Xuyên Thư Xong Ở Show Hẹn Hò Nổi Điên Chỉnh Đốn Nội Ngu - Chương 63: Cục Diện Hỗn Loạn

Cập nhật lúc: 05/01/2026 13:02

Nhà cũ của Bùi gia nằm ở vùng ngoại ô.

Xe chạy rất lâu mới dừng lại trước cổng.

Ôn Vân Biết xuống xe, nhìn ghế sau trống không mới nhớ tới một chuyện.

“Chúng ta có phải đã quên mất Chúc Niên rồi không? Cậu ấy hình như từng bảo là không lái xe.”

“Cậu ta sẽ bắt xe tới.”

Bùi Tư Mặc nói rồi ngẩng đầu nhìn về phía không xa, bên kia có một chiếc taxi đang bật đèn pha chạy tới: “Tới rồi.”

Chúc Niên từ trên taxi bước xuống, hùng hổ lao về phía này, hét lên với hai người họ: “Hai người quá đáng thật đấy, đã bảo đi cùng nhau mà lại bỏ em lại, ông tài xế kia còn lấy đắt hơn một trăm tệ.”

Bùi Tư Mặc tự thấy đuối lý, hiếm khi đồng ý yêu cầu mà trước đó anh đã từ chối Chúc Niên: “Cái quảng cáo kia của cậu, anh sẽ giúp cậu nói chuyện với Serena.”

Mắt Chúc Niên sáng rực lên: “Thật á? Anh mở miệng thì Serena chắc chắn sẽ đồng ý.”

Ôn Vân Biết liếc Bùi Tư Mặc một cái, trong giọng nói vô thức pha chút ghen tuông: “Gớm, xem ra mặt mũi Bùi tổng lớn thật đấy.”

Bùi Tư Mặc trừng mắt nhìn Chúc Niên, dường như trách cậu lắm mồm, nhưng rất nhanh đã giải thích với Ôn Vân Biết: “Anh và Serena chỉ là từng có hợp tác thôi.”

Chúc Niên sợ lỡ nói sai câu nào lại chọc Bùi Tư Mặc giận, đến lúc đó hợp tác tới tay rồi lại bay mất, vội vàng giải thích: “Thật sự chỉ là hợp tác thôi, lần trước Serena mời anh ấy đến dự tiệc sinh nhật, anh ấy cũng đâu có đồng ý.”

Ôn Vân Biết không nói gì, dẫm trên giày cao gót bước vào Bùi gia.

Bùi Tư Mặc lại trừng Chúc Niên một cái nữa, còn chưa kịp nói gì với cậu ta đã đuổi theo Ôn Vân Biết chạy vào trong.

Chúc Niên nhìn bóng dáng một trước một sau, gãi gãi đầu.

*

Ôn Vân Biết đứng trong sân vườn, nhìn thấy bóng dáng Ôn Hải trong phòng khách.

Ông ta đang đ.á.n.h cờ tướng cùng Bùi Tuyên, trông có vẻ rất hòa thuận vui vẻ.

Bùi Tư Mặc dừng lại bên cạnh cô, cũng nhìn vào bên trong.

Ôn Vân Biết nhận thấy có điều không ổn.

Mười phần thì có đến mười hai phần không ổn.

Mười mấy năm trước, Ôn Hải và Bùi Tuyên từng tranh giành tập đoàn Diệu Trình.

Mà trong cuộc thương chiến không khói s.ú.n.g lần đó, Bùi Tuyên là người chiến thắng, cho nên Ôn Hải vẫn luôn hận Bùi Tuyên.

Nhưng sao hai người bọn họ lại xuất hiện trong khung cảnh như thế này được.

Trừ khi hiện tại bọn họ đang đứng cùng một chiến tuyến.

Mà kẻ họ nhắm vào, nhất định là cô và Bùi Tư Mặc.

Bùi Tư Mặc giơ tay vỗ nhẹ vai Ôn Vân Biết: “Thả lỏng đi, vào thôi.”

Ôn Vân Biết ngước mắt nhìn Bùi Tư Mặc.

Không biết tại sao, chỉ cần ở bên cạnh anh, cô luôn cảm thấy đặc biệt yên tâm.

Hai người cùng bước vào phòng khách.

Trong phòng khách ngoài Ôn Hải và Bùi Tuyên, còn có Bùi Húc.

Bùi Húc ngồi trên sô pha xem điện thoại, nghe thấy tiếng bước chân mới ngẩng đầu nhìn Ôn Vân Biết và Bùi Tư Mặc, đáy mắt lóe lên một tia khinh thường, rất nhanh liền thu hồi tầm mắt, làm như thờ ơ với bọn họ.

