Xuyên Vào Truyện 18+, Tôi Bị Bắt Làm Nữ Chính - Chương 2

Cập nhật lúc: 03/01/2026 14:17

Những người còn lại đều cười ồ lên.

"Lâm Vân điên rồi sao?"

"Cú vừa rồi đ.á.n.h hỏng não nó rồi à?"

"Nó vốn cũng chẳng thông minh gì, nếu không gia chủ cho nó dùng nhiều đồ tốt như vậy, sao vẫn chưa thể ngưng tụ đấu khí!"

Lâm Đình nghe vậy thì ngẩn ra, tiếp đó cũng ngửa mặt lên trời cười to, "Ha ha ha ha ha, đã mày muốn tìm c.h.ế.t, tao sẽ không nương tay đâu, nể tình mày bị thương, mười ngày sau—"

"Khoan đã!"

Tô Trừng bỗng nhiên mở miệng cắt ngang bọn họ. Đón nhận vô số ánh mắt nghi hoặc, cô bước lên hai bước.

Vòng tay của Lâm Vân đã được kích hoạt, ông già bên trong sẽ giúp đỡ cậu ta, còn có các nữ chính nữ phụ tặng "h.a.c.k", tiếp theo cậu ta sẽ ngày càng lợi hại hơn. Trong trận quyết đấu mười ngày sau, Lâm Đình sẽ trực tiếp bị đấu khí của Lâm Vân đ.á.n.h nát tâm mạch, c.h.ế.t ngay tại chỗ.

Tuy cô không quan tâm Lâm Đình sống hay c.h.ế.t, nhưng cũng không muốn thả hổ về rừng để Lâm Vân phát triển.

Tô Trừng hắng giọng, "Lâm Vân tiên sinh, tôi cũng muốn đ.á.n.h với cậu một trận."

"?"

Tất cả mọi người đều nhìn cô một cách khó hiểu.

— Cô là họ hàng bên vợ của gia chủ nhà họ Lâm, không có quan hệ huyết thống với nhà họ Lâm bọn họ, lần này chỉ là tạm thời ở nhờ nhà họ Lâm, chờ tham gia tuyển sinh học viện.

"Cô?" Lâm Vân quay đầu nhìn chằm chằm cô vài giây, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc trước nhan sắc, tiếp đó liền đ.á.n.h giá cô từ đầu đến chân, nhìn đi nhìn lại mấy lần.

Khóe miệng cậu ta tràn ra một nụ cười, "Tuy tôi không quen cô, nhưng nể tình cô xinh đẹp, mười ngày sau tôi sẽ thỏa mãn cô."

Lâm Vân tưởng sẽ nhìn thấy sự phẫn nộ hoặc thẹn quá hóa giận trên mặt đối phương, nhưng chẳng có gì cả.

"Không," cô chỉ bình tĩnh mở miệng, "Ngay bây giờ!"

Lâm Vân khựng lại.

Cậu ta vừa mới đối thoại với linh hồn trong vòng tay, biết được mấu chốt khiến cơ thể này không thể tu luyện, tin rằng chỉ cần có chút thời gian, bản thân nhất định có thể thoát t.h.a.i hoán cốt. Đến lúc đó bất kể là tên Lâm Đình đáng c.h.ế.t, hay là người phụ nữ gây sự này, cậu ta đều có cách giải quyết.

Nhất là nhan sắc cô ta cao như vậy, dáng người cũng đẹp, ở hiện đại cậu ta chưa từng tiếp xúc qua loại cực phẩm này. Đến lúc đó thế nào cũng phải chơi đùa cho đã nghiền.

Nhưng mà — bây giờ? Đùa gì thế.

"Vị đại tiểu thư này," Lâm Vân cười khẩy, ánh mắt rơi vào n.g.ự.c cô, "Cô là đường đường Ma pháp sư nhị giai, lại muốn khiêu chiến một người ngay cả Chiến sĩ nhất giai cũng không phải như tôi, còn gấp gáp không chờ nổi như vậy, cô là thật sự muốn chiến đấu với tôi? Hay là coi trọng tôi rồi hả?"

Cậu ta tưởng lần này đối phương sẽ tức giận, hoặc ít nhất có chút thay đổi cảm xúc.

Nhưng vẫn không có.

Cô không tức giận vì cách nói "khiêu chiến", cũng không vì câu nói cuối cùng kia mà mất tự nhiên, càng không thay đổi chủ ý.

Tô Trừng giả vờ bối rối, "Ý của cậu là, mười ngày sau, cậu sẽ có giai vị sao?"

Lâm Vân nhíu mày. Cậu ta quả thực nghĩ như vậy, nhưng lại không thể bại lộ linh hồn trong vòng tay, tự nhiên không tiện trực tiếp biểu hiện ra sự tự tin về việc này.

