Xuyên Thư Xong Ở Show Hẹn Hò Nổi Điên Chỉnh Đốn Nội Ngu - Chương 9: Nhìn Tôi Có Giống Người Sẽ Bóc Cua Cho Cô Không?

Cập nhật lúc: 05/01/2026 12:05

Cố Diễn và Bùi Tư Mặc hì hục trong bếp xử lý hải sản. Cố Diễn rõ ràng là chưa từng chạm tay vào việc này, một bên thì dùng điện thoại tra cứu hướng dẫn, một bên thì lóng ngóng học làm theo.

So với Cố Diễn, Bùi Tư Mặc trông bình tĩnh hơn nhiều. Anh có chút kinh nghiệm nên xử lý mọi thứ một cách thong dong, thậm chí còn khá thành thục.

Thẩm Tế Xuyên ở góc bếp bên kia đang sơ chế thịt. Tống Dĩ Tinh cũng không rành việc thái thịt nên cứ nhìn theo hướng dẫn, rồi lấy những miếng thịt Thẩm Tế Xuyên đã cắt xong để xiên vào que tre. Hai người vừa làm vừa nói cười, phối hợp khá ăn ý.

Lâm Vi đứng một bên muốn nhúng tay vào giúp nhưng Cố Diễn nhất quyết không cho.

Ôn Vân Biết ăn xong đĩa trái cây mới đứng dậy, thong thả đi vào bếp quan sát "chiến trường" của Cố Diễn và Bùi Tư Mặc.

Cô nhớ mang máng Bùi Tư Mặc lớn lên ở nước ngoài, không có cha mẹ bên cạnh nên từ nhỏ đã phải tự lập, khả năng tự chăm sóc bản thân rất tốt, xử lý hải sản trông cũng ra dáng lắm.

Nhìn sang phía Cố Diễn.

Bên đó đúng thật là như đang đ.á.n.h trận vậy.

Ôn Vân Biết tìm trong tủ bát được một chiếc nồi hấp cua, đi đến bồn rửa tay vừa xả nước vừa hỏi Bùi Tư Mặc đang đứng cạnh đó buộc dây cho cua: "Cua bên anh đã xử lý xong chưa?"

Bùi Tư Mặc đặt c.o.n c.ua trong tay vào nồi: "Xong hết rồi, có thể mang đi hấp."

Nói đoạn, anh rửa tay rồi quay lại thấy Cố Diễn vẫn đang "đấu trí đấu dũng" với mấy c.o.n c.ua. Tình cờ nhìn thấy vẻ mặt anh ta khi đang gồng mình cố sức, khóe miệng còn bặm lại ra vẻ nỗ lực thầm kín, Bùi Tư Mặc không nhịn được mà bật cười khẩy.

Cố Diễn nghe tiếng động liền ngẩng đầu lên, thấy Bùi Tư Mặc đang nhìn mình chằm chằm thì giận đến sôi m.á.u. Nhưng vì cua vẫn chưa làm xong, không có thời gian đôi co với Bùi Tư Mặc, anh ta đành hậm hực cúi đầu tiếp tục chiến đấu.

【 Buồn cười không chịu được. 】

【 Họ đúng là trẻ con thật sự. 】

【 Đàn ông cho đến c.h.ế.t vẫn là những đứa trẻ mà... 】

Lâm Vi đi đến bên cạnh Cố Diễn, bưng đĩa cua anh ta đã làm xong lên, cười nói: "A Diễn, anh thích nhất là món cua xào tỏi ớt kiểu Hồng Kông, để em mang đống này đi chế biến nhé."

Cố Diễn nhìn Lâm Vi, nở một nụ cười dịu dàng: "Vất vả cho em rồi, Vi Vi."

【 Lâm Vi đối xử với Cố Diễn tốt thật đấy. 】

【 Dù sao cũng là thanh mai trúc mã, 'đẩy thuyền' này thôi. 】

【 Hiện tại cặp này là đẹp đôi nhất, trông rất tương xứng. 】

【 Nhưng cảm giác Lâm Vi không biết giữ chừng mực gì cả, từ hồi nhà họ Ôn và nhà họ Cố còn hôn ước đã cứ như vậy rồi. 】

Ôn Vân Biết cho cua vào nồi hấp, rồi lại lôi đống ngao hoa và móng tay đã ngâm nước ra. Hai loại hải sản này khá phổ biến nên cô cũng từng làm qua, cô định dùng cách quen thuộc nhất là xào lăn với lửa lớn.

