Xuyên Vào Sách Những Năm 70: Nữ Phụ Pháo Hôi Chọn Làm Cá Mặn - Chương 253
Cập nhật lúc: 06/03/2026 23:34
“Lúc này một từ cũng không thốt ra được.”
Cô gái trẻ cũng không để ý, vừa vào cửa cô ấy đã dáo dác tìm kiếm khắp nơi.
Sau đó đi thẳng đến một chiếc áo sơ mi trong tiệm.
“Thiếu Khang, anh xem chính là chiếc này.
Mấy hôm trước xem phim “Đỏ Cam Vàng Lục Thanh Lam Tím", Diệp Phương đã mặc chiếc này đấy."
Chàng trai trẻ gật đầu:
“Đúng là giống thật đấy, em thử xem?"
Cô gái lộ ra nụ cười, quay đầu nhìn sang Tôn Ngọc Mai.
Tôn Ngọc Mai vẫn còn đang lục lọi những từ ngữ trong bụng vừa nãy, lúc này nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, tuy đầu óc đang rối như tơ vò nhưng theo phản xạ cô ấy lập tức lấy chiếc áo xuống đưa cho đối phương:
“Cô ơi, phòng thay đồ ở đằng kia ạ."
Cô gái vô cùng ngạc nhiên, cô ấy cứ ngỡ chỉ được cầm lên ướm thử thôi, không ngờ lại còn được mặc thử nữa.
Theo chân Tôn Ngọc Mai đi đến phòng thay đồ, không gian nhỏ hẹp có ghế ngồi, có giá treo đồ, trên tường dán áp phích, môi trường thử đồ thế này khiến người ta thấy rất thoải mái.
Sau khi người bước ra, mắt chàng trai sáng lên:
“A Thanh, đẹp lắm."
Bản thân cô gái cũng thấy đẹp, nghe đối phương nói vậy lại càng thêm hớn hở.
“Chiếc áo này bao nhiêu tiền?"
Tôn Ngọc Mai vội vàng mở lời:
“Chiếc áo sơ mi này giá mười tám đồng ạ."
Cô gái rõ ràng là đã biết giá rồi, cô ấy cũng chỉ hỏi theo lệ thôi.
Sau đó liền cúi đầu lục tìm tiền.
Sau khi hai người rời đi, Tôn Ngọc Mai cầm lấy tiền, trên trán đã lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng.
“Ngọc Mai, tốt lắm, sau này cứ tiếp đón như vậy nhé."
Liễu Thanh Thanh vỗ vai cô ấy an ủi.
Tôn Ngọc Mai nhận được sự công nhận thì trái tim đang thắt lại cũng buông lỏng xuống.
Mỉm cười nhẹ, để lộ hai chiếc răng khểnh nhỏ sắc nhọn.
❉
“Con gái r-ượu ơi, cửa hàng nhà mình mà thuê người ngoài có được không?"
Lại còn để người ta buổi tối ở lại đây nữa!
Bà cụ Liễu có chút thỏ thẻ.
Chỉ sợ bị người ngoài “trộm nhà".
Bà cụ Liễu có điểm tốt này, mặc dù có nhiều chuyện bà không hiểu, cũng không tán thành.
Nhưng trước mặt người ngoài, bà không bao giờ làm mất mặt con gái.
Có chuyện gì đều đợi lúc không có ai mới nói.
Liễu Thanh Thanh kể lại cho bà nghe chuyện của Tôn Ngọc Mai.
“Ở nhà cô ấy cũng chẳng có chỗ ở, lại còn chịu khổ.
Cửa hàng chúng ta ít nhất cũng có một căn phòng để ở, còn có sân sau, nấu nướng sinh hoạt đều thuận tiện."
Bà cụ Liễu lập tức thấy thương xót cho người ta:
“Sao lại còn có kiểu cha mẹ tệ bạc như thế chứ, dù không thương thì cũng không được hành hạ chứ!"
Giống như thằng hai, cái đồ hồ đồ như vậy.
Bà nhìn không lọt mắt nhưng vẫn sẽ giúp một tay.
Liễu Thanh Thanh lại nói:
“Còn về hàng hóa và tiền nong, hàng trong nhà chúng ta đều có số lượng cả rồi, ngày hôm sau kiểm kê lại một lượt là xong.
Thêm nữa là tiền bán được, mẹ cứ ở đằng kia thu tiền thì không sai được đâu."
Bà cụ Liễu nghe thấy lời này thì cười rạng rỡ.
Việc thu tiền này được đấy, bà rất thạo.
Về chuyện tiền nong thì bà chưa bao giờ tính sai cả.
Chương 282 Bán sỉ
Tạ Quang Vũ mỗi lần tìm Liễu Thanh Thanh lấy hàng đều lén lén lút lút.
Mấy lần đều bị các giáo viên quen biết bắt gặp cái bóng lưng.
