Xuyên Vào Truyện 18+, Tôi Bị Bắt Làm Nữ Chính - Chương 141

Cập nhật lúc: 03/01/2026 15:41

Áo giáp của hắn bốc cháy trong quang diễm bạch kim, cơ thể cũng cùng bị ăn mòn trong ánh lửa, gân cốt cường kiện được đấu khí bảo vệ rất nhanh bị nuốt chửng.

Thân thể người đàn ông trở nên tàn tạ không chịu nổi, tứ chi n.g.ự.c bụng đều bị Thánh hỏa gặm nhấm quá nửa.

"Chỉ cần một ý niệm của ngài," Người đứng xem nhẹ giọng nói, "Ngài sẽ có thể khôi phục lại thời kỳ đỉnh cao, không, thậm chí còn mạnh hơn thế."

Hắc kỵ sĩ không nói gì.

Hắn đã không duy trì nổi tư thế quỳ một gối, hai tay đều chống trước người, mới miễn cưỡng không ngã sấp xuống hoàn toàn.

"…… Ha, ha ha ha ha ha ha ha——"

Hắn bỗng nhiên cười lớn.

"Các ngươi muốn chinh phục mảnh lục địa này, nhưng Mithrous vĩnh viễn sẽ không thuộc về các ngươi——"

Tiếng cười đó nghe điên cuồng lại vui vẻ.

Hắn nhặt lưỡi thương lăn lóc bên cạnh lên, cắm mạnh xuống đất, vô số chú văn phức tạp theo đó trào ra, tầng tầng lớp lớp mở rộng ra ngoài.

Vô số ma trận hiện lên giữa không trung, đan xen l.ồ.ng vào nhau, dung hợp với tốc độ không thể tin nổi, tạo thành lĩnh vực khổng lồ.

"Đây là đất của ta, ta là quy tắc."

Ánh sáng đỏ sẫm khuếch tán như gợn sóng, bao phủ cả thành phố.

Mặt đất bắt đầu rung chuyển, gạch đá vỡ vụn từ từ bay lên, lơ lửng giữa không trung.

Màn trời như bị xé toạc, tầng mây vặn xoắn thành hình xoáy, phù văn màu m.á.u hiện lên trong hư không, như xiềng xích quấn quanh biên giới thành phố.

Thời gian như ngừng trôi.

Ngọn lửa đang cháy đều định hình trong khoảnh khắc nhảy múa, m.á.u tươi b.ắ.n ra ngưng trệ thành rèm châu đỏ thẫm.

Thánh kỵ sĩ viện binh đến từ xa xa, động tác xung phong bị đóng băng ngay khoảnh khắc nhấc chân.

"Cho dù là ngươi——" Mũi thương của Hắc kỵ sĩ chỉ lên trời, "■■■■■, ngươi cũng vĩnh viễn không thể khiến ta khuất phục——"

Mấy người xung quanh hắn nhanh ch.óng lùi lại, nhưng cũng không kịp nữa, đều bị sức mạnh đó cưỡng ép định thân, sống sờ sờ nghiền nát thể xác, rút linh hồn ra.

Dao động như thực chất chấn động cả thành phố.

"……"

Khi Tô Trừng tỉnh lại, thị trấn ngoài cửa sổ đã chìm vào hoàng hôn, ráng chiều đỏ cam cháy rực nơi chân trời, nhuộm dòng sông giữa núi thành màu hoa hồng.

Cô chớp mắt, nhìn cửa sổ hé mở trong phòng, cùng với màn trướng bay trong gió ấm, ký ức dần dần ùa về.

"Ngủ ngon không?"

Bóng đen lướt đến từ phía trên, đệm giường đột ngột lún xuống.

Chàng thanh niên tóc bạc lặng lẽ đi tới, ngồi bên mép giường, một tay chống bên má cô, cúi đầu nhìn chằm chằm vào mắt cô.

Tô Trừng dịch sang bên cạnh một chút, sau đó xoay người ngồi dậy: "Chúng ta lại về trấn rồi? Anh đưa tôi về à? Hai người kia đâu rồi?"

Sasha liếc cô một cái: "Em ngất xỉu, ta liền đưa em về trước, còn hai người kia, họ có suy nghĩ của họ."

"…… Được rồi, cảm ơn."

Tô Trừng cảm nhận một hồi, đấu khí và ma lực vận chuyển đều không vấn đề gì, tinh thần lực bị tổn hao do xem những ký ức trước đó, cũng đã khôi phục gần hết.

