Xuyên Tới Thập Niên 50 Xây Dựng Tổ Ấm - Chương 87: Xem Ai Mềm Lòng Trước

Cập nhật lúc: 18/04/2026 22:10

Tết Đoan Ngọ trong nhà chỉ có hai người lớn, không khí lễ hội vì thế cũng không đậm.

Nhưng khu vực phía Nam khá ẩm ướt, thời tiết ấm lên khiến rắn rết, côn trùng, chuột bọ hoạt động rất mạnh.

Vào dịp Đoan Ngọ, những việc khác có thể bỏ qua, nhưng xông nhà thì nhất định phải làm. Sau khi xông xong, còn phải treo ngải cứu và xương bồ ở cửa sổ và cửa ra vào.

Đồ dùng để xông nhà chủ yếu là ngải cứu phơi khô.

Xông khắp trong ngoài một lượt có thể đuổi hết côn trùng nhỏ trong các ngóc ngách, tối hôm đó muỗi cũng giảm đi nhiều, chỉ là lúc xông mùi khá hắc.

Trước đây, Khương Dung thích tự làm việc này, vì cô thích mùi ngải cứu, nhưng năm nay trong bụng có một đứa trẻ nên đành để Trọng Diệp Nhiên làm thay.

Nhà Trương Mộng Hà hôm qua tranh thủ lúc bọn trẻ không có ở nhà đã xông trước rồi.

Khi Trọng Diệp Nhiên xông nhà, Khương Dung vừa hay mang theo túi kim chỉ và vải vụn sang nhà Trương Mộng Hà, cùng cô ấy làm túi thơm, tết chỉ ngũ sắc.

Khương Dung khéo tay, những sợi chỉ ngũ sắc cô tết có đủ kiểu hoa văn, trông rất đẹp.

Cô còn mang theo một ít chuông nhỏ, tết xong đeo cho Ái Hồng, khiến cô bé xinh xắn không tả nổi. Hai bàn tay nhỏ cứ giơ lên lắc liên hồi để nghe tiếng chuông reo.

Cô bé còn đeo ra ngoài khoe, kết quả thu hút cả một đám trẻ con vây quanh Khương Dung, đứa nào cũng xin cô tết cho mình một sợi chỉ ngũ sắc.

Khương Dung đếm số chuông mang theo, may mà số lượng khá nhiều, dây màu cũng không ít, làm cho mỗi đứa một cái vẫn còn dư.

Cô liền đồng ý làm cho chúng, bảo tất cả ngoan ngoãn xếp hàng.

Trương Mộng Hà nhớ lại hôm qua Trọng Diệp Nhiên cũng chiều theo ý bọn trẻ cho chúng ngồi xe, liền nói: “Hai người cũng chiều bọn trẻ quá rồi, sau này nếu thật sự sinh ra một đứa nghịch ngợm thì quản thế nào đây!”

Khương Dung không cho rằng đó là chiều con: “Một năm chỉ có một lần Đoan Ngọ, tết cái này cũng chỉ tiện tay, không tốn bao nhiêu thời gian, nếu phiền phức thì tôi đã không đồng ý rồi.”

“Tiếc thật, chỉ ngũ sắc cô tết đẹp như vậy, lại còn có chuông, vậy mà sau cơn mưa đầu tiên của Đoan Ngọ phải ném xuống sông, nghĩ thôi đã thấy tiếc.”

Năm ngoái Khương Dung bận tổ chức hoạt động giao lưu nên không có thời gian làm những thứ này.

Bọn trẻ năm ngoái chỉ đeo chỉ ngũ sắc bình thường, rõ ràng đã quên mất sợi chỉ năm ngoái của mình đi đâu.

Giờ nghe Trương Mộng Hà nói vậy, chúng kinh ngạc không thôi: “Tại sao phải ném xuống sông? Không ném không được sao?”

“Tôi không muốn ném!”

“Tôi cũng không ném, tôi muốn đeo mãi!”

