Xuyên Thư Xong Ở Show Hẹn Hò Nổi Điên Chỉnh Đốn Nội Ngu - Chương 20: Quỳ Cầu Bản Thân Đừng "đẩy Thuyền" Nữa, Nhưng Mà...

Cập nhật lúc: 05/01/2026 12:07

Ôn Vân Tri liếc nhìn thời gian trên điện thoại.

Lúc cô làm xong tấm poster thứ hai thì trời đã bắt đầu sập tối.

Cô dạo một vòng Weibo để xem tình hình, thật không ngờ Ôn Mạn Tịch lại chia sẻ bài đăng của mình.

Dù ngạc nhiên, Ôn Vân Tri vẫn tiện tay nhấn thích một cái.

Cả hai trạc tuổi nhau, lại là chị em họ, ngoại hình có nhiều nét tương đồng nên thường xuyên bị đặt lên bàn cân so sánh, được coi là đối thủ cạnh tranh trực tiếp trong giới.

Fan của hai nhà vốn dĩ như nước với lửa, thường xuyên khẩu chiến kịch liệt.

Thế nhưng sau sự việc này, fan hai bên lại bỗng dưng hòa thuận lạ thường.

[Tình chị em đúng là tuyệt vời, tôi và Mạn Tịch sẽ luôn ủng hộ chị!]

[Đã bắt đầu cày phim mới của Mạn Tịch rồi, cùng Vân Tri ủng hộ thôi nào!]

[Tình cảm này cảm động quá đi mất, tôi bắt đầu 'đẩy thuyền' chị em họ rồi đấy.]

Thấy dư luận đang chuyển biến tốt đẹp cho cả Ôn Vân Tri và Ôn Mạn Tịch, Ôn Hải lập tức ra lệnh cho người quản lý sắp xếp lịch trình cho Mạn Tịch xuất hiện để "ké" chút sức nóng của ngày hôm nay.

Nhưng Ôn Mạn Tịch dứt khoát từ chối.

Cô không muốn lợi dụng chuyện của chị họ để đ.á.n.h bóng tên tuổi.

Càng không muốn dùng tình cảm chị em ra để làm trò thu hút sự chú ý.

Cô chia sẻ bài viết đơn giản là vì thấy chị mình bị gã đạo diễn kia bắt nạt quá mức.

Giờ thấy Ôn Vân Tri đã có thể tự đứng lên bảo vệ mình, cô cảm thấy thực lòng chung vui.

Dù phía đoàn phim và đạo diễn đã lên tiếng xin lỗi bằng thư tay nhưng dư âm của sự việc vẫn còn rất lớn. Các trang tin giải trí liên tục cập nhật tin tức, không ai dám nghỉ ngơi vì sợ lại có thêm biến mới.

Do sự cố bất ngờ diễn ra buổi chiều nên lịch trình quay hình bị hủy bỏ.

Mọi người đều đã trở về căn nhà chung. Bùi Tư Mặc, Cố Diễn và Lâm Vi mỗi người một phòng để xử lý công việc, còn Tống Dĩ Tinh và Thẩm Tế Xuyên thì đang ở phòng khách chơi điện t.ử.

Đây vốn là bộ phim mà Lâm Vi đặt nhiều tâm huyết nhất, công ty của cô ta cũng đã nhanh ch.óng thực hiện xử lý khủng hoảng, khẳng định không hề hay biết về sự việc. Bản thân Lâm Vi cũng đang cố gắng giữ mối quan hệ tốt với đạo diễn để bảo toàn hình ảnh hoàn mỹ của mình.

Vừa thấy Ôn Vân Tri bước vào cửa, Tống Dĩ Tinh đã vội vàng buông máy chơi game, chạy lại gần: "Vân Tri, buổi tiệc lửa trại tối nay bị hủy rồi, chúng ta chuyển sang nướng thịt ngoài trời nhé."

Công ty của Tống Dĩ Tinh cũng đã gọi điện dặn dò cô.

Hiện tại dư luận đang đứng về phía Ôn Vân Tri, đạo diễn cũng đã xin lỗi, nên cô chỉ cần giữ thái độ hòa nhã với Vân Tri là được.

Tống Dĩ Tinh không giống Ôn Vân Tri hay Lâm Vi, cô hiện chỉ là một ngôi sao nhỏ đang lên, không có thế lực chống lưng cũng chẳng có tác phẩm đình đám làm vốn.

