Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 106
Cập nhật lúc: 07/01/2026 16:39
"Đức thúc." Hứa Không Sơn đặt vải vóc xuống, bê chiếc mẹt đựng d.ư.ợ.c liệu trên tay Đức thúc lên mái nhà phơi, "Thuốc con đưa tới rồi, bác sĩ Tô muốn đưa tiền, con không nhận."
Đức thúc trước đó đã dặn dò Hứa Không Sơn, đối phương dù có đưa cái gì anh cũng không được nhận.
"Ừm, cậu ta trông tinh thần thế nào?" Đức thúc phủi bụi trên người, bưng chén trà lên uống một hớp.
"Con thấy khá tốt, cũng sấp sỉ bác." Hứa Không Sơn sắp xếp lại đồ đạc trong sân, "Ông ấy còn hỏi con dạo này bác có khỏe không."
"Ăn được ngủ được đi lại được, ta có gì mà không khỏe chứ." Giọng điệu Đức thúc tùy ý, "Lần tới cháu lên núi thì đi về phía sườn nam xem thử, nếu có mầm hoàng tinh thì đào cho ta hai cây mang về đây ta trồng trong sân. Cây lớn thì đừng đào, bây giờ không phải lúc đào hoàng tinh."
Mỗi loại d.ư.ợ.c liệu có tập tính sinh trưởng và bộ phận dùng làm t.h.u.ố.c khác nhau, thời gian đào hái cũng có hạn chế, nếu thời điểm không đúng, d.ư.ợ.c tính đào ra được sẽ bị giảm đi rất nhiều.
Thời tiết sau tháng Giêng là ngày một ấm lên rồi, có nắng chiếu vào, trán Trần Vãn rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, giơ tay cởi cúc áo bông ra, Hứa Không Sơn thì cởi hẳn áo bông cầm trên tay.
"Chú nhỏ về rồi!" Trần Dũng Dương đang mặc chiếc áo vest nhỏ chơi trò nhảy ô trong sân, tóc mai nó ướt sũng, rõ ràng là nóng không nhẹ.
Trần Vãn cảm thấy nhiệt độ hôm nay cao nhất cũng phải hai mươi độ.
Kẹo và lạc hướng dương trong nhà dịp Tết vẫn chưa ăn hết, Trần Dũng Dương nhảy một cái, từ trong túi áo vest rơi ra một hạt lạc, lăn lộc cốc đến chân Trần Vãn, cậu cúi người nhặt lên.
Mùi hương như có như không bay đến đầu mũi, Trần Vãn hít một hơi thật mạnh, tìm thấy nguồn gốc của mùi hương: "Lộ Lộ, hoa lan của cháu nở rồi này."
Cây xuân lan đó trước Tết đã đóng nụ rồi, không biết có phải mấy hôm trước hạ nhiệt độ không mà nụ hoa mãi không chịu mở ra, hôm nay thời tiết ấm áp, thế là nở một bông hai bông ba bông, xoạt cái toàn bộ đều xòe cánh hoa để lộ nhị hoa vàng nhạt.
Trần Lộ buổi sáng đã xem qua một lần, lúc này nghe Trần Vãn nói hoa nở, lạch bạch chạy ra: "Oa, nở thật rồi này! Chị ơi, chị mau ra xem đi!"
Trời ấm hoa nở là xuân sang.
Khó khăn lắm mới lên huyện một chuyến, Trần Vãn mua cho ba đứa trẻ mỗi đứa một quyển sổ tay, coi như khích lệ chúng học tập thật tốt.
Hứa Không Sơn xách vải vào trong phòng, Trần Vãn tranh thủ lúc anh vào bếp đun nước tắm, lén lút lấy hai chiếc hộp trong túi ra. Túi áo bông rộng rãi, suốt chặng đường này Hứa Không Sơn vậy mà không chú ý tới túi Trần Vãn đang nhét đồ.
Để trong tủ quần áo không an toàn, Hứa Không Sơn cũng sẽ lấy quần áo từ trong đó. Trần Vãn suy đi tính lại, giấu hộp vào một nơi mà cậu cho là an toàn.
Tắm xong, Trần Vãn vừa lau tóc vừa đi vào phòng, thấy Hứa Không Sơn đang lật chăn trên giường, suýt nữa thì sợ đến mức làm rơi khăn xuống đất, cậu sải bước lao lên ấn chiếc gối xuống: "Sơn ca anh đang làm gì thế?"
Hành động giấu đầu hở đuôi của Trần Vãn gợi lên sự tò mò của Hứa Không Sơn, anh giũ phẳng chăn rồi gấp đôi lại: "Anh trải lại giường một chút, cái gì đây?"
Hứa Không Sơn cầm lên một chiếc hộp màu trắng, Trần Vãn bấy giờ mới phát hiện vừa nãy cậu động tác quá lớn, làm chiếc gối bị lệch vị trí, thứ giấu bên dưới cũng vì thế mà bị lộ ra.
"Không là cái gì cả." Trần Vãn thề, cậu chưa bao giờ nhanh tay nhanh mắt như vậy.
Giật lấy chiếc hộp trên tay Hứa Không Sơn, Trần Vãn che mắt người đàn ông lại: "Anh nhắm mắt vào."
