Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 12

Cập nhật lúc: 07/01/2026 16:18

Năm ngày!

Trần Vãn kinh ngạc đến mức nghi ngờ có phải mình nghe nhầm không, một mình vào rừng năm ngày, Hứa Không Sơn không cần mạng nữa à?

Lúc trước đọc truyện cậu đối với đám người Tôn Đại Hoa chẳng qua là chán ghét, lúc này đích thân tìm hiểu trải nghiệm của Hứa Không Sơn, lập tức chuyển thành phẫn nộ. Chỉ cần ba người nhà họ Hứa kia có chút lương tâm thì Hứa Không Sơn cũng chẳng đến mức rơi vào kết cục bị liệt.

Xuyên tới đây năm ngày, Trần Vãn biết được điểm công lao Hứa Không Sơn kiếm được là nhiều nhất cả đội sản xuất, số lương thực và tiền phiếu chia được đủ cho cả nhà ăn no mặc ấm bình thường. Không may áo mới thì thôi đi, Tôn Đại Hoa ngay cả cái ăn cơ bản nhất cũng không đảm bảo cho người ta, thường xuyên để Hứa Không Sơn bụng đói đi làm.

Nhìn lại mẹ con Tôn Đại Hoa, ai nấy đều béo tốt, Hứa Hữu Tài thì rượu t.h.u.ố.c không dứt, mỗi lần Tôn Đại Hoa về nhà mẹ đẻ đều tay xách nách mang đủ thứ.

Điều kiện sống của Hứa Không Sơn còn chẳng bằng cả tá điền nhà địa chủ thời cũ!

Trần Vãn không ngừng lẩm nhẩm trong lòng "g.i.ế.c người là phạm pháp", "vì bọn họ thì không đáng", lúc này mới nén được cơn giận sục sôi xuống.

Làng Bình An tổ hai có ba mặt giáp núi, hầu hết nhà ngói vách đất đều nằm dưới chân núi, đường vào rừng bị dân làng đi lại giẫm ra vài con đường mòn. Cánh rừng lớp ngoài thưa thớt, người c.h.ặ.t củi nhiều nên cỏ dại không mấy tươi tốt, là phạm vi mà trẻ con cũng có thể hoạt động.

Đi sâu vào trong thì ít người hơn, thực vật dần tươi tốt lên, chỉ riêng đi bộ đã mất mấy tiếng đồng hồ, đi đi về về mất nửa ngày trời, không kinh tế, thế nên mọi người đều không muốn đi sâu vào.

Hứa Không Sơn vào rừng, c.h.ặ.t củi chỉ là cái cớ để lừa vợ chồng Tôn Đại Hoa, mục đích của anh là ăn thịt. Những ngọn đồi nhỏ phía ngoài hơi người quá nặng, thú rừng không thích xuất hiện ở đó, muốn kiếm đồ tốt thì phải đi sâu vào trong.

Sáng sớm hơi ẩm trong rừng nặng đến mức gần như hóa thành nước rơi xuống, Hứa Không Sơn cầm cây gậy vừa đi vừa khua, lúc dừng lại thì quần áo trên người vẫn bị thấm sương.

Nhưng leo núi là việc tốn sức, hơi nóng trong người anh tỏa ra hầm hập, không thấy lạnh.

Mùa đông có cái hay của mùa đông, ít nhất thì xác suất gặp phải muỗi mòng rắn rết sẽ giảm đi rất nhiều.

Hứa Không Sơn đi kiểm tra những cái bẫy đã đặt từ trước, thu hoạch được năm con thỏ rừng lớn nhỏ. Anh đã mấy ngày không vào rừng, lũ thỏ đói đến mức mất hết sức sống, ủ rũ, lúc bị anh bắt chỉ đạp hai chân sau một cái rồi bỏ cuộc không vùng vẫy nữa.

Trong bẫy còn có mấy cọng lông gà rừng, màu sắc nhìn khá đẹp, nhưng đối với Hứa Không Sơn thì những gì không ăn được đều là rác rưởi, đẹp đến mấy cũng vô dụng.

Anh đặt lại bẫy một lần nữa, sau đó xách thỏ đi về phía có tiếng nước chảy. Lá khô trong rừng sâu đều bị ướt, không dễ đốt, phía trước có một rừng thông, lá thông khô giàu nhựa thực vật là nguyên liệu nhóm lửa rất tốt.

Hứa Không Sơn nướng một con thỏ lấp đầy cái bụng đói, những con còn lại thì lấy dây leo buộc chân vứt xuống đất, vung d.a.o rựa c.h.é.m liên tiếp mấy nhát "khoành khoành", đạp một cái, cây thông khô to bằng bắp tay đã đổ xuống.

Anh c.h.ặ.t đều là cây c.h.ế.t, không có nước nên khá nhẹ, hơn nữa mang về là đốt được ngay, không cần phơi, trên thị trấn có mấy hộ gia đình đã đạt được thỏa thuận hợp tác mua củi lâu dài với anh.