Cô tham gia

chương trình này cũng chẳng thiết tha gì chuyện yêu đương, chẳng qua công ty muốn mượn cơ hội này để cô tăng thêm lượng người hâm mộ.

Trong giới giải trí, dù là mang tiếng xấu còn hơn là mờ nhạt đến mức không ai nhớ tên.

"Để tôi lên gọi họ xuống." Thẩm Tế Xuyên nói rồi cầm điện thoại chạy vội lên lầu.

Anh không phải người trong giới nên thái độ đối với chuyện này chủ yếu là "hóng hớt", nhưng trước ống kính vẫn phải giữ kẽ, không được lộ ra quá rõ ràng.

Chẳng mấy chốc, ba người trên lầu đều xuất hiện.

Lâm Vi là người lao xuống đầu tiên, cô ta xách tà váy dài chạy nhanh đến trước mặt Ôn Vân Tri.

"Vân Tri, cho mình xin lỗi nhé. Mình thực sự không biết cậu đã phải chịu đựng những chuyện như vậy. Trách mình lúc đó không tinh ý nhận ra để kịp thời ngăn cản."

[Vi Vi đúng là lương thiện quá, giờ vẫn còn tự trách mình kìa.]

[Vi Vi nãy giờ cứ ở trong phòng suốt, chắc chắn là đang áy náy lắm.]

[Vân Tri của chúng ta mới là người đáng thương nhất. Chẳng lẽ Lâm Vi quan hệ tốt với đạo diễn thế mà lại không biết chút gì sao?]

[Đúng vậy, sao Lâm Vi lại xóa hết ảnh chụp chung với đạo diễn lúc trước thế kia? Có tật giật mình à?]

[Đây rõ ràng là một vụ bắt nạt nơi công sở điển hình, Vân Tri t.h.ả.m thật.]

Trên dòng bình luận, fan của Lâm Vi và Ôn Vân Tri cãi nhau không dứt, ai cũng ra sức bảo vệ thần tượng của mình.

Tống Dĩ Tinh nhận ra Ôn Vân Tri không muốn bàn thêm về chuyện này nên vội vàng chen vào giữa: "Thôi, chuyện cũ không nhắc lại nữa. Tôi với Thẩm Tế Xuyên đã chuẩn bị hết đồ nướng rồi, chúng ta đi thôi."

Thẩm Tế Xuyên phụ họa theo: "Đúng đấy, than hoa tôi cũng đã chuẩn bị xong xuôi rồi."

Cố Diễn mở cửa phòng nhìn thấy Ôn Vân Tri đang đứng ở phòng khách.

Vẻ mặt anh ta khá nặng nề, nhưng lại im lặng một cách lạ lùng.

Lần này anh ta thực sự nhận ra Ôn Vân Tri đã thay đổi.

Nếu là Ôn Vân Tri trước đây, gặp chuyện như thế này chắc chắn sẽ như một chú thỏ nhỏ sợ hãi, hoặc lẳng lặng chịu đựng một mình để gặm nhấm nỗi đau. Cô tuyệt đối không bao giờ làm ra những hành động "điên rồ" như thế này để đòi lại công bằng cho mình.

Cố Diễn bắt đầu cảm thấy mơ hồ.

Anh ta không biết đâu mới là con người thật của Ôn Vân Tri.

Nhưng có một điều chắc chắn, nếu phải đặt lên bàn cân, anh ta vẫn thích một Ôn Vân Tri dịu dàng như nước của ngày xưa hơn là một cô gái gai góc như hiện tại.

Bùi Tư Mặc là người ra sau cùng.

Đứng ở cửa phòng, ánh mắt đầu tiên của anh dừng lại trên người Cố Diễn.

Ánh mắt thứ hai, anh nhìn theo hướng của Cố Diễn và thấy Ôn Vân Tri phía dưới lầu.

[Anh ấy nhìn anh ấy, anh ấy lại nhìn cô ấy! Đúng là một vòng tròn tình ái vĩ đại.]

[Không không, anh ấy đang nhìn cô ấy thông qua anh ấy!]

[Anh, anh, cô... tôi rối quá, các vị đang nói cái gì thế?]

[Bé ơi đi chỗ khác chơi đi, ở đây không dành cho tâm hồn ngây thơ đâu.]

Bùi Tư Mặc thu lại ánh mắt, thong thả bước xuống lầu.

Chỉ đến khi anh đi ngang qua, Cố Diễn mới sực tỉnh và bước theo sau.

