Xuyên Vào Truyện Thập Niên 70: Mang Thai Con Của Đại Lão - Chương 62
Cập nhật lúc: 27/02/2026 10:13
“Cô ta nghĩ đi nghĩ lại, không thể để Tô Liễu Hà soán ngôi mình được.
Cô ấy có thể hào phóng mang đồ sang tặng mình, vậy mình cũng phải hào phóng tặng lại thứ khác.”
Tiêu Đình Đình đứng dậy soi gương chải lại tóc, thần xui quỷ khiến thế nào lại chải thành tóc đuôi ngựa cao.
Tiêu Đình Đình vội vàng tháo tóc ra, chải lại thành hai b.í.m tóc thấp, vắt ra phía trước vai.
“Cái cô Tô Liễu Hà này đúng là có độc mà."
Tiêu Đình Đình đi đến tủ quần áo, lục tìm khắp tủ thấy một chiếc sơ mi xanh còn sót lại từ ba năm trước.
Chiếc sơ mi này là cô ta tìm thợ may may theo kiểu quân phục mùa hè 71, tuy không phải vải dệt kim nhưng dù sao cũng là vải bông bằng.
Hai năm nay cô ta cao lên một chút, chiếc sơ mi xanh bị ngắn đi một đoạn.
Cô ta cầm trong tay nghĩ đến vóc dáng nhỏ nhắn của Tô Liễu Hà, mặc bộ này là vừa khéo.
Dù sao cũng là từ nông thôn đến, bộ quần áo này lại không có miếng vá, cho dù màu sắc đã cũ, tặng cho Tô Liễu Hà là vừa đẹp.
Nói đi cũng phải nói lại, cô ta cũng có người thân ở nông thôn, mỗi lần về thăm là các chị em bên đó đều tranh nhau lấy quần áo cũ của cô ta.
Tiêu Đình Đình không khỏi lại thấy có chút ưu việt, Tô Liễu Hà dù thế nào cũng không phải hộ khẩu kinh đô, chỉ riêng điểm này thôi, trong mối quan hệ nam nữ cô ấy đã không có ưu thế bằng mình rồi.
Cô ta tiện tay gấp chiếc sơ mi lại vài cái, ôm áo ra cửa thì gặp Trương Tiểu Sơn.
Trương Tiểu Sơn hút thu-ốc xong ở cửa đi vào đại tạp viện, nghiêng đầu nói:
“Ồ, lạ chưa kìa, đại tiểu thư đây là định ban thưởng cho ai thế?"
Tiêu Đình Đình bĩu môi nói:
“Dù sao cũng không định cho anh."
“Đừng bảo là cô định cho cô ấy nhé."
Trương Tiểu Sơn cười cợt nói:
“Đến đây đến đây, cô nhìn về phía này xem."
Năm đó Tiêu Đình Đình từng mặc chiếc sơ mi xanh đó, bây giờ người ta ít quần áo nên Trương Tiểu Sơn nhìn một cái là nhận ra ngay.
Anh ta dẫn Tiêu Đình Đình nhìn lên dây phơi đồ bên hông nhà Tô Liễu Hà:
“Thấy chưa, toàn là quần áo mới làm từ vải thượng hạng.
Kiểu dáng và đường eo, tôi còn chẳng dám nhìn kỹ.
Nào, cô đem bộ quần áo cô định tặng ra so thử xem, cho người ta làm giẻ lau còn chẳng xứng, tôi xem cô làm sao mà mở mồm ra được."
Tiêu Đình Đình quả thực thấy xấu hổ, cô ta và Trương Tiểu Sơn tranh cãi chưa bao giờ lép vế.
Lúc này không thể không ngậm miệng lại, ôm chiếc sơ mi xanh rảo bước về nhà đóng sầm cửa lại.
Trương Tiểu Sơn nhìn theo bóng lưng hớt hải của cô ta mà không khỏi cười lạnh.
Đợi anh ta đi khỏi, chiếc cửa sổ nhỏ nhà Tô Liễu Hà khẽ động đậy.
Tô Liễu Hà đã tỉnh từ lâu vừa hay từ cửa sổ nhìn ra xem quần áo đã khô chưa, không ngờ lại thấy Trương Tiểu Sơn và Tiêu Đình Đình đấu khẩu.
Cô mơ hồ phát hiện Tiêu Đình Đình không thích mình, đưa bàn tay nhỏ nhắn đóng c.h.ặ.t cửa sổ lại, mặc kệ cô ta.
Ngày tháng là mình tự sống, ai thích ai không thích thì cũng thế thôi.
Tiêu Đình Đình dù có đưa quần áo cho cô, cô cũng sẽ từ chối.
Điều này không liên quan đến chất lượng của quần áo, mà là ở tấm lòng.
Nếu là chị Lưu Yến đưa quần áo cho cô, nói không chừng cô còn nhận đấy.
Thời buổi này nhặt quần áo cũ của người khác mặc không có gì là xấu hổ cả, mặc để làm việc nhà là vừa hợp.
Vì đã đến bộ phận bán hàng từ trước, ngày đầu tiên đi làm Tô Liễu Hà mặc chiếc váy xếp ly ngay ngắn, áo trên là chiếc sơ mi trắng cổ lá sen hơi rộng.
