Xuyên Vào Sách Những Năm 70: Nữ Phụ Pháo Hôi Chọn Làm Cá Mặn - Chương 106
Cập nhật lúc: 06/03/2026 19:46
Phó Mỹ Lệ nhìn theo hướng ngón tay cô, một chiếc áo khoác dạ vân tuyết cổ bẻ, chất liệu vải thì khá ổn, nhìn đi nhìn lại vẫn lắc đầu:
“Màu này mình không thích lắm.”
Liễu Thanh Thanh thì thấy khá được:
“Vậy mình thử xem.”
Kiểu dáng cũng vẫn là kiểu dáng hiện hành, so với kiểu dáng những năm tám mươi thì chẳng thể nói là đẹp bao nhiêu.
Nhưng thắng ở chỗ có đường chiết eo hơi ôm một chút, tốt hơn so với những kiểu dáng suông thẳng tắp khác.
Phó Mỹ Lệ gật đầu:
“Được đấy, mình xem thêm cái khác.”
Chương 103 Cửa hàng bách hóa
Dù đã là thủ phủ của tỉnh rồi nhưng thực tế kiểu dáng cũng không có quá nhiều.
Trong lúc lựa chọn một lát, mấy người phía trước đã đi gần hết.
Liễu Thanh Thanh chỉ vào chiếc áo khoác xanh lục đậm kia:
“Chị ơi, chiếc áo kia có thể lấy xuống cho em xem được không ạ?”
Cô nhân viên bán hàng sững người vì cách xưng hô này, bình thường thấy nhiều người gọi là đại tỷ hoặc đồng chí, em gái nhỏ, chứ chưa thấy ai gọi ngọt ngào như vậy bao giờ.
Chị ta khẽ nâng mí mắt, đ-ánh giá hai người trước mặt một lượt.
Ăn mặc đều coi là tươm tất, người cũng xinh xắn.
Nhìn tuổi tác chỉ khoảng hai mươi, mà gọi một người hơn bốn mươi tuổi như chị ta là chị.
Vốn dĩ vì mấy ngày nay đông người, bận rộn làm tâm trạng không vui, giờ cũng dịu đi không ít.
Chị ta gật đầu cầm sào lấy áo, khều chiếc áo Liễu Thanh Thanh chỉ xuống.
“Tôi thấy kích cỡ cũng vừa đấy, cô thử đi.”
Bình thường chị ta rất ít khi cho khách thử đồ.
Liễu Thanh Thanh mày rạng mắt cười nhận lấy:
“Chị ơi thái độ phục vụ của chị tốt thật đấy, không hổ là cửa hàng bách hóa tỉnh thành, nhân viên bán hàng đều khác hẳn với hợp tác xã chúng em, em phải học tập chị thật nhiều, về còn kể cho các đồng chí bên kia nghe nữa.”
Được Liễu Thanh Thanh tâng bốc, nhân viên bán hàng cười rạng rỡ hơn:
“Em gái quá khen rồi.”
Lại ngẫm nghĩ ý tứ trong lời nói của Liễu Thanh Thanh:
“Sao?
Em gái cũng là nhân viên bán hàng à?”
Liễu Thanh Thanh:
“So với chị thì không thấm vào đâu ạ, em là nhân viên thu mua của hợp tác xã Vũ Ninh, Y Bình.
Mạo muội hỏi một câu, chị họ gì ạ?”
“Ối chao, em gái khách sáo quá, còn quý họ gì nữa, chị tên Lưu Thiếu Hoa, em cứ gọi chị là chị Lưu là được.”
Lưu Thiếu Hoa tuy chưa nghe qua Vũ Ninh, nhưng Y Bình cũng không phải thành phố lớn gì, không thể so với Lâm Thành của họ được.
Nhưng nhân viên thu mua và nhân viên bán hàng vẫn khác nhau, nhân viên thu mua có nhiều bổng lộc hơn, là bát cơm sắt trong số các bát cơm sắt.
Lưu Thiếu Hoa vẫn sẵn lòng kết giao với người như vậy.
Liễu Thanh Thanh vốn là cao thủ nịnh nọt, vội vàng nắm tay chị ta:
“Em tên Liễu Thanh Thanh, lúc nãy vừa thấy chị đã thấy thân thiết rồi, không ngờ chị lại trùng họ với một người bà con bên ngoại của em, hèn chi vừa gặp chị Lưu đã thấy như người một nhà.
Xem ra đây chính là duyên phận giữa chị em mình đấy ạ.”
Họ hàng bên ngoại họ Lưu thì cô không có, nhưng kỹ thuật viên họ Lưu thì nhà cô từng xuất hiện một ngày.
“Ối chao, thế thì đúng là trùng hợp thật.”
Lưu Thiếu Hoa được dỗ dành cho vui vẻ, trong lòng thầm tán thưởng đây đúng là một nhân tài, hèn chi tuổi còn trẻ đã vào được bộ phận thu mua của hợp tác xã.
Miệng Liễu Thanh Thanh vẫn liến thoắng, tay cũng không quên xem xét chiếc áo khoác trong tay.