Cô cố gắng sắp xếp các thông tin: "Trước đó anh nói, thần điện Mithrous từng thuộc về Vĩnh Dạ Bí Giáo, cho nên trận chiến đó, thực ra là Thánh kỵ sĩ Giáo đình xâm lược, muốn chiếm lấy lãnh địa đó, đúng không? Mà người đó, người đó từng là Lãnh chúa Mithrous, hắn trở thành người đi theo Hắc Ám Thần, còn trở thành nhân vật cốt cán của Vĩnh Dạ Bí Giáo, nhiều năm sau lại trở về lãnh địa của mình, ừm, để dưỡng thương?"

"Rõ ràng là vậy," Sasha lộ ra biểu cảm châm chọc, "Có người đã nguyền rủa hắn, cho nên hắn không thể phát huy sức mạnh thực sự trong chiến đấu, hắn hoặc là đầu hàng giải trừ lời nguyền, hoặc là chỉ có thể c.h.ế.t một cách nhục nhã, thậm chí không thể c.h.ế.t trận một cách sảng khoái, ha, mặc dù ta không thích tên này lắm, nhưng cũng phải thừa nhận hắn khá xui xẻo."

Tô Trừng không khỏi liếc nhìn.

Giọng điệu của hắn hơi kỳ lạ.

Tô Trừng: "Anh không thích hắn? Ý anh là kiểu không thích nhân vật lịch sử? Hay là anh thực sự quen biết hắn? Lúc hắn còn sống? Hắn ít nhất là người của một ngàn năm trước rồi nhỉ? Anh hơn một ngàn tuổi rồi?"

Sasha muốn nói lại thôi: "Thực tế thì, Đoàn trưởng cũng không thích mấy người này lắm."

Tô Trừng: "?"

Tô Trừng: "Tôi nhớ Đoàn trưởng nói anh ấy lớn tuổi hơn các anh một chút, ừm, thảo nào anh ấy chín chắn trưởng thành như vậy."

Sasha: "???"

Sasha: "………………"

Trên mặt Huyết Tộc lộ ra biểu cảm vô cùng tủi thân.

Sasha: "Ta biết ngay là em thích Đoàn trưởng, em không yêu ta nữa."

Tô Trừng: "Tại sao anh lại dùng thì quá khứ, cứ như tôi từng yêu anh thật vậy."

Hắn nhìn cô với ánh mắt rất oán trách: "…… Tóm lại, ấn tượng của ta về những người đó đều không tốt lắm, bọn họ đều là——"

Hắn rốt cuộc không nói hết lời muốn nói, "…… Đều là loại nhân loại khiến người ta khó hiểu."

Tô Trừng cảm thấy tên này cũng chẳng dễ hiểu lắm.

Phế tích Mithrous, dưới ảnh hưởng của lời nguyền và đủ loại ma pháp, đã trở thành một loại lĩnh vực tồn tại độc lập, và rất khó bị bên ngoài can thiệp.

Vì vậy nó cứ mãi trôi nổi dưới bầu trời đêm của dãy núi Bronze, từ chối sự xâm nhập của Thánh chức giả và người thường.

Rõ ràng người thi pháp căm hận những kẻ đi theo Quang Minh Thần, mà người thường không có đấu khí và ma pháp, cũng hoàn toàn không thể thông qua bài kiểm tra nhập môn kia.

"Tinh thần lực của em đã mạnh hơn Pháp sư nguyên tố cùng bậc một chút rồi, tiếp nhận những ký ức đó vẫn sẽ hôn mê——"

Mặc dù không có tổn thương gì.

Nhưng nếu đổi thành người thường, nói không chừng sẽ bị thương.

Sasha đứng dậy: "Muốn ra ngoài chơi không?"

Khi màn đêm buông xuống, lửa trại cũng được tổ chức đúng hạn, đường phố trong trấn được thắp sáng bởi đèn l.ồ.ng và pháo hoa, thắp lên từng dải sông ánh sáng vàng đỏ rực rỡ giữa núi rừng.

Trên phố cũng trở nên rất náo nhiệt, Tô Trừng vừa ra khỏi quán rượu, đã bị dòng người cuốn đi về phía trước, mùi thơm của gỗ cháy ập vào mặt, cùng với sóng nhiệt quét qua thị trấn.

Chính giữa quảng trường, sừng sững đống lửa trại khổng lồ dựng bằng gỗ sồi, một đám thanh niên đang bận rộn tưới nhựa thông lên đống lửa, dầu mỡ nhỏ xuống phát ra tiếng xèo xèo.

Trong tiếng hát của mọi người, ngọn lửa đột ngột bùng lên, tàn lửa b.ắ.n ra lách tách, như vô số lá vàng nhỏ bay lượn trong gió đêm.

Bốn phương tám hướng đều vang vọng tiếng trống, các nhạc công thổi sáo bên đài phun nước.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.