Xuyên Vào Sách Những Năm 70: Nữ Phụ Pháo Hôi Chọn Làm Cá Mặn - Chương 151
Cập nhật lúc: 06/03/2026 21:12
“Bác sĩ Lâm liếc nhìn người đang ngồi lặng lẽ, cũng không vào quấy rầy.”
Sau khi cô đóng cửa lại bèn gật đầu với hai anh chiến sĩ đang đứng gác ở cửa.
Hai người vừa đi không lâu lại quay trở lại.
Người đàn ông mặt đen bước vào phòng quát lớn một tiếng:
“Khâu Tiểu Song, cha mẹ Vương Liên Lộ ch-ết rồi, có phải do cô làm không."
Bác sĩ Lâm nghe thấy động tĩnh vội vàng chạy tới:
“Các anh chẳng phải vừa đi sao?
Sao lại quay lại rồi."
Hai người nhìn chằm chằm từng cử động của Khâu Tiểu Song, bao gồm cả chuyển động của vùng da quanh mí mắt, đều không bỏ qua.
Quan sát khoảng năm phút, Khâu Tiểu Song chớp mắt theo quy luật, dường như không có phản ứng gì với thế giới bên ngoài.
Một trong hai người mới quay người nói với bác sĩ Lâm:
“Hai hôm trước trong đội có gửi điện báo về nhà họ Vương, bà cụ nhà họ Vương lúc đó đã ngất đi, qua mấy ngày thì người không còn nữa.
Cha Vương Liên Lộ lúc đó không sao, nhưng bà cụ vừa mất là ông ấy bị trúng gió luôn..."
Bác sĩ Lâm há hốc mồm, thực sự kinh ngạc, chỉ trong mấy ngày mà nhà họ Vương đã mất đi hai người.
“Các anh nghi ngờ Khâu Tiểu Song?
Thôi đi, cách xa đến thế kia mà, đa phần là do cha mẹ nhà họ Vương tuổi tác đã cao, nhất thời không tiếp nhận nổi tin con trai mất..."
Đối phương gật đầu, họ đến cũng là vì tra được gần hai tháng trước, Vương Liên Lộ có gửi một bưu kiện về quê, còn gửi cái gì thì bên kia điều tra một hồi cũng chỉ là vải vóc và bông.
Chỉ là tổ trưởng cảm thấy chuyện quá trùng hợp, muốn sang xem sao thôi.
Anh ta liếc nhìn sắc mặt tổ trưởng, ừm, vẫn đen xì xì.
Đợi một hồi lâu chẳng thấy có động tĩnh gì.
Ba người lại ra khỏi phòng bệnh.
Khâu Tiểu Song chậm rãi nằm xuống giường.
Lặng lẽ nằm ròng rã cả tiếng đồng hồ mới u uất thở dài một tiếng.
❉
Vụ án Vương Liên Lộ, Tùy Ngọc Mai ảnh hưởng xấu, tính chất nghiêm trọng.
Cấp trên đẩy nhanh tiến độ điều tra, cuối cùng xác định Khâu Tiểu Song không có hiềm nghi.
Tùy Ngọc Mai bị tuyên án t.ử hình.
Đồng thời lãnh đạo bệnh viện quân đội cũng bị xử phạt tương ứng, phía bệnh viện có lỗ hổng trong việc quản lý thu-ốc men....
Sau khi Khâu Tiểu Song được giải tỏa lệnh cấm, Quách Phượng Quyên thỉnh thoảng lại đi thăm.
Dưới sự nỗ lực chung của cô ấy và bác sĩ Lâm, trải qua hơn một tháng tập luyện phục hồi.
Trạng thái của Khâu Tiểu Song đã tốt hơn nhiều.
Đã có chút phản ứng với thế giới bên ngoài.
Chỉ là đầu óc vẫn chậm, bảo cô ta ăn cơm, cô ta sẽ bị trễ một hai phút mới bưng nổi hộp cơm lên.
Cũng sẽ chủ động dọn dẹp vệ sinh phòng bệnh.
So với trước đây thì sức khỏe kém đi không ít, nhưng đã có thể độc lập sinh hoạt rồi.
Chỉ là nói năng có chút khó khăn.
Sau khi kết thúc vụ án, tổ điều tra lại đến mấy lần nữa.
Mới biết được đứt quãng từ miệng Khâu Tiểu Song về tình hình trước khi hai người bị trúng độc hôm đó.
Còn về sự thật có phải như vậy không, họ cũng không cách nào biết được...
Đối với Khâu Tiểu Song, phía quân đội cũng rất đau đầu.
Nhà ngoại cô ta chỉ còn lại mấy người anh em, nhà họ Vương lại lâm vào tình cảnh này.
Nhất thời không biết đưa người đi đâu cho tốt.