Thử mặc vào một chút, cô hỏi giá xong là quyết định mua luôn.
“Em gái mặc chiếc này đẹp đấy.”
Lưu Thiếu Hoa gật đầu khen ngợi.
Liễu Thanh Thanh cũng gật đầu:
“Vậy làm phiền chị Lưu viết hóa đơn ạ, em lấy chiếc này.”
Lưu Thiếu Hoa cười cầm sổ hóa đơn lên, chiếc áo khoác hơn một trăm đồng mà chẳng cần suy nghĩ nhiều, bộ phận thu mua đúng là nuôi b-éo người ta thật.
Trong lúc đợi nhân viên thu ngân làm thủ tục, Liễu Thanh Thanh tiếp tục tán gẫu với chị ta.
“Chị Lưu ơi, lần này em đi cũng là mang theo nhiệm vụ đấy ạ, chủ nhiệm hợp tác xã chúng em phái em đến thành phố lớn này để học hỏi, lấy kinh nghiệm.
Lát nữa phiền chị giới thiệu giúp em chủ nhiệm bộ phận thu mua bên mình được không ạ?”
Vừa nói vừa lấy giấy giới thiệu và thẻ công tác ra.
Lưu Thiếu Hoa nhận lấy xem xét kỹ lưỡng:
“Được, lát nữa chị dẫn em qua đó.”
Lưu Thiếu Hoa cười hỏi:
“Cô ấy cũng làm việc ở hợp tác xã à?”
Liễu Thanh Thanh lắc đầu, không đợi ánh mắt Lưu Thiếu Hoa thay đổi, cô giải thích:
“Mỹ Lệ làm việc ở trạm lương thực ạ.”
Nhờ Liễu Thanh Thanh và Lưu Thiếu Hoa chuyện trò rôm rả, nên sự lựa chọn khó khăn của Phó Mỹ Lệ cũng nhận được dịch vụ tốt.
Bất kể cô ấy chỉ vào cái nào, Lưu Thiếu Hoa đều thuận tay lấy xuống cho cô ấy xem.
Thực ra cũng không hẳn hoàn toàn vì Liễu Thanh Thanh khéo mồm khéo miệng.
Hai người trước mặt đều coi như là đồng nghiệp với chị ta, là người cùng một tầng lớp.
Dù là người ở nơi nhỏ bé tới, nhưng người ta thái độ tốt, chị ta cũng sẵn lòng nể mặt.
Trong lúc hai người chuyện trò, thỉnh thoảng cũng bình phẩm vài câu cho Phó Mỹ Lệ.
Sau khi Phó Mỹ Lệ chọn được một chiếc áo khoác màu nâu và thanh toán xong, Lưu Thiếu Hoa bèn dẫn hai người lên lầu.
Chương 104 Lợn rừng lai
Dọc đường Liễu Thanh Thanh hỏi thăm Lưu Thiếu Hoa không ít chuyện về chủ nhiệm Cát.
Lưu Thiếu Hoa không biết nhiều về tình hình của chủ nhiệm Cát.
Nhưng là nhân viên bán hàng mà, thích nhất là tám chuyện giữa các đồng nghiệp với nhau.
Những chuyện mọi người đều biết, chị ta lựa những chuyện không ảnh hưởng gì kể cho Liễu Thanh Thanh nghe.
Cũng chính là tính cách bình thường, thái độ đối nhân xử thế vân vân.
Liễu Thanh Thanh nghe xong, trong lòng đã chuẩn bị sẵn phương thức đối thoại.
“Chị Lưu ơi, lát nữa phiền chị dẫn Mỹ Lệ quay lại dạo quanh một chút, em bên này báo cáo công việc với chủ nhiệm Cát xong sẽ đi tìm mọi người ngay.”
Lưu Thiếu Hoa mỉm cười, còn chưa thấy người đâu mà đã biến thành báo cáo công việc rồi.
“Được, em cứ yên tâm đi.”
Chủ nhiệm bộ phận thu mua họ Cát tuổi tác trông cũng tương đương với chủ nhiệm Lý.
Chỉ là có cái đầu hói hình chữ M.
Ông ấy không giống những người hói khác thích để tóc dài che đậy đi, mà ngược lại cắt tóc rất ngắn, để lộ cả lớp da đầu bóng loáng.
Kiểu người trông có vẻ cứng nhắc này mà có thể làm lãnh đạo bộ phận thu mua.
Tuyệt đối không phải là hạng người cổ hủ.
Chủ nhiệm Cát nghe về việc hợp tác xã Vũ Ninh gì đó đến học tập, đầu tiên là ngẩn ra, sau đó thấy thật kỳ quặc.
Chưa từng nghe thấy đơn vị cấp dưới nào đột nhiên phái người chạy đến học tập cả.
“Theo lý mà nói, chúng ta đều là đơn vị anh em, hợp tác xã các cô phái người đến tôi rất hoan nghênh, nhưng một là bên tôi dịp cuối năm công việc bận rộn, hai là cũng chưa nhận được thông báo của lãnh đạo cấp trên, chúng tôi ở đây cũng không tiện tự ý hướng dẫn...”