Cả đám trẻ líu ríu phản đối.

Trương Mộng Hà giải thích: “Đây là phong tục, chỉ ngũ sắc sau cơn mưa đầu tiên của Đoan Ngọ ném xuống sông thì có thể xua đi điều xui xẻo, sau này sẽ bình an thuận lợi.”

Bọn trẻ lập tức bối rối, nhưng vẫn không muốn ném. Chúng tụm lại thì thầm một lúc rồi nghĩ ra một cách.

Chúng xin người lớn một ít chỉ không đẹp, tự tết một cái xấu xí, định đến lúc đó sẽ ném cái xấu đi.

Khương Dung tết rất nhanh, làm xong đưa cho chúng, rồi lại tiếp tục tết chỉ ngũ sắc, làm túi thơm cho mình và Trọng Diệp Nhiên.

Một buổi sáng cứ thế trôi qua. Đến trưa, mùi trong nhà đã tan gần hết, Trọng Diệp Nhiên mới đến tìm cô.

Bữa trưa là do Trọng Diệp Nhiên đến nhà ăn mang về: “Trưa nay ăn tạm một bữa, tối sẽ làm thịnh soạn hơn.”

Khương Dung thuận miệng hỏi: “Tối ăn gì?”

“Ăn tôm hùm đất được không? Mấy người nghỉ phép đi chơi ở nông trường bắt được trong ruộng, mang cho anh một ít.”

Trước đây Trọng Diệp Nhiên không ngờ lúc này cũng có thể ăn tôm hùm đất nên không chủ động tìm. Lần này người khác mang đến, anh mới phát hiện tôm khá lớn, tốt hơn nhiều so với loại anh từng ăn, bóc ra thì thịt nhiều hơn hẳn.

Anh vừa nhắc đến, Khương Dung lập tức thèm món tôm rang muối tiêu, thèm đến cồn cào, không chờ nổi.

Bữa trưa nói là ăn đơn giản nhưng thực ra cũng khá đầy đủ, dù sao cũng là bếp tập thể, có thịt, có rau, có canh, tay nghề cũng không tệ.

Chỉ là Khương Dung không ăn được món mình muốn nên ngay cả cơm canh trước mặt cũng thấy kém ngon.

Trọng Diệp Nhiên đành đặt đũa xuống, đạp xe ra chợ rau. May mà hôm nay vận khí không tệ, thật sự gặp được người bán tôm sông nhỏ.

Nghĩ đến việc mua đồ bây giờ không tiện, anh mua thêm một ít.

Tôm rang muối tiêu không khó làm, tôm sông nhỏ lại sạch, không cần xử lý cầu kỳ.

Chỉ cần rửa sạch, để ráo nước, có thể áo bột năng hoặc không, rồi chiên ngập dầu, sau đó rắc muối tiêu là xong.

Khương Dung thực ra cũng không ăn nhiều, nếm nửa bát nhỏ là đã thỏa mãn.

Phần còn lại Trọng Diệp Nhiên chia thành từng phần nhỏ cất đi, để sau này cô muốn ăn mà không mua được thì còn có.

Rút kinh nghiệm từ lần này, buổi tối khi làm tôm hùm đất, mỗi vị anh đều chia ra một ít, cất vào túi hệ thống.

Bữa tối ngoài tôm hùm đất còn có cá đù vàng om, thịt kho, trứng vịt muối lòng đỏ chảy dầu và rau dền đỏ xào. Chỉ riêng phần tôm hùm đất giữ lại cũng đủ, không lo thiếu món.

Trọng Diệp Nhiên nghĩ những thứ trái mùa bây giờ gần như không mua được, mà hệ thống cũng không phải lúc nào cũng có thứ họ muốn, nên sau này gặp đồ theo mùa sẽ tiện tay để lại một phần.

Không ngờ cách làm này về sau lại rất hữu ích, bởi phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i đôi khi thèm ăn một món gì đó, chẳng cần biết có đúng mùa hay không.