Vẫn là Quách Phượng Quyên bàn bạc với chồng mình, hay là đưa người đến làm việc ở viện phúc lợi đi.
Điều kiện bên đó tuy không tốt lắm, nhưng Khâu Tiểu Song hiện giờ thân đơn bóng chiếc, đầu óc lại bị thương.
Ở khu tập thể quân đội chắc chắn là không ở được rồi, nếu về làng, nói không chừng cuộc sống còn không bằng ý muốn.
Và Khâu Tiểu Song cũng bằng lòng đi.
Diêu Nhiễm Bằng biết vợ và Khâu Tiểu Song quan hệ tốt, anh làm chính ủy, đối với phương diện đời sống vẫn có thể nói được vài câu...
Trước khi Khâu Tiểu Song đi đã quay lại khu tập thể, Liễu Thanh Thanh và Quách Phượng Quyên đã giúp cô ta dọn dẹp đồ đạc trong nhà.
Những người khác thực ra cũng rất muốn giúp một tay, nhưng hễ nghĩ đến cái phòng đó đã có người ch-ết là lại thấy rờn rợn.
Dạo này những người sang nhà Liễu Thanh Thanh chơi cũng không còn bóng dáng.
Động tác của Khâu Tiểu Song chậm chạp, còn Quách Phượng Quyên thì bận rộn đến sứt đầu mẻ trán.
Đợi người kia vừa ra ngoài, Khâu Tiểu Song nói khẽ một câu bên cạnh Liễu Thanh Thanh:
“Cảm ơn."
Sau đó không nói thêm gì nữa.
Động tác trên tay Liễu Thanh Thanh khựng lại một chút, mỉm cười rồi tiếp tục đóng gói hành lý.
Chương 160 Trăm ngày
Sự rời đi của Khâu Tiểu Song dường như chẳng gợn lên chút sóng gió nào.
Chỉ là qua một thời gian, cứ như thể gia đình này chưa từng tồn tại, dần dần biến mất trong những câu chuyện phiếm của mọi người.
Nhưng các chị em phụ nữ trong khu tập thể rốt cuộc có quên hay không thì không ai biết được, chỉ có điều sự giao thiệp giữa người với người đã trở nên khách sáo lễ phép hơn, lúc đi ngang qua khu vực nhà Liễu Thanh Thanh cũng sẽ vô thức bước nhanh hơn.
Đến cả Lư nhị tỷ hay tru tréo khắp sân cũng không còn đi khắp nơi kiếm chác nữa.
Đứa con gái nhỏ kia cũng được bà ta dạy dỗ biết điều hơn một chút...
Nhìn chung, Khâu Tiểu Song đã dạy cho họ một bài học.
Khiến người ta biết rằng, người hiền lành cũng không dễ bắt nạt, không chừng lúc nào đó thỏ cuống lên cũng c.ắ.n người.
Rõ ràng là một nhân vật nhu nhược chịu nhục.
Tại sao lại nói vậy?
Trong lòng mọi người đều tự hiểu...
Chỉ có Quách Phượng Quyên là tranh thủ thời gian sang viện phúc lợi thăm một lần.
Viện phúc lợi nơi Khâu Tiểu Song ở cách khu đóng quân của bộ đội khá xa, đi đi về về mất đứt nửa ngày trời của Quách Phượng Quyên.
Khâu Tiểu Song vẫn như vậy, phản ứng chậm chạp.
Nhưng lại rất được lũ trẻ con yêu quý.
Cô ta làm việc ở đây khá suôn sẻ, Quách Phượng Quyên nhìn thấy vậy trong lòng cũng thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
Lúc sắp đi, môi Khâu Tiểu Song mấp máy, dặn cô ấy sau này đừng đến nữa.
Quách Phượng Quyên không hiểu, nhưng thấy biểu cảm của cô ta đờ đẫn mà lại có thể nói ra một câu như vậy một cách nhanh ch.óng, sống lưng bèn toát một tầng mồ hôi lạnh.
Đoán chừng Khâu Tiểu Song có lẽ đã phát hiện ra xung quanh vẫn còn người theo dõi mình.
Cũng đúng, Diêu Nhiễm Bằng từng nhắc qua một câu, lúc đó chẳng qua vì tình thế nghiêm trọng, phải sớm đưa ra kết quả xét xử...
Quách Phượng Quyên khẽ gật đầu một cái rồi rời khỏi viện phúc lợi.
Cô ấy còn có một gia đình lớn với con trai con gái, chồng cô ấy cũng vẫn còn ở trong đội...
❉
Nhóc con Tống Hướng Dương đã tròn trăm ngày rồi.
Đa phần các gia đình có điều kiện khá giả trong khu tập thể đều sẽ đưa con đến trạm dịch vụ để chụp ảnh trăm ngày.
Liễu Thanh Thanh là người có máy ảnh, mua ít cuộn phim về tự chụp là được.
