Xuyên Vào Sách Những Năm 70: Nữ Phụ Pháo Hôi Chọn Làm Cá Mặn - Chương 8
Cập nhật lúc: 06/03/2026 02:01
Liễu Thanh Thanh nhếch mép:
“Con chỉ là không nhớ chuyện trước đây thôi, chứ chưa đến mức là kẻ ngốc.”
“Con im mồm đi.”
Liễu mẫu quay lưng về phía người nhà họ Tống, lườm Liễu Thanh Thanh một cái.
Liễu Thanh Thanh:
...
Đoán chừng Liễu mẫu chắc là lo nhà họ Tống trả hàng.
Bà mẹ này đúng là.
Mẹ Tống muốn nặn ra một nụ cười, nhưng không cười nổi:
“Thông gia à, không có ai nói con nhà mình như thế cả, Thanh Thảo vẫn khỏe mạnh mà.”
“Thế thì không phải sao, con gái út tôi giống tôi, xinh đẹp tính nết tốt, đầu óc linh hoạt lắm, không nhớ chuyện cũng chẳng sao, đây không phải bệnh lớn gì, vả lại bác sĩ lúc nãy chẳng bảo sau này sẽ khỏi sao.”
Liễu mẫu thuận nước đẩy thuyền.
Liễu Thanh Thanh mỉm cười nhìn Liễu mẫu và thông gia kỳ kèo.
Tuy không đồng tình với một số quan điểm, nhưng tấm lòng của Liễu mẫu thì Liễu Thanh Thanh nhận, một bà cụ khá tốt.
Vừa vào cổng thôn không lâu, đã thấy không ít phụ nữ đang nói chuyện dưới gốc cây hòe lớn.
Họ cũng phát hiện ra xe bò, lần lượt tụ tập ra lề đường, nhìn cái điệu bộ đó dường như là đặc biệt đợi bọn họ.
“Này thím Tống, đứa nhỏ thế nào rồi?”
“Thảo à, con còn biết thím là ai không?”
Liễu Thanh Thanh:
...
Đây chắc phải gọi là cảnh tượng chào đón nồng nhiệt rồi nhỉ, mối quan hệ xã hội của nguyên thân tốt đến thế sao?
Thật là được ưu ái quá đi mà.
Chương 7 Đ-ánh nh-au
Liễu Thanh Thanh tự nhiên chào hỏi mấy bà bác bà thím, đối với những người bắt chuyện với cô đều phản hồi từng người một.
Tuy cô không phải là người giao tiếp giỏi, nhưng nói vài câu khách sáo cơ bản thì vẫn thành thạo.
Kết quả là nghe thấy phía sau có một câu:
“Thế này cũng đâu có ngốc.”
Nụ cười của Liễu Thanh Thanh đông cứng trên mặt.
Hóa ra, những người này là đến xem kẻ ngốc.
Liễu mẫu xắn tay áo nhảy xuống xe bò, đối phương thấy điệu bộ này là sắp đ-ánh nh-au, liền quay đầu định chạy.
Nhưng vẫn không thoát khỏi bàn tay của Liễu mẫu, tóc bị bà túm vào tay:
“Trương Đại Cần con mụ tiện nhân kia, cho mày đi buôn chuyện này, cho mày mắng con gái tao này, xem bà đây có lột đồ mày ra không, để cho mọi người đều nhìn thấy cái thân xác tiện tì của mày.”
Liễu Thanh Thanh kinh ngạc trước sự nhanh nhẹn của mẹ mình, đám mụ già phía trước đã vây thành một vòng, toàn là hạng xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn, chỉ biết hò hét chứ không một ai lên can ngăn.
Ngước mắt nhìn hai người phe mình, cứ đờ ra như khúc gỗ.
Liễu Thanh Thanh nhìn về phía người trẻ khỏe nhất:
“Anh cả giúp một tay đi.”
“Đàn bà con gái đ-ánh nh-au, đàn ông không tiện xen vào.”
Tống Cảnh Xuân yếu ớt trả lời một câu.
Lại nhìn mẹ chồng, miệng thì mắng Trương Đại Cần, bắt nạt người nhà mình, nhưng c-ơ th-ể thì không hề nhúc nhích....
Trông thấy bên đối phương có người lên giúp sức rồi.
Liễu Thanh Thanh xắn tay áo, thôi được rồi, cô lên vậy.
Dù sao cũng là vì mình mà đ-ánh nh-au.
Đợi cô nhảy xuống xe, đã thấy hai người phía đối phương một người giữ cánh tay Liễu mẫu, một người tát vào mặt bà.
Liễu Thanh Thanh nhìn đúng thời cơ, xông lên túm c.h.ặ.t tóc người phụ nữ đang định tát vào mặt mẹ mình, dùng sức giật mạnh ra sau.
“A!”
Đối phương đau quá vội vàng ôm lấy da đầu.