Bùi Tư Mặc nhìn con cá mú đã được sơ chế sẵn ở chợ hải sản lúc nãy, rồi nhìn sang Ôn Vân Biết: "Con cá này dùng để hấp nhé?"

Ôn Vân Biết vốc một nắm ớt lên, lúc này mới liếc nhìn con cá: "Được thôi."

Bùi Tư Mặc thấy nắm ớt lớn trong tay cô liền nhíu mày: "Chẳng phải cô không ăn được cay sao?"

Ôn Vân Biết không ngẩng đầu lên: "Tôi thì không cay không..."

Cô chưa kịp dứt lời đã nhận ra có gì đó sai sai.

Nguyên chủ dường như đúng là không ăn được cay, hễ ăn cay vào là rất dễ bị nổi mề đay. Cô nhớ trong truyện có lần Lâm Vi ép nguyên chủ ăn cay, kết quả tối đó cô phải đi cấp cứu. Lần đó chính Bùi Tư Mặc là người đưa cô vào viện.

Nhưng đó là tình tiết của rất lâu về sau, bây giờ Bùi Tư Mặc mới vừa quen biết nguyên chủ, sao anh ta có thể biết chuyện này được?

Cố Diễn lao tới giật phắt nắm ớt trong tay Ôn Vân Biết ném thẳng vào thùng rác, ánh mắt đầy vẻ trách móc: "Cô không nhớ lần trước ăn cay đến đau dạ dày à? Sao vẫn cứ không biết tự chăm sóc mình thế hả?"

Ôn Vân Biết: "..."

Việc này thì liên quan gì đến anh chứ.

Với cả, anh là nam chính thì có quyền lãng phí lương thực à?

【 Họ hiểu rõ về Ôn Vân Biết quá nhỉ. 】

【 Đánh nhau đi, đ.á.n.h nhau đi nào. 】

【 Tình tay ba đúng là kịch tính nhất. 】

Lâm Vi đứng sau lưng Cố Diễn sa sầm mặt lại, nhưng vì đang trước ống kính nên cô ta đành cúi đầu che giấu cảm xúc. Sau khi trấn tĩnh lại, cô ta mới ngẩng lên nhìn Ôn Vân Biết với vẻ quan tâm: "Đúng đấy Vân Biết, cô đừng cho ớt vào, chúng tôi ăn nhạt được mà."

【 Quan hệ của họ trông cũng ổn đấy chứ. 】

【 Vi Vi thật là tốt bụng quá đi. 】

Để tránh rắc rối do cơ địa của nguyên chủ, cuối cùng Ôn Vân Biết vẫn quyết định không cho ớt. Bốn người họ mỗi người một tay chuẩn bị các món, chẳng mấy chốc hải sản đã được xử lý xong xuôi.

Cùng lúc đó, Tống Dĩ Tinh và Thẩm Tế Xuyên cũng bưng mâm đồ nướng vừa mới ra lò vào phòng khách.

Chuông báo thức Ôn Vân Biết đặt đã reo, cô đeo găng tay vào bưng đĩa cua hấp ra. Hơi nước bốc lên nghi ngút làm nhòe cả tầm mắt. Cô giơ tay xua bớt hơi nóng, gắp cua đặt vào đĩa. Vừa định xoay người mang ra bàn ăn thì Tống Dĩ Tinh đã đón lấy: "Để tôi giúp cô."

Ôn Vân Biết nhìn đĩa cua bị bưng đi, tiện tay mở luôn nồi cá hấp, mang ra bàn. Những người khác cũng lần lượt bưng các món còn lại lên.

Bữa tối cuối cùng cũng hoàn tất.

Mọi người ngồi vào bàn, chẳng khách sáo gì mà bắt đầu thưởng thức. Họ đều là những người trẻ, lại cùng làm trong giới nên chỉ sau một buổi chiều đã trở nên khá thân thiết.

Ôn Vân Biết thực sự đã rất đói, tốc độ ăn của cô nhanh hơn hẳn ngày thường.

