Xuyên Vào Truyện Thập Niên 70: Mang Thai Con Của Đại Lão - Chương 47
Cập nhật lúc: 27/02/2026 09:16
“Thật ra cô cũng không muốn đi, nhưng đôi bàn chân nhỏ không chịu nổi cái lạnh.”
Tô Liễu Hà cười hì hì nói:
“Anh ấy gửi phiếu lương thực về rồi, một mình em ăn chẳng bao nhiêu, hiếm khi có dịp lễ tết nên cứ ăn ngon một chút.”
Thật ra phiếu lương thực đều được cất giữ kỹ càng, chỗ gạo này là từ trong vại dưa muối lấy ra.
Cô tìm một cái cớ cũng là để sau này ăn cơm trắng cho tiện.
Lúc nãy cô nhìn thấy ánh mắt của Hương Thái và cô Tống, biết trong thôn có người cố ý lan truyền những lời không lọt tai.
Có người nói Cố Nghị Nhận không cha không mẹ không vướng bận, đi rồi sẽ không quay lại nữa.
Lại có người nói anh là kẻ vong ơn bội nghĩa, đều nghĩ rằng cô ở trong thôn sớm muộn gì cũng sẽ bị Cố Nghị Nhận lãng quên.
Lời đồn đến một cách đột ngột và đầy nôn nóng, Tô Liễu Hà chỉ đáp lại bằng nụ cười lạnh lùng, Cố Nghị Nhận là người thế nào cô rõ hơn ai hết, hoàn toàn không phải là kẻ vô ơn, mà là một thanh niên chất phác lương thiện!
Đúng vậy!
Hương Thái và cô Tống rõ ràng cũng đã nghe thấy lời đồn, không dám nói cho cô biết vì sợ cô buồn.
Thấy cô đi đôi xăng đan xinh đẹp, biết Cố Nghị Nhận vẫn luôn nhớ đến người ở nhà, hai người họ cũng thấy yên tâm phần nào.
Hương Thái nhịn mãi không được bèn hỏi:
“Khi nào anh ấy mới liên lạc với cậu?
Vẫn chưa huấn luyện xong à?”
Tô Liễu Hà vừa múc nước ngâm gạo vừa nói:
“Chắc khoảng nửa tháng nữa là xong thôi.”
Cô Tống nói:
“Cậu bảo anh ấy gọi điện thoại cho cậu, nhờ loa phát thanh của thôn gọi cậu tới nghe.”
Tô Liễu Hà hiểu ý của cô ấy, mỉm cười nói:
“Được, cứ để loa phát thanh thông báo cho cả thôn đều nghe thấy rồi tớ mới đi nghe.”
Cả ba cùng cười rộ lên.
“R-ượu hùng hoàng nhà lão Trương gắt lắm, năm ngoái mẹ tớ đổi một ít đều đem tưới quanh chân tường rồi.”
Hương Thái nói với họ:
“Năm nay cậu đi mua một ít đi, không uống cũng được, tưới xung quanh tường nhà có thể phòng tránh rắn rết sâu bọ đấy.”
“Vậy tớ phải mua nhiều một chút mới được.”
Tô Liễu Hà rất sợ những con vật đó, lúc Cố Nghị Nhận ở nhà cô không thấy sao, nhưng từ khi anh đi cô thấy lá gan mình nhỏ hơn tưởng tượng nhiều.
Trước khi đi anh đã xếp củi cao như núi, còn đổi cả phiếu than đ-á, trong hầm chứa đầy khoai lang, bí đỏ và khoai tây, dưới mái hiên treo vô số ớt, tỏi và ngô.
Miệng giếng cũng được cọ rửa sạch sẽ, thay ốc vít mới.
Bản lề tủ quần áo cũng được thay cái mới, ổ khóa sắt cũng được tra dầu máy...
Gần như tất cả những gì anh có thể làm được thì đều đã làm xong rồi.
Hương Thái thấy Tô Liễu Hà thẫn thờ, biết tám phần là cô lại đang nhớ đến Cố Nghị Nhận.
Cô vội cùng cô Tống lôi lôi kéo kéo nói chuyện khác, thu hút sự chú ý của Tô Liễu Hà quay trở lại.
“Ồ, có mặt đông đủ cả nhỉ.”
Tô Liễu Hà không nghe thấy tiếng gõ cửa, vậy mà Tô Hồi Đệ lại đang đứng trong sân, người b-éo lên một vòng, không còn vẻ mặt vàng vọt g-ầy gò như trước nữa.
Hương Thái đang quay lưng ra cửa, giật nảy mình, thấy là Tô Hồi Đệ không mời mà đến liền xị mặt hỏi:
“Có chuyện gì?”
Ánh mắt Tô Hồi Đệ đảo qua ba người họ một lượt, cuối cùng dừng lại trên chiếc áo bông cũ trên người Tô Liễu Hà, vì bị Hương Thái che khuất nên không nhìn thấy đôi xăng đan hồng của cô.
Tô Hồi Đệ thầm nghĩ, quả nhiên là vậy.
Ả thu hồi ánh mắt, xoa xoa cái bụng bầu, nói với giọng đầy khiêu khích:
“Sao vẫn còn mặc rách rưới thế kia, tôi cứ tưởng cô cũng đã một bước lên mây biến thành phượng hoàng rồi chứ.”
Cô Tống tính tình thẳng thắn, không chịu nổi mà nói:
“Cô có ý gì?”