Sau khi cửa hàng của Liễu Thanh Thanh khai trương, địa điểm gặp mặt được chuyển sang cửa hàng.
Tạ Quang Vũ nhìn chằm chằm vào cách bài trí và quần áo trong phòng.
Mới chỉ đứng đây một lúc thôi mà lượng khách ra vào thật đáng kinh ngạc.
Hơn nữa bán đắt như vậy mà vẫn thấy có người bỏ tiền ra mua.
Anh ta suy tính một hồi trong lòng, thấy cửa hàng của Liễu lão sư tạo dựng danh tiếng tốt như vậy, nếu mình tận dụng tốt thì có khi còn kiếm được nhiều tiền hơn cả buôn lương thực ấy chứ.
Mắt anh ta lóe lên tia sáng:
“Liễu lão sư, những quần áo này tôi có thể lấy một ít về bán không?"
Liễu Thanh Thanh nhếch môi:
“Được chứ."
Cô lại dẫn anh ta đến bên đống vải vóc:
“Những xấp vải này anh cũng có thể lấy một ít về bán thử, không được thì mang trả lại cho tôi."
Bán sỉ bao giờ cũng kiếm được nhiều hơn bán lẻ, đặc biệt là bán sỉ vào thời buổi này, giá bán lẻ vốn dĩ đã ảo cao rồi, lợi nhuận bán sỉ cũng không hề ít.
Sau này thì tệ hơn nhiều, giá cả các loại hàng hóa đều minh bạch.
Mỗi sản phẩm không kiếm nổi mấy hào, có khi chỉ được vài xu.
Tạ Quang Vũ hớn hở xoa xoa tay, trong lòng anh ta đã chuẩn bị sẵn tinh thần là Liễu lão sư sẽ từ chối rồi, thậm chí còn chuẩn bị sẵn một bài diễn văn định thuyết phục đối phương nữa.
Không ngờ chẳng dùng đến một chút nào.
Hơn nữa Liễu lão sư lại là người tốt như vậy, bán không được còn có thể trả lại.
Anh ta cảm kích đến mức chẳng biết nói gì cho phải nữa.
Liễu Thanh Thanh mỉm cười cầm lấy cái bàn tính:
“Nào nào nào, tiểu Tạ để tôi nói qua giá cả cho anh nhé."
Giá bán sỉ thì tất nhiên phải để lại cho người ta một chút lợi nhuận rồi.
Quần áo và quần dài, Liễu Thanh Thanh đều để giá thấp hơn giá bán lẻ năm đồng để sỉ cho đối phương.
Tất nhiên bao bì bên ngoài chắc chắn là không có rồi.
Hàng vỉa hè và hàng hiệu thì vẫn cần phải có chút khoảng cách chứ.
Tạ Quang Vũ:
...
Liễu lão sư gọi anh ta là tiểu Tạ cũng chẳng có gì sai.
Dạo gần đây anh ta mới biết, Liễu lão sư thực sự lớn hơn anh ta không ít tuổi.
Nhưng khuôn mặt đối phương thực sự quá trẻ trung, lúc nào cũng có cảm giác như mình lớn tuổi hơn vậy.
Tiền trong túi Tạ Quang Vũ không có nhiều.
Liễu Thanh Thanh cũng mở cho anh ta một cánh cửa sau.
Ngoài việc bán không được có thể trả lại ra thì đợt hàng đầu tiên này có thể bán trước trả sau, cô đưa cho Tạ Quang Vũ một tờ biên lai ký tên xong xuôi.
Đóng gói số quần áo anh ta muốn rồi đưa qua.
Chưa nói đến quần áo, nếu chỗ anh ta định đến không ổn thì chưa chắc đã dễ bán.
Nhưng số vải vóc này dù là đi bán lương thực dạo mà tiện tay bán kèm thì cũng chẳng lo ế hàng.
————————————
Cô giáo Doãn dạo trước con trai mới sinh thêm được một đứa con gái.
Bà ta xách một túi trứng gà đỏ đến văn phòng phát.
Ở đây đối với trứng gà đỏ cũng có quan niệm riêng, con trai phát ba quả, con gái phát hai quả.
Cô giáo Doãn tuy miệng luôn nói đủ điều tốt đẹp nhưng trên mặt không còn thấy vẻ rạng rỡ như dạo trước nữa.
Bây giờ kế hoạch hóa gia đình quản lý nghiêm ngặt như vậy, muốn “nở hoa trước rồi mới kết quả sau" cũng không được nữa rồi.
Cô giáo Tiết đợi bà ta đi phát trứng ở các văn phòng khác xong mới thở phào một cái.
Cô ấy và cô giáo Doãn không giống nhau, cháu trai cháu gái gì cũng được, giờ cô ấy chỉ mong con trai mình kết hôn được là tốt rồi.
Đám bằng tuổi con trai cô ấy đều bế con cả rồi, mà thằng bé nhà mình vẫn còn đang lẻ bóng đây.
