữa, nhanh ch.óng chạy tới đón.

“Sao em lại đến đây?”

Nguyễn Thừa Xuyên vừa nhìn thấy Nhiễm Nguyệt cũng không màng đến việc Nguyễn Bân và Nguyễn Thừa Nghĩa hai người vẫn còn ở đó, vứt đồ trên tay xuống liền chạy tới đỡ lấy Nhiễm Nguyệt.

Hai người xa cách suốt một tháng trời, giờ phút này giữa trời băng đất tuyết này ôm chầm lấy nhau.

Nguyễn Bân và Nguyễn Thừa Nghĩa đều ngẩn người, trực tiếp là không có mắt nhìn, hai người nhìn nhau đều quay người đi.

Thật không nhìn ra lão tam trước đây cũng không nhìn ra là người như vậy nha!

Ngây người một lúc, không đợi Nguyễn Bân và Nguyễn Thừa Nghĩa có ý kiến, Nhiễm Nguyệt đã phản ứng lại.

Chủ yếu là cho dù có tình cảm sâu đậm đến đâu cũng không chống lại được trời hàn đất đống.

Nhiễm Nguyệt bất giác rùng mình một cái, lạnh quá.

“Ở nhà đợi anh không tốt sao, cứ nhất quyết phải ra tìm anh?” Nguyễn Thừa Xuyên nhìn ra Nhiễm Nguyệt đang rùng mình, theo bản năng định cởi áo khoác khoác cho Nhiễm Nguyệt.

Nhiễm Nguyệt kéo anh lại: “Mau về nhà thôi, về nhà rồi sẽ không lạnh nữa!”

Nguyễn Thừa Xuyên cũng phản ứng lại, ba và anh cả vẫn còn đang nhìn ở phía sau, nhặt đồ trên mặt đất lên, chuyển sang một tay, tay kia thì nắm lấy tay Nhiễm Nguyệt.

Tay Nhiễm Nguyệt rất lạnh, vốn dĩ lúc ra khỏi cửa vẫn còn ấm áp, ra ngoài nửa ngày hơi nóng đều tản đi hết rồi.

“Thừa Xuyên, như vậy có phải không hay lắm không...” Nhiễm Nguyệt có chút ngại ngùng, vừa nãy quá bốc đồng, bây giờ phản ứng lại cảm thấy có chút xấu hổ rồi.

Nguyễn Thừa Xuyên nhếch khóe môi không trả lời, biểu cảm dường như đang nói vừa nãy vẻ mặt không quan tâm sao bây giờ lại tính toán rồi.

Mặt Nhiễm Nguyệt càng đỏ hơn, nhìn về phía hai người phía sau lại phát hiện hai người hoàn toàn không có ý định quản họ, thậm chí còn tụt lại phía sau rất xa.

Nguyễn Thừa Xuyên tự nhiên là phát hiện ra hành động nhỏ của Nhiễm Nguyệt: “Yên tâm đi, lúc này không có ai đi loanh quanh bên ngoài đâu, ba và anh cả đều là người từng trải, trong lòng rõ ràng lắm!”

Nhiễm Nguyệt lườm anh một cái, cái gì gọi là trong lòng rõ ràng lắm?

Trực tiếp véo một cái vào eo Nguyễn Thừa Xuyên: “Anh không được nói nữa!”

Nguyễn Thừa Xuyên hừ nhẹ một tiếng nhưng không tức giận, tiếp tục nói: “Nguyệt Nguyệt, một tháng không gặp này em thật sự là càng ngày càng không nói lý lẽ rồi, vừa nãy là ai bỗng chốc nhào vào lòng anh? Chẳng lẽ không phải em sao?”

Nhiễm Nguyệt không trả lời nữa, “Mau về nhà, chân em sắp đông cứng lại rồi!”

Nguyễn Thừa Xuyên nghe thấy lời này lập tức cũng không nói gì nữa mà nắm tay Nhiễm Nguyệt đi về hướng nhà.

Lúc đến sân, mặc dù Nguyễn Thừa Xuyên đã xem qua bản phác thảo, đã từng đi đến thành phố lớn, nhưng khi nhìn thấy sự thay đổi nghiêng trời lệch đất của nhà mình cũng phải chấn động!

“Thế nào? Có phải cũng bị ngôi nhà này làm cho chấn động rồi không!” Nhiễm Nguyệt vô cùng hài lòng với phản ứng của Nguyễn Thừa Xuyên.

“Ừm!” Nguyễn Thừa Xuyên gật đầu, quét mắt một vòng, nhìn về phía Nhiễm Nguyệt: “Phòng của chúng ta là phòng nào?”

“Anh đoán thử xem?” Nhiễm Nguyệt cười tinh nghịch, ngoài miệng thì nói để Nguyễn Thừa Xuyên đoán nhưng lại không thực sự để Nguyễn Thừa Xuyên đoán, dẫn Nguyễn Thừa Xuyên lên lầu.

Nguyễn Thừa Xuyên bước theo bước chân của Nhiễm Nguyệt, từ từ đi lên tầng 3: “Ở tầng 3 sao?”

“Ừm, tầng 3 ngoài căn phòng dài bên cạnh ra, những phòng khác đều là địa bàn của chúng ta!” Nhiễm Nguyệt nhướng mày!

“Thật tốt!” Nguyễn Thừa Xuyên im lặng một giây, mỉm cười với Nhiễm Nguyệt.

Nhiễm Nguyệt cũng cười, đúng vậy, thật tốt!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.