Cô sơ vin áo vào trong váy, tết b.í.m tóc lỏng lẻo, đuôi b.í.m tóc là chiếc nơ bướm thắt bằng chiếc khăn tay màu xanh da trời.
Các đồng nghiệp ở bộ phận bán hàng ăn mặc đều thời thượng hơn quần chúng bình thường, cùng nhau đi vào cổng lớn, nhìn một cái là có thể phân biệt được ai là người của bộ phận bán hàng hay người của xưởng sản xuất.
Buổi sáng Tô Liễu Hà ăn một miếng bánh gạo hoa hòe, tinh thần sảng khoái đến bộ phận bán hàng.
Bộ phận bán hàng là một căn nhà cấp bốn lớn, từ đầu đến cuối toàn là các loại vải vóc và trang phục.
Quầy hàng kéo dài đến hai đầu không dưới năm mươi mét.
Bên trong chia thành mấy tổ nhỏ, hơn hai mươi người mỗi người phụ trách công việc bán hàng của mình.
Nhân viên chính thức năm đầu tiên mỗi tháng hai mươi tám đồng, còn có tem phiếu ăn và phụ cấp phúc lợi.
Không có áp lực doanh số, cứ cách một năm lương lại được điều chỉnh lên, không thể không nói đây là một “bát cơm sắt" rất tốt.
Tô Liễu Hà đi đến cửa, nhìn thấy ngay dòng người đang xếp hàng.
Sắp đến mùa hè rồi, không ít người tích góp tem phiếu vải đều đến mua vải, chuẩn bị trước để may quần áo mùa hè.
Nếu để đến đúng mùa mới mua thì khó mà có được vải ưng ý, thợ may cũng không có thời gian.
Tô Liễu Hà vòng qua dòng người đang xếp hàng, bộ phận bán hàng vẫn chưa mở cửa kinh doanh.
Đi vào bên trong, mọi người đều đang quét dọn lau chùi quầy hàng.
Cô nghe thấy có một nam đồng chí đang nói với Hồ Phương Phương:
“Cầu xin cô đấy, giúp tôi nghe ngóng chút đi.
Cô ấy rốt cuộc đã có đối tượng chưa, tốt nhất là nhà có những ai, sau này có muốn ở lại kinh đô không đều hỏi cho rõ ràng."
Hồ Phương Phương đang cuốn cuộn len, ngẩng đầu thấy Tô Liễu Hà, cười như không cười nói với nam đồng chí kia:
“Tôi thấy chi bằng anh cứ trực tiếp ra mà hỏi."
Nam đồng chí quay người lại đối diện với ánh mắt ngơ ngác của Tô Liễu Hà, cơ mặt anh ta bỗng chốc cứng đờ, lắp bắp nói:
“Chào... chào đồng chí Tô Liễu Hà, đến sớm vậy sao.
Tôi tên là Chu Cao Hứng, chúc cô cả tuần đều vui vẻ (cao hứng)."
Tô Liễu Hà không nhịn được mà cười:
“Cách chào hỏi này của anh đúng là mới lạ thật đấy."
Cô đặt túi vải lên quầy, Hồ Phương Phương chỉ vào ngăn kéo dưới cái giá sau lưng nói:
“Đồ dùng cá nhân đều để trong này.
Ca nước để ở tầng dưới cùng của quầy."
Tô Liễu Hà cất đồ xong, quay sang hỏi Chu Cao Hứng:
“Anh tìm tôi có việc gì sao?"
Chu Cao Hứng hôm qua tình cờ gặp được Tô Liễu Hà, cả ngày hôm đó tâm hồn treo ngược cành cây.
Nói với đồng nghiệp, họ đều bảo cái đó gọi là nhất kiến chung tình.
Thật sự gặp Tô Liễu Hà ở trước mặt, bị khí chất tươi đẹp tỏa ra khắp người cô làm cho choáng ngợp, anh ta lắp bắp không nói nên lời, tùy tiện bịa ra một lý do rồi chạy mất.
Hồ Phương Phương ném cho Tô Liễu Hà một miếng giẻ lau:
“Lau đi, mấy cái quầy có cuộn vải bông là do chúng ta quản."
Tô Liễu Hà xắn tay áo lên lau vài cái, hỏi:
“Cô không lau sao?"
Hồ Phương Phương chỉ vào cánh cửa kính lớn nói:
“Tôi lau cái kia, hay là cô đổi cho tôi?"
Cửa kính lớn còn không sạch bằng kính ở quầy, Tô Liễu Hà vội xua tay:
“Thôi thì không cần đâu."
Hồ Phương Phương hừ một tiếng, cầm giẻ lau qua đó lau cửa, Tô Liễu Hà còn tưởng cô ấy khó gần, giờ xem ra người này thuộc kiểu người công tư phân minh.
Tô Liễu Hà thầm vui mừng.
Đồng nghiệp đi làm là kiểu người này là tốt nhất, không cần phải xử lý các mối quan hệ đồng nghiệp, không cần phải làm thân, không tọc mạch chuyện đời tư, chỉ cần làm tốt công việc của mình là được!
Ngược lại là tổ trưởng Ngô trong giờ làm việc cứ hay đi tuần tra qua đây, lúc thì bảo cô nhận diện vải vóc, lúc thì bắt cô đo kích thước, một ngày không đi qua mười lần thì cũng phải tám lần.
