Xuyên Vào Sách Những Năm 70: Nữ Phụ Pháo Hôi Chọn Làm Cá Mặn - Chương 165
Cập nhật lúc: 06/03/2026 23:08
“Con trai là một đứa trẻ ngoan, ngoài lúc đòi ăn thì thời gian còn lại đều không quấy khóc.”
Hai mẹ con ngủ một giấc trưa, lúc dậy đã gần năm giờ.
Cô lấy từ trong không gian ra một bát trứng hấp đút cho con ăn no, sau đó mới bắt đầu lấp đầy bụng mình.
Ăn xong cơm tối.
Liễu Thanh Thanh dẫn con trai xuống lầu đi dạo tiêu cơm, tự nhiên như người nhà ngồi xuống sau quầy lễ tân tán gẫu với Tôn Nam Thiến.
Đón lấy quả quýt mà Liễu Thanh Thanh nhét vào tay mình, Tôn Nam Thiến có chút ngại ngùng:
“Chị Liễu, thế này sao được, chị mau cầm về cho cháu nhỏ ăn đi."
“Không sao đừng khách sáo, chúng tôi làm nghề thu mua chạy ngược chạy xuôi, còn thiếu mấy thứ này chắc?"
Lời này nói ra cứ như thể cô không còn nhớ mình đã là một “nhân viên thất nghiệp" vậy.
Tôn Nam Thiến yêu thích sờ sờ quả quýt:
“Thật là hâm mộ các chị, thực ra đứng quầy bán hàng cũng tốt, nhưng mà không chen chân vào nổi."
Quýt lúc này chưa về đến Tây Bình đâu, sớm nhất cũng phải tháng mười một, mười hai.
Nghe nói phía Nam bên kia đã có trái cây chín rồi.
“Nhà khách cũng tốt mà, có thể tiếp xúc với người từ khắp nơi đến, đặc biệt là người chạy thu mua như chị, trên người lúc nào cũng phải mang theo ít đồ lặt vặt."
Liễu Thanh Thanh cười híp mắt nói xong, thấy Tôn Nam Thiến có vẻ đăm chiêu, liền từ từ chuyển sang chủ đề mua vé tàu hỏa.
“Chị Liễu muốn mua vé tàu ạ, em nhớ chị dâu của bác bên nhà Lư Quyên dường như làm việc ở ga tàu hỏa đấy."
Liễu Thanh Thanh không ngờ lại có thật, cô chỉ là “tiện tay bắt thỏ", chủ yếu muốn bán ít hàng thôi.
Đợi Tôn Nam Thiến tìm Lư Quyên tới, biết được cô ấy đúng là có một người chị dâu họ ở ga tàu.
Liễu Thanh Thanh bày tỏ ý muốn mua vé giường nằm, lời ra tiếng vào ý là có thể giúp đối phương mua hộ đồ đạc.
Lư Quyên sau khi nhận được một quả quýt, liền tươi cười hớn hở nói:
“Tối nay em về hỏi cho chị."
Chuyện này đối với chị dâu cũng chẳng phải việc gì khó khăn.
Dù lần này không có gì cần mua hộ, thì bắt được mối quan hệ với nhân viên thu mua cũng là điều tốt.
Lư Quyên đến muộn, chưa từng thấy thẻ công tác của Liễu Thanh Thanh.
Chỉ nghe nói là nhân viên thu mua, còn tưởng là nhân viên thu mua của địa phương nữa...
Liễu Thanh Thanh cũng chẳng giải thích nhiều, cứ để đối phương hiểu lầm.
Tôn Nam Thiến thì chưa nghĩ đến chuyện đó, trong lòng đang tính toán tan làm về nhà hỏi mẹ xem trong nhà có cần mua hộ cái gì không.
Đặc biệt là lúc này địa phương vừa bị thiên tai, đoán chừng nửa năm sau muốn mua gì cũng khó mua.
Chương 179 Vẫn như lần trước
Liễu Thanh Thanh dừng chân tại nhà khách hai ngày.
Lúc vẫy tay chào tạm biệt nhóm nhân viên nhà khách, cô đã kiếm được hai trăm đồng cộng thêm một cặp vé giường nằm.
Chủ yếu vẫn là do điều kiện không cho phép.
Bản thân chỉ xách một cái túi lớn thế này, cái gì cũng có thì không được.
Vì vậy cũng chỉ bán một số thứ không quá bắt mắt và thường thấy.
Còn những thứ khác, cô chỉ bảo lần sau đến sẽ mang hộ cho.
❉
Tốn không ít sức mẹ con mới lên được tàu hỏa, Tống Hướng Dương rất phấn khích.
Bất kể là giường tầng của tàu hỏa hay là giá thang leo đều vô cùng thu hút cậu bé.
Tiếp đó là những cảnh vật “vèo vèo" lướt qua bên cửa sổ cũng làm cậu bé hoa cả mắt.
