Xuyên Vào Truyện Niên Đại: Tôi Phá Nát Cốt Truyện - Chương 408: Nếu Anh Không Mua Cho Em, Nửa Đêm Em Cứ Thấy Khó Ngủ

Cập nhật lúc: 14/04/2026 15:38

Tiểu Thu và Giang Tự Cường nói là sẽ lên núi, ba anh em Thẩm Gia Bảo, Gia Vệ, Gia Quốc cũng muốn đi theo. Năm người ăn sáng xong liền cùng nhau xuất phát.

Thẩm Tuyết vốn dĩ không muốn lên núi, nhưng thấy họ đi đông người như vậy, mắt cô ta đảo liên hồi, quay về tìm Chu Cảnh Trần: "Cảnh Trần này, Thẩm Thu với mấy anh em họ đi cùng một đồng chí quân nhân lên núi rồi. Có đồng chí quân nhân đó ở đó, họ chắc chắn sẽ săn được thú rừng, chúng ta đi theo sau nhặt nhạnh chút lộc rơi lộc vãi đi."

Thẩm Tuyết cảm thấy ý tưởng của mình vô cùng thông minh.

Chu Cảnh Trần: "..."

Cô ta còn đòi nhặt lộc rơi lộc vãi à, đúng là nhớ ăn không nhớ đòn. Hắn vẫn chưa quên hồi đó ở trên núi, Thẩm Thư Ngọc và Cố Kiện Đông săn lợn rừng, hắn và Thẩm Tuyết trốn sau tảng đá lớn, Thẩm Tuyết cũng bảo là nhặt lộc rơi lộc vãi, kết quả thì sao?

Họ bị lợn rừng húc bay luôn!

Nằm trong bệnh viện nửa sống nửa c.h.ế.t bao nhiêu lâu, hắn còn ngày nào cũng bị Lưu Phán Đệ hành hạ, còn giữ được mạng đến giờ là do hắn mạng lớn đấy.

Chu Cảnh Trần không muốn trải qua lần thứ hai chút nào: "Cô muốn đi thì tự đi đi, tôi không đi đâu, tôi ở nhà trông con."

Họ mang theo con lên núi đúng là không tiện, trên núi nhiều muỗi mòng, con gái thì không sao, chứ con trai mà bị muỗi đốt thì biết làm thế nào.

"Vậy anh ở nhà trông con cho kỹ, đừng để nó ngã đấy. Em lên núi nhặt thịt về cho anh ăn."

Thịt thà gì đó Chu Cảnh Trần căn bản là không trông mong gì, chỉ cần cô ta về nhà không phát điên là được rồi.

Nhóm Tiểu Thu đã đi được một đoạn đường, Thẩm Tuyết ở phía sau cứ thế chạy lạch bạch đuổi theo. Đuổi theo một lúc thì thở hồng hộc, suýt chút nữa thì tự mình ngã lăn quay.

Giang Tự Cường có tâm muốn thể hiện trước mặt Tiểu Thu, trên đường đi liên tục dạy ba anh em Thẩm Gia Bảo cách đặt bẫy, cách quan sát dấu vết của thú rừng.

Anh giảng giải vô cùng rành mạch, Tiểu Thu nghe một hồi cũng bắt đầu thấy ngưỡng mộ anh.

Giang Tự Cường thường xuyên đi làm nhiệm vụ, điều kiện gian khổ nào anh cũng đã từng trải qua. Không phải lúc nào đi nhiệm vụ cũng có đủ lương thực, những lúc không có đồ ăn, họ chỉ có thể quan sát xem xung quanh có loại rau dại, quả dại nào ăn được không.

Suốt dọc đường đi, Giang Tự Cường đã chỉ cho họ rất nhiều loại rau dại có thể ăn được.

Ở nông thôn, họ cũng không phải loại rau dại nào cũng biết mặt. Những loại mà Giang Tự Cường nói, trước đây họ toàn cho là có độc, không ăn được nên chẳng ai thèm đào.

Hôm nay anh nói vậy, Tiểu Thu đã đào được không ít loại rau dại mà trước đây chưa từng ăn.

"Anh Giang, hình như có con thú nào sập bẫy của chúng ta rồi." Tiểu Thu nghe thấy có tiếng động, chạy đến cái hố bẫy họ đào, ghé mắt nhìn vào, thú rừng đâu chẳng thấy, chỉ thấy Thẩm Tuyết.

