Xuyên Thư Xong Ở Show Hẹn Hò Nổi Điên Chỉnh Đốn Nội Ngu - Chương 45: Bùi Tư Mặc (phiên Bản Nghiến Răng Nghiến Lợi): ……

Cập nhật lúc: 05/01/2026 12:14

"Xin lỗi, tôi đến muộn, không biết còn có thể tham gia casting không ạ?"

【Trời ơi, trai đẹp kìa! Khung xương mặt cực chuẩn luôn!】

【Mẹ ơi, đây là hot boy mạng nổi tiếng mà, mọi người không nhận ra sao? Tik Tok của cậu ấy có mấy triệu fan lận đó.】

【Hèn gì thấy quen thế, cậu ấy từng nổi đình đám một thời, hóa ra là sinh viên trường này à?】

【Khoa diễn xuất sao? Sao tôi chưa nghe tên bao giờ nhỉ.】

"Tôi là Lâm Thước Vũ, khóa 23 khoa Phát thanh."

Ôn Vân Biết nhìn nam sinh trước mắt. Chỉ là sơ mi trắng phối quần tây đen đơn giản nhưng lại tôn lên vóc dáng cao lớn, bờ vai rộng. Đôi mắt sâu, sống mũi cao thẳng, nét mặt cương nghị rất hợp với tạo hình cổ trang. Dù nam sinh khoa diễn xuất ai cũng ưa nhìn, nhưng cậu thanh niên này vừa xuất hiện đã mang lại một cảm giác rất khác biệt.

Ôn Vân Biết chỉ tay lên màn hình: "Trên đó là kịch bản diễn thử, cậu xem qua đi rồi lên diễn."

Lâm Thước Vũ không nhúc nhích, nhìn thẳng Ôn Vân Biết: "Tôi đã chuẩn bị xong rồi ạ."

Ôn Vân Biết không nói gì nhưng nhìn cậu với ánh mắt nghi hoặc.

Lâm Thước Vũ giải thích: "Lúc nãy trên đường đến đây bạn cùng phòng đã gửi ảnh chụp màn hình cho tôi, tôi xem cũng hòm hòm rồi. Hơn nữa tôi là fan nguyên tác nên lời thoại đều thuộc lòng."

Ôn Vân Biết thực sự thấy bất ngờ. Dù tiểu thuyết này rất nổi nhưng lại là truyện nữ chủ, nam chính chỉ làm nền, thậm chí sinh ra là để phục vụ cho nữ chính nên nhiều nam sinh không thích, thậm chí còn lên mạng chê bai.

Ôn Vân Biết ra hiệu: "Vậy cậu bắt đầu đi."

Sau khi Hạ Chúc Niên hô đếm ngược, thần thái của Lâm Thước Vũ lập tức thay đổi. Không còn là cậu sinh viên mới lớn lúc nãy, mà là một thiếu niên mang nỗi hận mất thành. Một giọt nước mắt lăn dài, nhưng ánh mắt lại càng thêm kiên định. Theo từng lời thoại cậu thốt ra, trái tim của mọi người dường như cũng bị thắt lại.

Lâm Thước Vũ có nền tảng rất tốt, cậu thậm chí không bị ảnh hưởng bởi máy quay, dù ống kính livestream có di chuyển sát mặt thì cậu vẫn hoàn toàn nhập tâm vào nhân vật.

【Trời ơi, thực lực của anh chàng này đỉnh thật, tôi bị cuốn vào luôn rồi!】

【Đúng thế, nãy giờ tôi sắp buồn ngủ đến nơi, giờ mới thấy tỉnh táo hẳn.】

【Lâm Thước Vũ đúng không, phải theo dõi Weibo ngay mới được, để sau này còn được làm fan đời đầu.】

【Huhu sướng quá, nam thần mạng yêu thích của tôi cuối cùng cũng được chú ý rồi! Thước Vũ xứng đáng!】

【Vả lại nhan sắc của cậu ấy đứng cạnh Vân Biết cũng rất xứng đôi, có cảm giác lắm.】

Bùi Tư Mặc vốn chẳng mấy bận tâm đến chuyện tuyển vai. Có Hạ Chúc Niên và Ôn Vân Biết ở đó, anh chỉ việc ngồi chơi xơi nước. Nhưng Ôn Vân Biết vốn đang chán nản thở ngắn thở dài bên cạnh, bỗng nhiên ngồi thẳng lưng, mắt nhìn trân trân vào người đang diễn trên sân khấu.

Cảm nhận được sự thay đổi của cô, anh cũng ngẩng đầu lên. Đầu tiên là liếc nhìn Ôn Vân Biết đang xem say sưa, sau đó mới nhìn sang Lâm Thước Vũ trên đài. Bùi Tư Mặc chống cằm nhìn cậu ta, dường như đang trầm tư điều gì đó.

【Bùi tổng cuối cùng cũng chịu ngẩng đầu rồi.】

【Ai hiểu không, anh ấy nhìn Vân Biết trước rồi mới nhìn cậu kia!】

【Tôi hiểu mà chị em ơi! "Cơm" này ngon quá, ăn thôi!】

【May mà hôm nay tôi ở nhà hóng livestream, không thì lỡ mất khoảnh khắc đắt giá này rồi.】

Đoạn diễn thử không quá dài, nhưng Lâm Thước Vũ không dừng lại ở đó mà diễn tiếp cả phần sau, thể hiện một trong những phân cảnh cao trào nhất. Cảnh cuối cùng, cậu quỳ trên mặt đất nhìn thành quách tan hoang, đôi mắt tràn đầy tuyệt vọng nhưng vẫn đầy kiên cường.