Sức lực của Liễu Thanh Thanh đến bất ngờ khiến người ta không kịp trở tay, người phụ nữ đó ôm đầu nhưng không ngờ phía sau còn đang dùng sức, cô ta thuận theo lực ngã ngửa ra đất.
Lưng đ-ập thẳng xuống nền đ-á cát, đau đến điếng người.
Thiếu mất sự kìm kẹp của một người, Liễu mẫu và đối phương lao vào đ-ánh nh-au, còn chiếm ưu thế một chút.
Liễu Thanh Thanh nhìn người đang nằm dưới đất kêu “ôi trời” này, ước chừng một chốc một lát sẽ không dậy nổi nữa.
Cô lặp lại chiêu cũ, lại túm c.h.ặ.t tóc Trương Đại Cần đang lăn lộn với Liễu mẫu trên mặt đất, có lẽ do cô ăn viên thu-ốc nhỏ xong sức lực trở nên lớn hơn, Trương Đại Cần bị cô túm giật thẳng người dậy.
Nói thực lòng, sống bao nhiêu năm cô cũng chưa từng đ-ánh nh-au với ai, ngược lại có nghe nói phụ nữ đ-ánh nh-au là túm tóc, nên suốt trận chiến, cô chỉ cần túm c.h.ặ.t tóc người ta không buông tay, còn việc vừa cào vừa cấu đó đều là bài của mẹ cô cả.
Hai mẹ con đ-ánh một người, nhanh ch.óng giành thắng lợi hoàn toàn.
Liễu mẫu cũng là người dứt khoát, chiếm được lợi là buông tay lùi ra sau, đương nhiên cái miệng còn phải phát biểu vài lời cảm nghĩ chiến thắng:
“Hai cái hạng đốn mạt, còn dám nói con gái tao, xem bà đây có cào nát bộ mặt rẻ tiền của bọn mày không, đều là cái bô tiểu của bà già này, lần sau còn để tao tóm được, nhất định phải lột sạch quần áo bọn mày.”
Liễu Thanh Thanh cũng không biết tại sao bà cụ này lại cố chấp với việc lột quần áo người khác như thế, miệng thì không ngừng đe dọa, nhưng lúc đ-ánh nh-au thật, bà chẳng thèm dùng sức vào quần áo tí nào, toàn là cào mặt thôi.
“Mẹ ơi, cái bô tiểu của bà già nghĩa là sao ạ.”
Dù nghe đã biết chẳng phải lời hay ý đẹp gì, nhưng cô thực sự không hiểu và thấy tò mò.
Liễu mẫu đắc ý nhe răng cười:
“Hạng đáng bị xỉ vả.”
Liễu Thanh Thanh...
Cô giơ ngón tay cái lên.
“Này thím Liễu, thím xem thím kìa, chúng tôi chỉ là đến quan tâm đứa nhỏ thôi, không có ý gì khác, Trương Cái Mồm thì thím còn lạ gì, chỉ được cái mồm không tốt.”
“Này thím Liễu hạ hỏa đi, cô ta chỉ là cái mồm hư thôi, thôi thế trời không còn sớm nữa, tôi phải về nấu cơm đây, không thì nhà tôi ông ấy lại giục bữa cơm mất.”
“Ấy ấy, đến giờ này rồi, tôi cũng phải về đây.”
“Tôi cũng...”
Mẹ Tống đứng sau lưng nhìn hai mẹ con này mà méo cả mặt, hạng như thế này bà thực sự không đỡ nổi.
Nặn ra một nụ cười tiến lại gần:
“Thông gia à, tôi bảo thằng cả đi trả xe bò, đây cũng đến nơi rồi, tôi đưa Thanh Thảo về trước nhé.”
“Tôi đi cùng mọi người.”
Liễu mẫu người đầy bụi đất, trên mặt còn có một vết móng tay cào rướm m-áu, hình tượng vô cùng nhếch nhác.
Mẹ Tống nhìn bà mà cau mày:
“Thông gia à, bà không về thay bộ đồ khác sao?”
Liễu mẫu cúi đầu nhìn nhìn, bèn vỗ vỗ một hồi:
“Không sao, toàn là bụi thôi, vỗ vỗ là sạch ngay.”
Một luồng bụi bặm bốc lên, ập thẳng vào mặt mẹ Tống.
Mẹ Tống liên tục lùi bước, đã ăn của bà một con gà rồi, cái bà già họ Liễu này mà còn đến nhà bà nữa, bà chắc giảm thọ mười năm mất.
“Này mẹ vợ nó ơi, bà cứ ngày nào cũng chạy đến nhà tôi thế này cũng không phải cách, một đại gia đình ở nhà cũng không thể bỏ mặc không lo mà chỉ lo cho đứa con gái đã gả đi được chứ.”
“Thì làm sao, con gái tôi suýt tí nữa là mất mạng rồi, tôi lo nó ăn không ngon, tẩm bổ không tốt.”
Ý ngoài lời là bà phải canh chừng bữa ăn đó.