Tô Hồi Đệ nói:
“Người đã đi rồi mà vẫn còn mặc áo của người ta, lâu rồi không có tin tức gì phải không?
Vẫn còn lưu luyến những ngày tốt đẹp trước kia à?”
Tô Liễu Hà ngẩng đầu nói:
“Lúc Tiểu Nghị còn ở đây không thấy cô dám đụng chạm tới tôi, bây giờ thì ngồi không yên rồi sao?”
Hương Thái định nói là Cố Nghị Nhận đang huấn luyện khép kín thì bị cô Tống ấn tay lại.
Tô Hồi Đệ cười càng rạng rỡ hơn:
“Tôi cũng không có ý xấu như cô nghĩ đâu.
Hôm nay tìm các cô là có việc chính sự đây.
Trong thôn những cô gái cùng tuổi với tôi mà có thể ra mắt được chẳng có mấy ai, ba người các cô ngày mai đến nhà tôi sớm một chút nhé.”
Tô Liễu Hà dứt khoát nói:
“Không đi.”
Tô Hồi Đệ lại cười, lộ ra cái cằm đôi đầy đặn:
“Tôi để các cô cùng tôi ra mặt trước mọi người chẳng phải là tốt quá sao?”
Tô Liễu Hà không hề lay chuyển, tiếp tục vo gạo trong chậu.
Ánh mắt Tô Hồi Đệ quét qua chậu gạo trắng trong bóng loáng kia, ả biết Tô Liễu Hà ở trong thôn ít bạn bè, không ngờ vì muốn tiếp tục làm bạn với cô Tống và Hương Thái mà cô dám dốc sạch cả gia sản ra đấy.
Tô Liễu Hà hoàn toàn không muốn có bất kỳ dây dưa gì với Tô Hồi Đệ, cô cảm thấy đầu óc ả có vấn đề, từ khi m.a.n.g t.h.a.i còn tưởng cả thế giới này phải xoay quanh cái bụng của mình không bằng.
“Ai thèm cái bộ mặt đó của cô chứ.”
Tô Liễu Hà đứng dậy dùng kẹp gắp lá dong trong nồi sắt ra giũ giũ, Tô Hồi Đệ sợ nước b-ắn vào chiếc áo sơ mi vải phin trên người nên lùi lại hai bước.
Tô Hồi Đệ nói:
“Có món thịt hấp bột gạo với khoai môn và bánh táo đỏ thôn Lưu gia đấy.”
Tô Liễu Hà quay đầu nheo mắt:
“Có phải mừng lễ không?”
Tô Hồi Đệ nói:
“Cô có nổi mấy đồng bạc chứ?
Đến đó bưng đĩa cho tôi là được.”
Bưng đĩa?
Tô Liễu Hà:
“Không đi, không hầu hạ nổi.”
Tô Hồi Đệ vểnh cằm nói với cô Tống:
“Cô vẫn chưa nói với họ à?”
Tô Liễu Hà và Hương Thái đồng loạt quay đầu nhìn cô Tống, cô Tống đỏ mặt nói:
“Chú hai của tớ nhận làm cỗ cho nhà cô ta, cần người giúp việc.
Tớ vốn không muốn đi, cũng không định rủ các cậu đi.
Nhưng đệ t.ử của chú hai tớ bị gãy chân, nhân thủ thật sự không đủ.
Các cậu cũng biết người làm cỗ trọng nhất là uy tín mà.”
Chú hai của cô Tống là một đầu bếp nổi tiếng gần xa, mấy năm trước làm ở bếp ăn công xã nhân dân, năm ngoái ra ngoài tự làm cỗ hiếu hỉ ở nông thôn, giá cả rẻ, lại có cửa mua cá thịt, tiếng tăm trong mười dặm tám xã ngày càng vang xa.
Cô Tống còn từng gửi cho Tô Liễu Hà mấy lần những món ăn lớn còn dư sau khi chú hai làm cỗ, cho người khác thì là đồ thừa trộn lẫn, biết Tô Liễu Hà chê đồ người khác đã đụng đũa nên đồ đưa cho cô đều là những món ngon mà người khác chưa hề chạm tới.
Cô Tống nhỏ giọng nói:
“Tớ đến bưng đĩa, các cậu chỉ cần giúp làm những việc lặt vặt là được.”
Hương Thái đã quá chán nản khi thấy Tô Liễu Hà cứ thẫn thờ suốt thời gian qua, liền nói thẳng:
“Đi thì đi, dù sao chúng ta cũng không mang lễ.”
Tô Hồi Đệ cười lạnh nói:
“Được thôi.
Nếu tôi mà tìm được người khác thì đã chẳng thèm tìm đến các cô.”
Hương Thái lẩm bẩm:
“Cái mặt của cô còn chẳng to bằng món thịt hấp khoai môn đâu, không có món đó thì có cho tiền tôi cũng chẳng thèm đến.”
Hương Thái và cô Tống túm tụm lại cười khúc khích, Tô Liễu Hà cũng không nhịn được mà bật cười.
“Mặc kệ cô ta đắc ý thế nào, cứ cải thiện đời sống đã.”
Tính cách Hương Thái giống mẹ, khoáng đạt nói:
“Giúp việc vặt mà được ăn thịt hấp khoai môn thì quá hời rồi.
Tiểu Hà, cậu đi cùng bọn tớ đi, ăn cho sạch sành sanh mới thôi.
Dù sao cũng không phải nể mặt cô ta, mà là nể mặt chú hai Tống.”