Trong tích tắc, cả hội trường vang dội tiếng vỗ tay. Có vẻ Lâm Thước Vũ rất được lòng bạn bè, nhiều người hò reo cổ vũ cho cậu. Ôn Vân Biết cũng vỗ tay, gương mặt lộ rõ sự tán thưởng. Hạ Chúc Niên thì khỏi nói, anh cực kỳ phấn khích. Chỉ có Bùi Tư Mặc là vẫn thản nhiên tựa lưng vào ghế, nhưng cái yết hầu khẽ chuyển động và bàn tay hơi bồn chồn đã tố cáo chủ nhân của nó không hề bình tĩnh như vẻ bề ngoài.

Ôn Vân Biết vốn đã thấy cái tên Lâm Thước Vũ này rất quen. Cô lẩm nhẩm trong đầu vài lần mới sực nhớ ra, trong truyện về sau cũng có nhân vật này, và cũng là nam chính trong một bộ phim mà nguyên chủ từng đóng. Chỉ là lần này, cậu ấy xuất hiện sớm hơn dự kiến.

Ôn Vân Biết cầm micro nhìn Lâm Thước Vũ, quan sát một lượt từ trên xuống dưới rồi mới hỏi: "Lâm Thước Vũ, cậu chắc chắn là mới xem đoạn kịch bản này trên xe chứ?"

Lâm Thước Vũ dường như không ngờ cô lại hỏi thế, cậu thoáng ngẩn người rồi im lặng.

【Vân Biết nói vậy là ý gì nhỉ?】

【Chuẩn bị từ trước à?】

【Vậy là cậu ấy nói dối sao? Chuyện này ảnh hưởng đến ấn tượng đầu tiên lắm đó.】

【Cũng không hẳn, muốn gây ấn tượng tốt là chuyện bình thường mà, ai đi phỏng vấn chẳng nói quá lên một chút?】

【Tôi thấy nói dối cũng thường thôi, nhưng bị bóc mẽ ngay tại trận thì hơi quê.】

【Quan trọng là lần đầu gặp mặt mà bị bắt bài thì ngại c.h.ế.t mất.】

Ôn Vân Biết chỉ vào máy quay: "Lâm Thước Vũ, tôi khuyên cậu nên nghĩ kỹ rồi hãy trả lời, chúng ta đang livestream đấy."

Cô nhìn ra được với sự thuần thục của cậu, tuyệt đối không thể là lần đầu tập luyện. Hơn nữa thoại mang phong cách cổ văn rất khó học thuộc trong thời gian ngắn, vậy mà cậu ấy diễn gần như không một lỗi nhỏ, cảm xúc lại cực kỳ tròn trịa.

Lâm Thước Vũ mím môi, trong lòng đấu tranh dữ dội. Nửa phút sau, cậu cầm micro lên.

"Đúng là tôi không phải lần đầu xem đoạn này. Trước đó có tin đồn trong giới là 《Thanh Nhạc Truyện》 đang tìm nam chính nên tôi đã liên hệ với tổ casting để xin kịch bản diễn thử. Tôi đã chuẩn bị rất kỹ vài đoạn, trong đó có cảnh mất thành này."

"Vả lại tôi cũng là fan nguyên tác nên lời thoại gần như đã nằm lòng. Tôi nói dối là vì... mọi người đều là lần đầu xem đoạn này, tôi sợ nếu nói mình đã chuẩn bị trước thì sẽ không công bằng, làm mất đi cơ hội casting này."

Nghe xong, Ôn Vân Biết không hề trách mắng mà chỉ gập kịch bản lại. "Cậu diễn tốt lắm, dù vẫn thấy nét tân binh nhưng rất tự tin, không bị khớp."

Hạ Chúc Niên cũng rất thích lối diễn và ngoại hình của Lâm Thước Vũ. Dù không đóng nam chính thì cũng có thể mời cậu đóng vai khác. Anh liếc nhìn Ôn Vân Biết, thấy cô gật đầu mới nói: "Chúng tôi sẽ tiếp tục liên hệ để mời cậu tham gia vòng casting tiếp theo."

Lâm Thước Vũ sững người, tim đập loạn vì vui sướng. Cậu siết c.h.ặ.t micro, cúi đầu thật sâu: "Cảm ơn đã cho tôi cơ hội này."

Ôn Vân Biết mỉm cười: "Cơ hội là do cậu tự giành lấy đấy chứ."

【Lâm Thước Vũ ổn thật sự! Khá là hợp hình tượng nam chính luôn.】

【Tôi cũng thấy thế, dù diễn xuất còn hơi non.】

【Nhưng cảm giác vẫn hơn khối diễn viên bây giờ. (Tôi có nói quá không nhỉ?)】

【Ít nhất nhan sắc cũng rất thuận mắt, không phải nhìn mấy "thảm họa" nhan sắc cổ trang.】

Sau Lâm Thước Vũ, không còn sinh viên nào lên thử vai nam chính nữa. Có một tấm gương sáng như vậy, ai nấy đều tự lượng sức mình. Bù lại, hai vai phụ còn lại lại nhận được rất nhiều sự quan tâm. Tuy nhiên, vì hai vai đó đòi hỏi sự trưởng thành chứ không phải nét thanh xuân nên cuối cùng Ôn Vân Biết vẫn chưa chốt được ai.

Bước ra khỏi trường, Hạ Chúc Niên lập tức liên hệ với tổ casting để đề xuất Lâm Thước Vũ. Ôn Vân Biết để ý thấy từ lúc vào trường Bùi Tư Mặc chẳng nói câu nào, cô huých tay anh: "Sao anh cứ im im thế, anh thấy Lâm Thước Vũ thế nào?"

Bùi Tư Mặc liếc nhìn cô, lạnh nhạt đáp: "Em thích là được."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.