Nhưng cũng chỉ phấn khích được một ngày.
Thời gian dài trôi qua, vẫn là những cảnh sắc như vậy khiến cậu bé bắt đầu thấy chán rồi.
Sáng ngày thứ ba, Liễu Thanh Thanh cuối cùng cũng đưa con trai trở về nơi cô quen thuộc.
Đi vào trong ngõ nhỏ.
Không ít hàng xóm ngồi trước cửa nhà thấy cô quay về đều vây lại nói vài câu.
Bà đại nương họ Lữ đôi chân nhỏ thoăn thoắt chạy cực nhanh, là người đầu tiên vọt tới trước mặt cô:
“Tiểu Liễu về rồi à?
Chẳng phải bảo đi theo quân sao, sao lại về có một mình thế kia, xảy ra chuyện gì rồi à?"
Liễu Thanh Thanh cười hì hì liếc bà ta một cái:
“Bà Lữ ơi, mấy năm không gặp sao mắt bà lại kém thế, cháu chẳng phải là hai người đây sao!"
“Đây là làm sao thế, có chuyện gì à?"
Bà đại nương họ Triệu đi chậm hơn, lúc đến gần liền nghe thấy nói có chuyện gì đó.
Liễu Thanh Thanh bước tới đón bà Triệu vài bước:
“Không có chuyện gì đâu ạ, chỉ là có chút nhớ nhà, thoắt cái đã hơn một năm không gặp các bà rồi, muốn về thăm một chút."
Bà Lữ lộn nhào mí mắt:
“Ái chà, Tiểu Liễu này cái miệng của cô giờ còn dẻo hơn trước đấy.
Đi bộ đội một chuyến có khác, còn học được cách ghê gớm hơn rồi."
Liễu Thanh Thanh gật đầu phụ họa:
“Chứ còn gì nữa ạ, quân đội mới rèn luyện người chứ.
Bà Lữ này, con trai bà thì lớn tuổi rồi, trông chờ vào con trai là không có hy vọng gì nữa đâu, nhưng bà hãy cố gắng bồi dưỡng cháu trai cho tốt, tranh thủ cũng được vào quân đội hưởng phúc."...
Tiễn bà Lữ bại trận rút lui, Liễu Thanh Thanh tiếp tục nhiệt tình hàn huyên với các bà, các thím khác.
Bà Triệu bị bộ dạng của bà già họ Lữ làm cho buồn cười:
“Cục cục cục, bà Triệu cũng nhớ Tiểu Liễu rồi, còn nhớ cả mẹ cháu nữa, cháu đi một mạch lâu thế này chẳng thấy bà ấy đâu."
“Chứ còn gì nữa, mẹ cháu tự mình cũng không tới, hôm nào bảo bà ấy tới ở vài ngày đi?"
Liễu Thanh Thanh:
“Dạ được, mấy ngày nữa cháu hỏi xem mẹ cháu có rảnh sang đây không, bà ấy chắc chắn cũng nhớ các bà lắm."
“Đứa nhỏ này trông khôi ngô quá, nghe vợ Tiểu Chu nói là con trai à?"
“Thật là tốt quá, lứa đầu đã là con trai, sau này không có áp lực."
“Đúng là đẹp, giống vợ chồng Tiểu Liễu, chồng con bé tôi thấy cũng khôi ngô lắm."
Liễu Thanh Thanh khiêm tốn xua tay:
“Đâu có tốt như các bà nói đâu ạ, là một thằng cu, tên là Tống Hướng Dương."
Bà Triệu yêu thích sờ sờ bàn tay nhỏ của Tống Hướng Dương, sau đó ngăn những người khác định nói tiếp:
“Để mai rồi lại buôn chuyện tiếp, Tiểu Liễu đi tàu mấy ngày rồi, cả con cả mẹ đều mệt, mau về nhà nghỉ ngơi đi, đi nào, bà giúp cháu đi dọn dẹp một chút."
“Không cần đâu bà ơi, cũng sắp đến trưa rồi, các bà mau về lo việc nhà đi, một lát nữa tụi nhỏ đều về ăn cơm cả đấy.
Cháu chỗ này cũng chẳng có gì cần dọn, lau qua lớp bụi là xong."
Khuyên lùi được mấy bà lão định giúp đỡ.
Liễu Thanh Thanh lấy chìa khóa mở cổng lớn.
Tống Hướng Dương chỉ cảm thấy vừa rồi đột nhiên một đám người trên đầu mình “o o o".
Chẳng hiểu nổi những người này là làm cái gì nữa.
Lần cuối cùng gặp cảnh ồn ào như thế này là vào lần trước.
Trong mấy ngày ở nhà trẻ, bị bảy người anh chị vây quanh như sao vây quanh trăng, lúc cùng nhau chống lại “ngoại địch"....
Chương 180 Đều là con trai
Liễu Thanh Thanh bước vào sân viện quen thuộc.