Ôn Vân Biết quan sát xung quanh, cuối cùng dừng mắt trên người Bùi Tuyên.

Rốt cuộc so với Ôn Hải, thì lão già tóc bạc trắng, trông có vẻ hòa ái dễ gần trước mắt này mới là kẻ đáng sợ nhất.

Ôn Hải thấy Ôn Vân Biết không nói một lời, bèn cười với Bùi Tuyên: “Con bé này, thấy người lớn cũng không chào hỏi.”

Bùi Tuyên cũng chẳng để ý lắm: “Không sao, tôi và Vân Biết từng gặp rồi. Hơn nữa giữa hai nhà chúng ta thì không cần để ý mấy nghi thức xã giao này.”

Lúc này Chúc Niên cũng đi vào, lần lượt chào hỏi từng người.

Bùi Húc nhìn Chúc Niên liền biết cậu lại đàn đúm với Bùi Tư Mặc, nhếch mép nói giọng mỉa mai: “Niên à, mày nói thế nào cũng là huyết mạch Bùi gia, suốt ngày pha trộn với loại tạp chủng bên ngoài, cũng không sợ làm ô nhục bản thân sao.”

Chúc Niên nghe vậy, tức giận muốn lao lên lý luận, nhưng lại bị Bùi Tư Mặc ngăn cản.

Bùi Tuyên đúng lúc phá vỡ cục diện bế tắc: “Đều là người một nhà cả.”

Bùi Tư Mặc không nói gì.

Anh sớm đã quen với những lời lẽ kiểu này, càng lười tranh luận.

“Tôi quên mất người hơn hai mươi năm trước chia rẽ cha và mẹ Bùi Tư Mặc là ai rồi? Hay là các người giúp tôi nhớ lại xem?”

Ôn Vân Biết bỗng nhiên lên tiếng giữa Bùi gia đang yên tĩnh.

Khoảnh khắc cô mở miệng, ánh mắt mọi người đều tập trung vào cô.

Bùi Tư Mặc là người đầu tiên ngước mắt nhìn cô, đồng t.ử khẽ run, dường như rất kinh ngạc.

Ôn Vân Biết nói xong, chuyển tầm mắt sang Bùi Húc: “Nhắc đến tạp chủng, tôi thấy anh hợp hơn đấy. Lúc ấy… cha của Bùi Tư Mặc còn chưa chia tay với mẹ anh ấy đâu.”

Ôn Vân Biết mắng người xưa nay không bao giờ lôi cha mẹ người ta ra mắng.

Nhưng cô ghét nhất là loại người biết là kẻ thứ ba mà vẫn làm kẻ thứ ba.

Đối mặt với cái gia đình cực phẩm này, cô cũng chẳng cần giữ thể diện.

“Cấm cô nói mẹ tôi.”

Bùi Húc lao đến trước mặt Ôn Vân Biết, giơ tay định đ.á.n.h cô, nhưng lại bị Bùi Tư Mặc chặn lại.

Bùi Tư Mặc một tay nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m của Bùi Húc, khiến nắm đ.ấ.m đó không thể rơi xuống người Ôn Vân Biết, ngay sau đó anh nhẹ nhàng hất một cái, khiến Bùi Húc lùi lại hai bước.

Chúc Niên cũng chắn trước mặt Ôn Vân Biết.

“Anh Húc, anh làm cái gì vậy, người ta là khách đấy.”

Ôn Vân Biết nhìn Bùi Húc với vẻ mặt đầy chán ghét.

Hắn không cho phép người khác nói mẹ hắn, nhưng hắn lại có thể ngang nhiên sỉ nhục mẹ người khác.

Đây không phải có bệnh thì là cái gì?

Sắc mặt Bùi Tuyên đã rất khó coi.

Vốn dĩ hào môn sợ nhất là những chuyện xấu xa này, nhưng Ôn Vân Biết lại công khai nói ra, đã chọc giận ông ta.

Nhưng nghĩ đến chuyện sắp xảy ra tiếp theo, ông ta liền nén giận.

“Được rồi, tiệc tối còn chưa bắt đầu mà các người đã giương cung bạt kiếm, ra cái thể thống gì nữa.”

Bùi Tuyên ở đây là người có tiếng nói nhất, lời này vừa thốt ra, cả căn phòng lập tức im phăng phắc.