"Thẩm Tuyết, chị không ở nhà mà chơi, chui vào hố bẫy của chúng tôi ngồi làm gì thế?"

Thẩm Tuyết đúng là muốn c.h.ử.i thề luôn rồi, cô ta đâu có đến đây để ngồi, rõ ràng là cô ta bị rơi xuống mà.

"Tiểu Thu, mấy cái gai bên trong đ.â.m tôi đau quá, cô kéo tôi một cái."

Họ bỏ không ít cành gai vào trong đó, Thẩm Tuyết rơi xuống, gai đ.â.m đầy người, cô ta đau đến mức mặt mũi trắng bệch.

Tiểu Thu làm gì có sức mà kéo cô ta, người kéo là ba anh em Thẩm Gia Bảo. Trong lúc họ kéo người, Giang Tự Cường đã bắt được một con gà rừng và một con thỏ rừng.

Mắt Thẩm Tuyết đỏ hoe: "Anh cả, anh hai, anh ba, em đau quá."

Thẩm Tuyết nhớ hồi nhỏ, chỉ cần cô ta bị thương là ba người anh họ đều sẽ lo lắng vây quanh cô ta.

"Đau là đúng rồi, ai bảo chị chui vào đó ngồi. Bên cạnh có đá chị không ngồi, chị cứ nhất quyết chui vào hố bẫy của chúng tôi mà ngồi, chị nói xem, chẳng phải là tự chuốc lấy họa sao." Câu này là do Thẩm Gia Quốc nói.

Thẩm Tuyết: "..." Anh em nhà bác hai đúng là đáng ghét.

"Anh cả, anh hai, anh ba, em bị thương rồi, các anh có thể cho em một con gà rừng không, em muốn bồi bổ cơ thể."

Tiểu Thu nổi đóa, lôi luôn dùi đóng giày ra: "Thẩm Tuyết, chị còn có thể mặt dày hơn được nữa không? Hóa ra là để ăn vạ con gà của chúng tôi nên chị mới cố tình nhảy xuống đó à."

Thẩm Tuyết: "..." Cô ta đâu có bị thần kinh, biết rõ là bẫy mà còn cố tình giẫm vào để mình bị thương sao.

"Tiểu Thu, sao cô có thể nghĩ về chị hai như thế. Chị hai sao có thể là hạng người như vậy được, chỉ cần là người có mắt thì ai cũng biết chị hai không phải vì thèm con gà rừng của các người đâu. Anh nói đúng không, đồng chí quân nhân." Cô ta nháy mắt đưa tình với Giang Tự Cường.

Giang Tự Cường không hiểu rõ chuyện của Thẩm Tuyết, anh chỉ biết Thẩm Tuyết là con gái nhà chú ba Thẩm. Anh xách gà rừng, thỏ rừng đi tới, vốn định chào hỏi Thẩm Tuyết một tiếng.

Nhưng thấy thái độ của Tiểu Thu đối với Thẩm Tuyết như vậy, lại thấy Thẩm Tuyết nháy mắt với mình, Giang Tự Cường liền dẹp luôn ý định chào hỏi, lời cô ta nói anh cũng coi như không nghe thấy.

Thấy Giang Tự Cường không thèm để ý đến mình, Thẩm Tuyết thầm mắng trong lòng anh ta đúng là cái đồ gỗ mục. Một người phụ nữ xinh đẹp như cô ta nháy mắt đưa tình với anh ta mà anh ta chẳng thèm tiếp nhận lấy một chút.

"Thẩm Tuyết, bị thương rồi thì mau về nhà đi, chúng tôi còn bận lắm." Thẩm Gia Bảo tìm cho cô ta một cái gậy.

Về nhà là chuyện không thể nào, cô ta đã bị thương thế này mà một con gà rừng cũng không vớt vát được, bắt cô ta về nhà thì chẳng phải vết thương này là chịu uổng công sao.

"Anh cả, các anh chắc là cần người giúp đỡ nhỉ. Vết thương của em không sao đâu, các anh không cần lo cho em, em ở đây giúp các anh."

Ai thèm lo cho cô ta chứ, Tiểu Thu cứ thế mà trợn trắng mắt liên tục.