Ôn Vân Tri ngước mắt lên nhìn Bùi Tư Mặc.

Bùi Tư Mặc dường như cũng cảm nhận được ánh nhìn đó, anh tập trung sự chú ý vào cô.

Trong nguyên tác, Bùi Tư Mặc cũng nhúng tay vào chuyện này.

Công ty của anh vốn định đầu tư vào dự án tiếp theo của gã đạo diễn kia, nhưng sau sự việc này anh đã rút vốn, khiến lão ta phá sản không lâu sau đó.

Nhưng hiện tại, anh dường như vẫn chưa làm gì cả.

Ôn Vân Tri không đoán được mục đích của Bùi Tư Mặc, nhưng dù thế nào, cô cũng phải tìm cơ hội để dò xét.

Dù là xuyên không hay thức tỉnh thì cô cũng không quan tâm, nhưng ít nhất cô cần đảm bảo Bùi Tư Mặc đứng về phía mình.

"Thiếu gia Cố, giám đốc Bùi, lại đây giúp một tay nào, mang đồ nướng ra ngoài đi." Tiếng của Thẩm Tế Xuyên cắt ngang dòng suy nghĩ của Ôn Vân Tri.

Bùi Tư Mặc và Cố Diễn nghe vậy liền đi vào bếp, phụ mang nguyên liệu và các dụng cụ ra sân vườn sau nhà.

Tống Dĩ Tinh kéo tay Ôn Vân Tri và Lâm Vi đi ra vườn.

Ôn Vân Tri kiểm kê lại đống đồ mà hai người đàn ông vừa mang ra, thấy thiếu đồ uống liền nói: "Hình như thiếu rượu rồi, với lại đống nguyên liệu này chắc không đủ đâu. Để tôi ra siêu thị gần đây mua thêm một ít."

Tống Dĩ Tinh giơ tay hăng hái: "Để tôi đi cùng cậu."

Thẩm Tế Xuyên nghe thấy tiếng Tống Dĩ Tinh liền ho nhẹ một tiếng: "Khụ... Dĩ Tinh, chẳng phải cậu nói muốn đích thân nướng da gà cho mọi người ăn sao? Cứ để giám đốc Bùi đi cùng Vân Tri là được rồi."

Tống Dĩ Tinh bấy giờ mới sực nhớ ra: "Đúng đúng, giám đốc Bùi đi với Vân Tri nhé, tôi còn phải trổ tài nướng da gà nữa."

[Ngưỡng mộ họ quá, được tận mắt 'đẩy thuyền' luôn.]

[Tống Dĩ Tinh, Thẩm Tế Xuyên, hai người có nhớ mình đến đây để làm gì không vậy?]

[Nói thật, hiện tại chỉ thấy cặp đôi 'Biết-Mặc' là đẹp nhất, Tống Dĩ Tinh và Thẩm Tế Xuyên cứ như bạn thân, còn Cố Diễn với Lâm Vi... khó nói lắm.]

Bùi Tư Mặc đang dở tay sơ chế thực phẩm, nghe Thẩm Tế Xuyên nói vậy liền rửa sạch tay, bước lại gần Ôn Vân Tri, nhìn cô hỏi: "Để tôi đi lấy chìa khóa xe."

"Không cần đâu, tôi có đây rồi, để tôi lái xe chở anh." Ôn Vân Tri vừa nói vừa thò tay vào túi lục tìm chìa khóa.

"Chẳng phải cô nói không biết lái xe sao?" Bùi Tư Mặc nhìn cô với vẻ nửa tin nửa ngờ.

Ôn Vân Tri nhanh ch.óng lôi từ trong túi ra một chùm...

Chìa khóa xe điện.

"Xe điện mà. Gần siêu thị đó khó đỗ xe lắm, đường lại hẹp nên đi ô tô bất tiện lắm, đi xe điện là hợp lý nhất."

Bình thường Ôn Vân Tri cũng thích đi xe điện nhất.

Nói thật, nó cực kỳ tiện lợi.

Đặc biệt là vào giờ cao điểm, một chiếc xe điện có thể luồn lách qua mọi ngõ ngách nhỏ nhất.

[Dù là vậy nhưng Vân Tri ơi, cô có biết con xe của giám đốc Bùi trị giá bao nhiêu tiền không?]

[Chắc từ bé đến giờ giám đốc Bùi chưa bao giờ ngồi chiếc xe nào giá dưới vài tỷ đâu nhỉ.]