Tính tình Chúc Niên không nóng nảy như vậy, cũng là người biết hòa giải nhất, cậu vội chạy đến bên cạnh Bùi Tuyên, bưng một chén trà cho ông, lại bóp vai hỏi: “Ông ngoại, mẹ cháu đã về chưa ạ?”

Bùi Tuyên nói: “Mẹ cháu có việc không về kịp, hôm nay chỉ có mấy người chúng ta thôi.”

Chúc Niên có chút thất vọng "vâng" một tiếng.

Bùi Tuyên chỉ vào chỗ ngồi: “Được rồi, ngồi xuống cả đi.”

Ôn Vân Biết liếc nhìn Bùi Tư Mặc.

Thấy cảm xúc của anh vẫn ổn, cô mới đi tới vị trí dành cho khách ngồi xuống.

Tuy rằng ngồi cùng những người này cô nuốt không trôi, nhưng đã đến rồi thì cũng phải biết bọn họ đang giở trò gì.

Chỉ là khi Ôn Vân Biết vừa mới ngồi xuống, đầu óc lại choáng váng một trận.

Cô đưa tay chống lên cạnh bàn để không vì ch.óng mặt mà ngã xuống đất.

Bùi Tư Mặc cũng ngay lập tức phát hiện Ôn Vân Biết có biểu hiện lạ, đi đến bên cạnh đỡ lấy cô.

Trong đầu Ôn Vân Biết lại hiện lên những hình ảnh.

Trong hình ảnh đó, cô và Bùi Tư Mặc dường như đã kết thúc bữa tiệc và đang lái xe về nhà. Nhưng khi đi qua đại lộ trung tâm thành phố nơi đông đúc xe cộ nhất, phanh xe lại xảy ra vấn đề. Cuối cùng vì để tránh các xe khác, họ chỉ có thể đ.á.n.h lái đ.â.m vào gốc cây.

Hình ảnh cuối cùng là hai người họ nằm trong xe, sống c.h.ế.t chưa rõ.

Bùi Tư Mặc đỡ Ôn Vân Biết ngồi xuống ghế, gần như lập tức nhận ra trạng thái của cô, cúi người ghé vào tai cô hỏi: “Lại nhìn thấy hình ảnh à?”

Ôn Vân Biết ngồi trên ghế, sắc mặt nghiêm trọng gật đầu với Bùi Tư Mặc.

Cốt truyện kiểu hỏng phanh này...

Tất cả đều là do con người sắp đặt.

Chức Mừng Năm Mới rót một ly nước đưa cho Ôn Vân Biết rồi hỏi: "Chị Ôn, chị sao thế?"

Hình ảnh ấy tan biến, Ôn Vân Biết cũng đã trấn tĩnh lại.

Cô nhận lấy ly trà từ tay Chức Mừng Năm Mới, hai tay áp vào thân ly ấm nóng, ngước mắt nhìn ba người đối diện.

Ôn Hải, Bùi Tuyên, Bùi Húc.

Chắc chắn một trong số họ chính là kẻ chủ mưu.

Bùi Tư Mặc dõi theo tầm mắt của Ôn Vân Biết, thần sắc cũng thêm phần cảnh giác.

Tuy anh không biết cô vừa nhìn thấy hình ảnh gì, và Vân Biết cũng không thể tiết lộ cho anh, nhưng chắc chắn đó không phải chuyện tốt lành gì.

Ôn Vân Biết sắp xếp lại suy nghĩ, cúi đầu hít sâu ba hơi rồi mới nhìn về phía Ôn Hải, hỏi thẳng: "Hôm nay ông gọi tôi đến nhà họ Bùi là có chuyện gì? Nói thẳng đi, tôi không có thời gian lãng phí ở đây."

Ôn Hải vốn giỏi nhất là đóng vai người cha hiền từ trước mặt người ngoài. Ông ta cười nói: "Đứa nhỏ này, hôm nay đúng lúc là sinh nhật Tiểu Húc. Ta nghĩ con và Tư Mặc đang quay cùng một

chương trình nên mới gọi hai đứa đến tụ họp, có chuyện gì to tát đâu."

Ngược lại là Bùi Tuyên, thấy Ôn Hải chưa nói vào vấn đề chính, ông ta cười cười vuốt râu, nhấp một ngụm trà rồi mới thong thả: "Ôn Hải, cũng chẳng phải chuyện xấu gì, cứ nói thẳng với bọn trẻ đi."