Cô ta không về, nhóm Tiểu Thu cũng chẳng thèm quản, dù sao cô ta cũng bị thương, không đi nhanh bằng họ được.

Nhóm Tiểu Thu đi rất nhanh, Thẩm Tuyết theo không kịp, theo được một đoạn thấy không theo nổi nữa, chỉ đành đứng tại chỗ mà c.h.ử.i rủa họ.

Trên đường về, cô ta sục sạo khắp nơi tìm xem có cái bẫy nào của nhóm Giang Tự Cường đặt mà có thú rừng sập bẫy không để mang về.

Thú rừng chẳng thấy đâu, Thẩm Tuyết lại bị rơi xuống bẫy họ đặt thêm hai lần nữa, cuối cùng phải chống gậy lết cái thân đầy vết thương về nhà.

"Cảnh Trần, dìu em qua chỗ thầy t.h.u.ố.c trong thôn lấy t.h.u.ố.c đi."

Chu Cảnh Trần: "..." Hắn biết ngay mà!

Nhìn thấy vết thương của Thẩm Tuyết, Chu Cảnh Trần thầm cảm thấy may mắn vì mình đã không đi. Nếu hắn mà đi thì người đầy vết thương chắc chắn là hắn rồi.

Hắn quan tâm một cách lấy lệ: "Tiểu Tuyết, sao lại để mình ra nông nỗi này, em thế này anh xót xa lắm em biết không."

Miệng thì nói xót xa, nhưng cái m.ô.n.g Chu Cảnh Trần chẳng thèm nhúc nhích lấy một phân, dìu cũng chẳng thèm dìu.

Thẩm Tuyết lại thấy rất cảm động: "Cảnh Trần, nếu anh đã xót xa thì ngày mai mua cho em vải Đích Xác Lương đi, mạch nhũ tinh cũng mua một hộp, trong nhà hết mạch nhũ tinh uống rồi."

Chu Cảnh Trần: "..." Biết rõ là người phụ nữ này được đằng chân lân đằng đầu, hắn đúng là nên làm người câm thì hơn.

"Tiểu Tuyết, trong nhà chẳng phải vẫn còn mạch nhũ tinh sao, vải Đích Xác Lương em cũng có rồi mà, không cần mua nữa đâu."

Nhắc đến mạch nhũ tinh, Chu Cảnh Trần lại thấy bực mình. Người phụ nữ này mua một hộp mạch nhũ tinh về mà chẳng nỡ cho hắn uống lấy một ngụm, sợ nửa đêm hắn ăn vụng nên lúc ngủ cũng phải ôm khư khư hộp mạch nhũ tinh mà ngủ.

Mồm thì nói yêu hắn, nhưng hễ có đồ gì ngon là chẳng bao giờ cho hắn ăn lấy một miếng. Chu Cảnh Trần hắn đúng là chưa từng thấy người phụ nữ nào như vậy.

Bản thân có tiền mà lúc nào cũng nhăm nhe số tiền ít ỏi của hắn.

"Không được, Cảnh Trần, nếu anh không mua cho em, nửa đêm em cứ thấy khó ngủ, mà em nửa đêm khó ngủ là em lại muốn mài d.a.o băm bèo đấy."

Chu Cảnh Trần: "..."

Chu Cảnh Trần ngoại trừ việc thầm oán trách số mình khổ ra thì chẳng còn cách nào khác. Không có suất về thành, hắn không thể rời khỏi đại đội Thẩm Gia Bá được.

"Được rồi, em bảo mua cái gì thì mua cái đó, đều nghe theo em hết." Hai vợ chồng tự mang theo thảo d.ư.ợ.c đến trạm xá thôn. Thầy t.h.u.ố.c trong thôn bây giờ thấy họ là chỉ muốn đóng cửa luôn cho rồi. Cái đôi vợ chồng này, không vết thương này thì cũng vết thương kia, chút t.h.u.ố.c trị thương ông mang về đều bị họ bao thầu hết cả rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Vào Truyện Niên Đại: Tôi Phá Nát Cốt Truyện - Chương 408: Chương 408: Nếu Anh Không Mua Cho Em, Nửa Đêm Em Cứ Thấy Khó Ngủ | MonkeyD