Sau khi đón Tết Đoan Ngọ ở khu gia thuộc, Khương Dung trở về thành phố tiếp tục đi làm.

Sáng sớm, Trọng Diệp Nhiên lái xe đưa cô về.

Vừa vào sân, Chu đại nương gọi họ lại, rồi vào trong lấy ra một ít bánh chưng.

Khương Dung vốn định từ chối, vì đơn vị của cô và của Trọng Diệp Nhiên đều phát, hai người vẫn chưa ăn hết.

Chu đại nương lại nói: “Đây là Đại Hà nhà Tiểu Mai mang đến cho cô, nói là do chính tay nó gói.”

Lúc này Khương Dung mới để Trọng Diệp Nhiên nhận lấy, nhưng vẫn hơi khó hiểu: “Sao lại mang đến đây?”

Chu đại nương nói: “Đại Hà bảo xưởng của nó và Tiểu Mai đều phải tăng ca, cũng không biết khi nào mới được nghỉ. Nó vội đến ngày cô về khu gia thuộc, tiếc là vẫn chậm một bước, đến nơi thì cô đã đi rồi, nên gửi bánh chưng ở đây, nhờ tôi đợi cô về đưa lại.”

“Thì ra là vậy, phiền bác nhận giúp rồi.”

Khương Dung thầm nghĩ, thảo nào năm nay Đoan Ngọ không thấy nhà Mai Bình đến, hóa ra là gửi qua đây.

Những năm trước, nếu dịp trước là cô đến nhà họ tặng quà rồi họ đáp lễ, thì dịp sau sẽ là người nhà họ mang đồ đến cho cô. Dù không nói rõ, nhưng từ lúc nào đã ngầm thành lệ.

Vốn dĩ Khương Dung còn nghĩ năm nay đợi họ mang quà đến thì sẽ đáp lễ bằng ít trứng vịt muối.

Không đợi được ở khu gia thuộc, cô đành tính khi đi làm sẽ mang trứng vịt muối đến xưởng, nhờ Đổng Phượng Vân tiện mang về nhà.

Nhưng trong lòng cô vẫn thấy có chút kỳ lạ.

Dù Mai Bình và Đổng Đại Hà bận, Đổng Phượng Vân và Đổng Tiểu Hà chắc không bận, để hai đứa nhỏ đến cũng được, tại sao Đổng Đại Hà lại nhất định phải mang bánh chưng đến Bát Hào Viện?

Về nhà nghỉ một lúc, thu dọn đồ cần mang đến xưởng, Trọng Diệp Nhiên lại đưa cô đến xưởng rồi mới quay về đơn vị.

Đến nơi, trước giờ làm việc, Khương Dung tìm Đổng Phượng Vân, đưa đồ cho cô, tiện thể hỏi: “Đoan Ngọ sao không đến chỗ dì chơi?”

Đổng Phượng Vân thở dài: “Anh trai em cãi nhau với mẹ em, đến giờ vẫn không nói chuyện. Em với Tiểu Hà kẹt ở giữa khó chịu lắm, khó khăn lắm mới được nghỉ về nhà đón lễ mà cũng không yên.”

Khương Dung giật mình, hóa ra là do Đổng Đại Hà gây ra.

Xem ra chuyện tăng ca mà anh ta nói với Chu đại nương chỉ là cái cớ.

Chẳng lẽ chuyện giữa anh ta và Phương Kiều vẫn chưa giải quyết xong, đã bị Mai Bình phát hiện trước?

“Cãi nhau vì chuyện gì?”

Đổng Phượng Vân đáp: “Anh trai em muốn cưới cô gái tên Phương Kiều được giới thiệu trước đây. Nhà gái không đòi nhà nữa, nhưng yêu cầu một trăm đồng và một chiếc xe đạp làm sính lễ, nếu không mua được xe đạp thì phải đưa ba trăm đồng. Mẹ em không đồng ý, còn nói nếu anh ấy nhất quyết cưới thì bà không cho một đồng nào, bảo anh ấy tự lo. Anh trai em lại đòi mẹ trả số tiền lương trước đây anh ấy đưa cho gia đình giữ, thế là mẹ em tính sổ với anh ấy.”