[Tôi hóng cảnh giám đốc Bùi ngồi xe điện quá đi mất.]

Bốn người còn lại nghe Ôn Vân Tri nói vậy đều đồng loạt ngẩng đầu lên nhìn.

Nhưng không hề có cảnh tượng bối rối như họ tưởng tượng, Bùi Tư Mặc chỉ lẳng lặng nhét chìa khóa xe ô tô trong túi lại chỗ cũ, khẽ đáp: "Đi thôi."

Ôn Vân Tri thuần thục đi đến chỗ sạc xe điện, một chân sải bước lên xe.

Cô ngoảnh lại thấy Bùi Tư Mặc vẫn đứng đực ra đó, liền giục: "Nhanh lên đi chứ."

Bùi Tư Mặc: "..."

"Ý cô là muốn tôi ngồi phía sau?"

Ôn Vân Tri hơi khó hiểu, nghiêng đầu nhìn anh: "Chứ còn sao nữa, không lẽ anh biết đi xe điện à? Đường ở đây gập ghềnh lắm, nhỡ anh làm tôi ngã xuống mương thì sao."

[Haha, tôi vừa thấy một sự chê bai không hề nhẹ ở đây.]

[Ôn Vân Tri chê Bùi Tư Mặc kìa trời ơi haha.]

[Ngồi đi mà, tôi muốn xem Bùi Tư Mặc ngồi ghế sau xe điện quá.]

Bùi Tư Mặc dường như đang phải đấu tranh tư tưởng dữ dội, anh nhìn chằm chằm vào cái yên xe bé xíu phía sau.

Khoảng mười giây sau, anh mới nặng nề bước tới, sải chân ngồi lên phía sau chiếc xe điện nhỏ.

[Cũng may giám đốc Bùi hôm nay không mặc vest.]

[Không sao, bộ đồ này với chiếc xe điện trông cũng không đến nỗi lạc quẻ.]

[Nhưng bộ đồ đó giá cả trăm triệu đấy các bác ạ.]

Bùi Tư Mặc hơi lo lắng hỏi: "Cô đi xe có vững không đấy?"

"Yên tâm đi, thâm niên mười mấy năm rồi, không phải dạng vừa đâu." Ôn Vân Tri nói rồi vặn ga.

Chiếc xe điện lập tức lao v.út về phía trước.

Bùi Tư Mặc không ngờ cô lại phóng đi đột ngột như vậy, hai tay vội vàng túm lấy vạt áo bên hông cô.

"Anh bám chắc vào!" Tiếng Ôn Vân Tri vọng lại từ phía trước.

Gió đêm hơi lớn, tốc độ xe lại nhanh nên Bùi Tư Mặc nghe không rõ lắm.

Anh ghé sát lại gần cô, lên giọng hỏi: "Cô nói gì cơ?"

Ôn Vân Tri cũng hét lớn: "Tôi bảo là - Anh - bám - chắc - vào!"

Nghe rõ lời cô, Bùi Tư Mặc lẳng lặng buông tay ra, chỉ nắm nhẹ lấy vạt áo khoác đang bay phấp phới của cô.

[Bàn tay lịch thiệp, duyệt!]

[Trông hài hước không chịu được.]

[Khuôn mặt này của Bùi Tư Mặc mà ngồi trên xe điện trông cứ như đại gia phá sản ấy.]

Đúng như lời Ôn Vân Tri nói, con đường này thực sự rất xấu và chật hẹp.

Chiếc xe điện nhỏ chở hai người lớn trông có vẻ khá chênh vênh, đi một đoạn lại xóc nảy lảo đảo, nhất là đôi chân dài của Bùi Tư Mặc phải co lại trông rất khổ sở.

Nhưng cô nói không sai.

Nếu đi ô tô vào đường này thì đúng là một cực hình.

Cuối cùng, họ cũng đến được siêu thị an toàn.

Ôn Vân Tri dừng xe: "Kỹ thuật của tôi được đấy chứ?"

Bùi Tư Mặc khẽ nhếch môi: "Cũng khá."

[Đúng là chiều chuộng cô ấy hết mực mà.]

[Trời ơi, hoàn cảnh thế này mà cũng phát 'kẹo ngọt' được luôn.]

[Nhiều lúc muốn quỳ lạy bản thân đừng 'đẩy thuyền' nữa, nhưng mà quỳ xuống vẫn thấy họ đẹp đôi quá.]

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.