Hứa Không Sơn ngoan ngoãn nhắm mắt lại, hàng mi dài và dày quét qua lòng bàn tay Trần Vãn, người đàn ông này đúng là chỗ nào lông tóc cũng rất vượng.
"Sơn ca anh không được nhìn đâu đấy." Trần Vãn nhẹ tay nhẹ chân đổi hộp sang một chỗ khác, "Đây là bất ngờ, đợi nhà mới của anh xây xong anh sẽ biết thôi."
Lúc Trần Vãn nói lời này giọng điệu có chút thẹn thùng, Hứa Không Sơn nhắm mắt, không nhìn thấy vành tai đỏ bừng của cậu.
Cất giấu xong Trần Vãn quay người lại, Hứa Không Sơn vẫn nhắm mắt đối diện với phía bức tường, Trần Vãn hôn chụt lên mặt anh một cái: "Được rồi, Sơn ca anh có thể mở mắt rồi."
Hứa Không Sơn xoạt cái mở to đôi mắt, anh nhìn quanh phòng một lượt, cố gắng tìm kiếm xem có dấu vết nào bị xới tung lên không.
"Đừng tìm nữa." Trần Vãn giữ cố định đầu Hứa Không Sơn, "Em bảo đảm anh chắc chắn sẽ thích mà."
Cậu càng nói như vậy Hứa Không Sơn càng tò mò, hiềm nỗi Trần Vãn sắt đá không chịu nói cho anh biết, Hứa Không Sơn chỉ đành nén xuống đáy lòng, anh sẽ không cố ý lục lọi đồ đạc của Trần Vãn đâu.
Bên ngoài Chu Mai đang đeo gùi củi trở về, bà dỡ gùi xuống, Trần Lộ rót cho bà một ly nước, dắt tay bà đi xem hoa xuân lan trong sân.
"Hoa nghênh xuân ở phía lũng núi cũng nở rồi." Chu Mai ghé sát vào ngửi mùi hương mà Trần Lộ nói, "Chú nhỏ của cháu bọn họ về chưa?"
"Về rồi ạ, chú nhỏ còn mua sổ tay cho chúng cháu nữa!" Quyển sổ tay đó của Trần Lộ trên bìa in một bông hoa vàng nhỏ, con bé đặc biệt thích.
Trần Vãn gọi một tiếng chị dâu, Chu Mai đứng thẳng người dậy: "Về rồi à, mua được vải chưa?"
"Mua được rồi ạ." Trần Vãn cho Chu Mai xem mấy loại vải vừa mua, chủng loại và hoa văn vải ở cửa hàng bách hóa đều nhiều hơn ở hợp tác xã, Trần Vãn lúc mua đã nghĩ xong phương án thiết kế rồi.
Hiện nay nhiệt độ ngày càng cao, đợi cậu làm xong gửi đến tay chị hai Trần bọn họ chắc chắn là chuyện của cuối tháng Hai hoặc đầu tháng Ba rồi, Trần Vãn kế hoạch làm cho mỗi người một bộ quần áo mùa xuân.
"Màu này đúng là đẹp thật đấy." Chu Mai hiếm hoi sờ nắn sấp vải mà Trần Vãn mua về, "Sờ cũng thấy thoải mái, hết bao nhiêu tiền thế?"
Trần Vãn nói ra một con số, Chu Mai tặc lưỡi, đẹp thì đúng là đẹp, mà đắt thì cũng đúng là đắt thật. Nhưng tiền nào của nấy, Trần Vãn tiêu không oan. Tiền và phiếu mang theo Trần Vãn không còn dư lại đồng nào, trong lúc đó cậu đã cố gắng mặc cả, đáng tiếc không thành công.
Trong điều kiện thị trường không có áp lực cạnh tranh như hiện nay, các phương thức lôi kéo khách như ưu đãi khuyến mãi là vô cùng ít ỏi, cửa hàng không thiếu một vị khách như Trần Vãn, nhưng Trần Vãn hiện tại lại chỉ có một kênh mua hàng là cửa hàng mà thôi.
Nếu có thể lấy hàng từ xưởng dệt thì tốt rồi, loại bỏ khâu trung gian ăn chênh lệch, một bộ quần áo của cậu ít nhất có thể tiết kiệm được năm hào chi phí.
Năm hào, có thể mua được nửa cân thịt lợn loại một rồi đấy.
"Đúng rồi Lục Nhi, hôm nay em có đến trường hỏi xem lớp ôn thi đại học năm nay khi nào khai giảng không?" Lúc hoàng hôn Trần Tiền Tiến về đến nhà, buổi chiều lúc xuống đội ông nghe người ta nhắc đến chuyện này, lập tức nhớ ngay đến Trần Vãn.
Ngay sau khi hết Tết là ngày khai giảng của các trường, năm ngoái biết tin khôi phục thi đại học đã là tháng Mười rồi, tháng Mười hai thi đại học, thời gian ôn tập để lại cho học sinh chưa đầy hai tháng. Lúc đó trường cấp ba huyện khẩn cấp thành lập lớp ôn tập, Trần Vãn đã đi học hơn một tháng, ở nhờ nhà một giáo viên.