Thấy vậy, Ôn Hải mới nghiêm chỉnh lại, nhìn Ôn Vân Biết: "Vân Biết à, Bùi lão gia t.ử rất quý con, muốn con làm cháu dâu của ông ấy. Ta cũng có ý định để con liên hôn, con và Bùi Húc hãy tranh thủ bồi dưỡng tình cảm đi."

Trong nháy mắt, cả sân vườn rơi vào tĩnh lặng.

Ôn Vân Biết nhìn cái nhìn đắc ý của Ôn Hải.

Cô không ngờ rằng, để ghê tởm cô, Ôn Hải có thể làm đến mức này.

Nhưng đối với hai người bọn họ, đây quả thực là một mũi tên trúng hai đích.

Nếu cô gả cho Bùi Húc, không chỉ tách được cô khỏi Bùi Tư Mặc, mà còn có thể mặc sức thao túng cô.

Bùi Tuyên thấy vậy cũng cười hỉ hả: "Đều là những đứa trẻ ngoan. Trường Thanh là ta nhìn nó lớn lên, nếu cháu trai ta có thể kết duyên với con gái của Trường Thanh, đó quả là một chuyện tốt đẹp."

Tay Ôn Vân Biết níu c.h.ặ.t lấy vạt áo của Bùi Tư Mặc, cô ngẩng đầu nhìn Bùi Húc.

Bùi Húc thấy ánh mắt của cô chuyển hướng sang mình thì cười nhạo một tiếng.

Hắn ghét Ôn Vân Biết.

Nhưng nếu có thể khiến Bùi Tư Mặc thấy khó chịu, hắn cũng chẳng ngại cưới cô về.

Ban đầu, tay Ôn Vân Biết chỉ nắm lấy vạt áo Bùi Tư Mặc.

Nhưng rồi, Bùi Tư Mặc lại đưa tay ra, nắm c.h.ặ.t lấy tay cô, mười ngón tay đan c.h.ặ.t vào nhau.

Bùi Tư Mặc nhìn về phía Bùi Tuyên, giơ bàn tay đang nắm c.h.ặ.t của hai người lên.

"Ôn Vân Biết là người cháu thích."

Bùi Tuyên dường như không hề ngạc nhiên trước lời này của Bùi Tư Mặc.

Bất cứ ai từng theo dõi hai người họ đều có thể nhìn ra biểu hiện của họ trong

chương trình.

Ngay cả Chức Mừng Năm Mới cũng chẳng thấy bất ngờ.

Sắc mặt Bùi Tuyên trở nên u ám, ông ta đập bàn quát lớn: "Ta còn chưa c.h.ế.t, tập đoàn cũng chưa giao vào tay anh. Chuyện liên hôn chưa tới lượt anh quyết định!"

"Vậy sao? Ông nội, lẽ nào ông không muốn biết bản di chúc kia của cha cháu rốt cuộc đang ở đâu?"

"Hay là, 30% cổ phần quyết định vận mệnh tập đoàn mà cha để lại, ông muốn biết người thừa kế là ai không?"

Bùi Tư Mặc cười lạnh, ánh mắt nhìn Bùi Tuyên không hề có chút tình cảm ông cháu, mà chỉ toàn là sự chán ghét.

Anh chán ghét việc cuộc đời mình bị thao túng.

Nhưng hiện tại, quyền lựa chọn nằm trong tay anh.

Nghe đến đây, sắc mặt Bùi Tuyên càng thêm khó coi. Vẻ mặt vốn đang tự đắc bỗng chốc tràn đầy kinh ngạc.

Ông ta không ngờ Bùi Tư Mặc lại dám nói ra câu đó.

Ban đầu Bùi Tuyên nghĩ anh đang nói dối để hoãn binh, nhưng rồi ông ta nhận ra không phải.

Với tính cách của Bùi Tư Mặc, anh sẽ không bao giờ nói dối.

Ngược lại, Bùi Húc hừ lạnh một tiếng: "Tôi là do chính tay ba nuôi lớn, không cho tôi chẳng lẽ lại cho một đứa con rơi như anh sao?"

Ôn Vân Biết nhìn hai kẻ đang cấu kết với nhau là Bùi Tuyên và Ôn Hải, lạnh lùng lên tiếng:

"Hóa ra nãy giờ hai người thông đồng với nhau chỉ để bàn ra cái cách này thôi sao?"

Lời vừa dứt, tất cả mọi người lại đổ dồn ánh mắt về phía cô.

Bùi Tư Mặc cúi đầu nhìn cô, ánh mắt thoáng chút lo lắng.

Nhưng nghĩ lại, đây là Ôn Vân Biết mà.

Anh nên tin tưởng cô mới đúng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.