Thời buổi này việc buôn bán tự doanh bị bắt rất gắt, anh bán củi đều là tiến hành âm thầm, tất nhiên người trong làng làm như anh không chỉ có một nhà, ai nấy đều biết rõ, chẳng qua là không có ai tố cáo mà thôi.

Một bó củi đáng bao nhiêu tiền đâu, chẳng qua là vì sinh kế ép buộc, nếu có cách khác thì ai muốn làm lụng vất vả cực nhọc như thế này.

Trong phút chốc tiếng c.h.ặ.t củi "bùm bùm" trong rừng đã át đi tất cả, thời gian trôi đi theo từng giọt mồ hôi rơi của Hứa Không Sơn. Khi tiếng c.h.ặ.t củi dừng lại, cũng là lúc chim rừng bay về tổ.

Hứa Không Sơn gánh số củi đã c.h.ặ.t đi xuống núi, anh không ngại ngủ lại trong rừng một đêm, nhưng lũ gà rừng con trong gùi thì không được, nếu để chúng rét một đêm thì sáng mai nhất định sẽ c.h.ế.t cứng.

Trần Vãn ăn cơm tối xong lại qua nhà cũ một chuyến, Hứa Không Sơn vẫn chưa về, cậu thấp thỏm không sao ngủ được.

"Cạch." Trần Vãn kéo sợi dây điều khiển công tắc đèn điện trên đầu giường, trong phòng sáng lên, cậu mặc thêm áo, xỏ đôi dép len nhẹ chân nhẹ tay gỡ then cửa.

Cậu quyết định đi xem thử Hứa Không Sơn đã về chưa.

Người trong làng gần như đã ngủ hết, nhìn quanh không có nhà nào thắp đèn, ánh sáng từ đèn pin chiếu xuống đường tạo thành hình bầu d.ụ.c.

Những tình tiết kinh dị từng xem trước đây tự động hiện lên trong đầu Trần Vãn, cậu thần sắc căng thẳng nhìn ngó xung quanh, trong bóng tối dường như có thực thể kinh khủng nào đó đang rình rập cậu.

Tay cầm đèn pin của Trần Vãn không ngừng run rẩy, luồng sáng cũng nhảy lên nhảy xuống theo, bước chân cậu vô thức nhanh hơn.

"Giàu mạnh, dân chủ, văn minh, hài hòa..."

Trần Vãn đọc khẩu hiệu các giá trị cốt lõi của chủ nghĩa xã hội để lấy can đảm cho mình, vốn dĩ cậu không sợ đến thế, nhưng sự thật xuyên thư đã đập thẳng vào mặt rồi thì còn chuyện gì là không thể xảy ra được nữa.

Phía sau có tiếng động kỳ lạ truyền đến, Trần Vãn sợ tới mức quên cả thở, vai dường như bị cái gì đó chạm vào, cả người cậu nhảy dựng lên như con thỏ, đèn pin rơi xuống đất, bóng đèn bên trong lóe lên một cái rồi tắt ngấm.

Nỗi sợ hãi trong lòng lúc này đã đạt đến đỉnh điểm, Trần Vãn muốn cắm đầu chạy, một bàn tay giữ cậu lại: "Lục nhi?"

"Anh Sơn anh làm em sợ c.h.ế.t khiếp." Giọng nói quen thuộc xua tan nỗi sợ hãi của Trần Vãn, cậu quay người vỗ n.g.ự.c, thở dốc như vừa thoát c.h.ế.t trở về.

"Nửa đêm nửa hôm thế này Lục nhi em không ngủ còn ra ngoài làm gì?"

Hứa Không Sơn xếp củi đã c.h.ặ.t dưới chân núi, một mình đeo gùi, anh định đưa lũ gà con tới nhà họ Trần trước, đột nhiên thấy đường mòn có ánh sáng, cứ ngỡ có trộm vào làng, anh đặt gùi xuống âm thầm bám theo. Kết quả đi tới gần nhận ra là Trần Vãn, sợ đường đột lên tiếng làm cậu giật mình nên mới đổi thành vỗ vai.

"Em không ngủ được, ra xem anh về chưa." Biết được suy nghĩ của Hứa Không Sơn, Trần Vãn nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, rõ ràng vỗ vai còn đáng sợ hơn được không?

Hứa Không Sơn cứ cảm thấy có gì đó không đúng, anh vào rừng bao nhiêu lần, đây là lần đầu tiên nhận được sự quan tâm của Trần Vãn. Lòng Hứa Không Sơn bỗng chốc ngọt như ăn mật, anh cười để lộ hai hàm răng trắng bóc: "Anh về rồi đây."

Anh nói một câu thừa thãi, nhưng Trần Vãn cảm thấy rất êm tai.

Đèn pin không biết rơi đi đâu rồi, Trần Vãn cúi xuống lục lọi đám cỏ xung quanh cũng không thấy. Hứa Không Sơn giúp cậu cùng tìm, anh nhớ chỗ đèn pin sáng lần cuối dường như là ở phía sau Trần Vãn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 12: Chương 12 | MonkeyD