"Ha," Tô Trừng cười, "Vậy thì có gì khác biệt đâu?"

Những thiếu niên còn lại nghi hoặc nhìn hai người bọn họ.

"... Chuyện gì thế?"

"Tại sao lại chọn Lâm Vân phế vật đó? Nó còn chẳng phải là Chiến thị nữa!"

Dựa theo cường độ đấu khí, tố chất thân thể bản thân cùng với chiến lực tổng hợp, Chiến sĩ tổng cộng chia làm mười một giai vị.

Chiến thị, Chiến giả, Chiến sĩ, Chiến tướng, Chiến sư, Đại chiến sư, Chiến tông, Chiến tôn, Chiến vương, Chiến hoàng, Chiến thánh.

Mỗi giai vị lại có chín cấp sao.

Những con cháu nhà họ Lâm này đều ở độ tuổi mười mấy, đều đã được Hiệp hội Chiến sĩ chứng nhận đẳng cấp, trở thành Chiến thị, tức Chiến sĩ nhất giai, chỉ là cấp sao khác nhau.

Duy chỉ có Lâm Vân là hoàn toàn không có giai vị.

Còn Tô Trừng? Mọi người đều nhận ra huy hiệu trước n.g.ự.c cô. Sương gió cuộn trào, cây pháp trượng ngắn đặt nghiêng, thân trượng hình xoắn ốc. Hệ Phong, Ma pháp sư tập sự.

Cũng giống như Chiến sĩ, Ma pháp sư cũng có mười một giai vị, Ma pháp sư tập sự tức là Pháp sư nhị giai.

Giữa Pháp sư và Chiến sĩ, sức chiến đấu cùng giai vị cơ bản tương đương nhau, là một Pháp sư nhị giai, Tô Trừng nên chọn một Chiến sĩ nhị giai làm đối thủ. Đừng nói là Lâm Vân không có giai vị, những người nhà họ Lâm có mặt ở đây, theo lý thuyết đều đ.á.n.h không lại cô.

"Cô?!" Lâm Vân không ngờ cô sẽ làm vậy, không khỏi cũng hoảng hốt, "Tôi vừa bị thương!"

Người thế giới này không phải đều rất coi trọng danh dự vinh quang sao? Cô ta lấy mạnh h.i.ế.p yếu như vậy, không sợ bị người ta chê cười à?

Cậu ta hiện tại không có đấu khí cũng không có ma pháp, toàn thân đều đau, chiến đấu kiểu gì? Một người bình thường đến cũng có thể dễ dàng g.i.ế.c c.h.ế.t cậu ta!

"Ồ, không sao." Tô Trừng nhún vai, "Tôi không có nhiều yêu cầu như vậy."

Ngoài mặt cô rất thoải mái, thực tế tim đập thình thịch vì căng thẳng, mồ hôi lạnh túa ra, tay phải đặt sau lưng còn hơi run rẩy.

Sau đó, giữa những ngón tay run rẩy kia, bỗng nhiên dâng lên từng luồng gió. Những luồng khí nhỏ bé xoay tròn hội tụ, tinh linh nguyên tố Phong nhảy nhót múa lượn, ẩn hiện giữa dòng khí, rất nhanh ngưng tụ thành một lưỡi d.a.o màu xanh nhạt.

— Phong Nhận đơn phát là ma pháp nhị giai.

Sát thương của nó không tính là lớn, nếu mục tiêu là Chiến sĩ nhất giai, có đấu khí bảo vệ cơ thể, sát thương Phong Nhận có thể gây ra là rất hạn chế. Nhưng nếu đ.á.n.h vào người bình thường, thì hoàn toàn là chuyện khác.

Tô Trừng có ký ức của tiền thân, tự nhiên biết cách thi triển ma pháp. Cô ném Phong Nhận c.h.é.m về phía cổ Lâm Vân.

Tố chất thân thể của Lâm Vân vốn không tốt, chưa kể còn đang bị thương. Cậu ta kinh hãi né tránh về phía sau.

"Không!" Linh hồn trong vòng tay gầm lên giận dữ.

Chậm một nhịp, Lâm Vân mới hiểu ý đó là gì.

Người thường thấy kẻ địch cầm d.a.o c.h.é.m ngang tới, thông thường đều sẽ né về phía sau, nhưng Phong Nhận trong tay Pháp sư không giống với v.ũ k.h.í sắc bén bình thường. Lưỡi khí màu xanh nhạt kia rời tay bay ra, rít gào đ.â.m vào cổ cậu ta.

Tốc độ của gió là như thế nào?

Da thịt, mạch m.á.u, xương cốt cùng lúc bị cắt mở, m.á.u tươi phun trào, nhuộm đỏ cả một mảng gạch lát màu nhạt.

Lâm Vân ôm vết thương lảo đảo lùi lại, "Cô—"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.