Một đồng nghiệp bên cạnh nghe xong không khỏi hít lạnh: “Ba trăm đồng, nhà đó dám đòi thật! Bây giờ sính lễ hơn một trăm đã là rất cao rồi!”

“Dù gả xuống nông thôn, đòi như vậy cũng là quá cao!”

“Phượng Vân, anh trai em bây giờ không phải hộ khẩu nông thôn nữa đúng không?”

Đổng Phượng Vân còn chưa kịp nói, một đồng nghiệp thân với cô đã lên tiếng: “Không phải, anh cả của Phượng Vân đã chuyển hộ khẩu lên thành phố rồi, lại còn có công việc chính thức ở xưởng xe đạp.”

“Vậy điều kiện tốt rồi! Phượng Vân, bảo anh trai em đừng lo, điều kiện như vậy, chia tay người kia xong là có thể tìm được người tương xứng!”

“Đúng đó, trước đây em không nói, nếu không trong xưởng cũng có nhiều người phù hợp!”

Những người có con gái đến tuổi lập gia đình đều bắt đầu tính toán, chờ khi chuyện của Đổng Đại Hà với người kia không thành thì sẽ giới thiệu đối tượng cho anh ta.

Bởi vì nghe mức sính lễ đó, ai cũng cho rằng chuyện này khó mà thành.

Hiện nay chủ trương tổ chức hôn lễ giản dị, nhiều người chỉ cần hợp ý, thông báo với gia đình, hai bên đồng ý, trao đổi kỷ vật, phát chút kẹo bánh rồi đi đăng ký kết hôn là xong.

Cũng vì phạm vi tìm đối tượng của đa số người không lớn, nên thường là những gia đình có điều kiện tương đương.

Điều kiện của nhà Đổng Đại Hà thực ra tương đương với nhà Phương Kiều.

Phương Kiều là người địa phương, có nhà, nhưng trong nhà bảy tám người, hiện chỉ có cha và em trai cô ấy là công nhân.

Nhà Đổng Đại Hà, ngoài Đổng Tiểu Hà còn đi học, ba người còn lại đều là công nhân có hộ khẩu thành phố.

Tính ra, cuộc sống của họ thậm chí còn nhỉnh hơn nhà họ Phương, chỉ thiếu mỗi nhà ở.

Nhưng điểm này về sau cũng không còn là vấn đề.

Xưởng của Mai Bình đã có tin sẽ xây nhà phân cho nhân viên, khả năng lớn bà ấy sẽ được phân, đến lúc đó nhà cửa cũng không còn là điểm yếu.

Dù chưa được phân nhà, tiền thuê hiện tại cũng không cao, là nhà do cấp trên cấp cho xưởng, giống như bên Xưởng Thủ công mỹ nghệ.

Tiền thuê mỗi tháng chỉ chiếm ba đến năm phần trăm lương, chia cho ba người thì càng nhẹ.

Vì vậy trong mắt mọi người, trong điều kiện môn đăng hộ đối, nhà họ Phương đưa ra sính lễ cao như vậy là rất không hợp lý, nói ra ngoài dễ bị cho là bán con gái.

Nhưng Đổng Đại Hà lại nhất quyết muốn cưới.

Đổng Phượng Vân xòe tay: “Mọi người đừng nghĩ đến chuyện giới thiệu nữa, anh trai em như bị mê rồi, nói rằng nếu không cưới được cô ấy thì thà ở vậy cả đời. Em là em gái, chuyện này cũng không tiện xen vào, chỉ có thể đứng nhìn, giờ chỉ xem anh ấy và mẹ em ai mềm lòng trước thôi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.