"Ngon quá, hải sản tươi thật đấy." Thẩm Tế Xuyên khen ngợi.

"Món đồ nướng của anh và Dĩ Tinh làm cũng ngon lắm." Lâm Vi khen lại.

Ôn Vân Biết chỉ cúi đầu tập trung bóc cua, chẳng màng đến những lời khách sáo của họ.

Lâm Vi gắp một c.o.n c.ua bỏ vào đĩa rồi đẩy sang trước mặt Ôn Vân Biết: "Vân Biết, cô giúp tôi bóc c.o.n c.ua này với được không? Tôi nhớ cô lớn lên ở nông thôn, chắc là rành việc này lắm."

Trong mắt người ngoài, Ôn Vân Biết là về nhà bà ngoại ở quê để tĩnh dưỡng sức khỏe. Thêm vào đó, Ôn Hải thường xuyên đăng ảnh cô lên mạng xã hội để làm màu. Nhưng chỉ có số ít người biết sự thật cô đã bị chính cha đẻ vứt bỏ về quê, lớn lên trong cảnh bơ vơ không nơi nương tựa như thế nào.

Lời nói này của Lâm Vi thực sự là đang xát muối vào vết thương của người khác.

Ôn Vân Biết nghe xong không hề nhận lấy c.o.n c.ua, mà ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo nhìn Lâm Vi, khẽ chớp chớp: "Cô nhìn tôi giống người sẽ bóc cua cho cô lắm à?"

Lâm Vi bị hỏi ngược đến ngơ ngẩn, đầu óc chưa kịp phản ứng, cơ thể đã theo bản năng gật đầu: "Đúng vậy."

Ôn Vân Biết hỏi tiếp: "Giống ở chỗ nào?"

Lâm Vi cảm thấy mình đã lỡ lời nhưng không còn cách nào khác, đành phải đ.â.m lao theo lao, đổ hết trách nhiệm lên đầu Ôn Vân Biết: "Trước đây cô vẫn thường bóc cho chúng tôi mà, cô còn nói là cô thích bóc cua nhất còn gì."

Nghe Lâm Vi nói vậy, Ôn Vân Biết khẽ nở một nụ cười đầy ẩn ý: "Thế à? Vậy cô đi mà tìm cái người 'trước đây' đó mà đòi bóc cho nhé."

Lâm Vi: "..."

Cô ta cứng họng, chẳng biết phải đáp lại thế nào.

【 Ôn Vân Biết đang làm cái gì vậy... 】

【 Cố tình gây sự chứ gì nữa, Vi Vi có nói gì quá đáng đâu. 】

【 Thế Vân Biết lấy tư cách gì mà bắt buộc phải bóc tôm bóc cua cho Lâm Vi? 】

【 Quan trọng là Lâm Vi nhắc chuyện ở nông thôn này nọ kìa, bộ người thành phố thì cao quý hơn chắc? 】

【 Có mình tôi đang ghi chép lại không, đi theo chị Ôn đúng là không lo bị lép vế trước mấy trò thao túng tâm lý. 】

"Cô nhìn tôi có giống... không?" Quả nhiên là mẫu câu vạn năng!!! 】

Tống Dĩ Tinh nãy giờ vẫn im lặng ăn cơm, thấy Ôn Vân Biết vừa gắp một miếng thịt tôm lên liền vội vàng đẩy đĩa của mình sang trước mặt cô: "Chị Vân Biết, cái này em vừa mới bóc xong, chị ăn đi."

Tay Ôn Vân Biết khựng lại một nhịp.

Tống Dĩ Tinh vừa gọi mình là "chị Vân Biết" sao, chứ không phải "chị Vi Vi"? Cô nhớ rõ trong nguyên tác Tống Dĩ Tinh luôn lạnh nhạt với Ôn Vân Biết, ngược lại còn khá thân thiết với Lâm Vi cơ mà.

"Cảm ơn chị lúc chiều đã đỡ lấy em nhé." Tống Dĩ Tinh dường như nhận ra sự thắc mắc của Ôn Vân Biết nên vội vàng giải thích.

Nói xong, cô nàng ghé sát lại gần Ôn Vân Biết, thì thầm: "Với cả... chị có thể dạy em cách từ chối mấy trò thao túng tâm lý được không?"

---

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.