Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 121
Cập nhật lúc: 07/01/2026 18:00
Trần Vãn mang tiếng là phàn nàn nhưng thực chất là đang làm nũng, cậu không phải là người tùy hứng, cậu đã ăn canh trứng rồi, còn nhóm Hứa Không Sơn vẫn chưa ăn cơm nữa. Trần Vãn quay đầu đi hít một hơi thật sâu, sau đó nín thở uống cạn bát t.h.u.ố.c, đắng đến mức líu cả lưỡi.
Hứa Không Sơn đã được cậu "huấn luyện" cho đầy mình kinh nghiệm, cậu vừa uống xong là anh đã cúi đầu hôn xuống, Trần Vãn từng nói, anh là đồ ngọt.
Đầu lưỡi chạm vào vị đắng chát trong khoang miệng Trần Vãn, Hứa Không Sơn không hề nhíu mày, hôn xong anh tựa trán vào trán Trần Vãn, cảm nhận được nhiệt độ hơi nóng của cậu, liền đặt người nằm xuống dùng chăn quấn kín mít không để lọt chút gió nào.
Thấy Hứa Không Sơn bưng bát t.h.u.ố.c không từ trong phòng Trần Vãn đi ra, Trần Tiền Tiến cầm đũa lên chào anh ngồi xuống ăn cơm, ông vừa vào thăm Trần Vãn xong, trạng thái của đối phương tốt hơn ông tưởng tượng, không nhịn được mà trong lòng thấy an tâm đôi chút.
"Đại Sơn cậu cũng bị dính mưa, uống bát canh chua trước đi." Chu Mai đặc biệt làm canh chua, dùng loại củ cải muối lâu năm đã ngả sang màu nâu, bên trong có thêm gừng, uống vào thấy cay nồng, vừa ấm bụng vừa xua tan cái lạnh.
Hứa Không Sơn đã từng dầm mưa không biết bao nhiêu lần, hiếm khi bị cảm mạo, nhưng tấm lòng tốt của Chu Mai vẫn khiến anh thấy rất cảm động.
Vị canh chua nóng hổi trôi xuống cổ họng, đầu mũi Hứa Không Sơn khẽ lấm tấm mồ hôi, cảm thấy thông suốt cả người.
Ăn cơm xong Hứa Không Sơn vào nhìn Trần Vãn một cái, đắp lại chăn cho cậu. Chu Mai chỉ nghĩ là anh vẫn đang thấy áy náy vì không chăm sóc tốt cho Trần Vãn, nên không thấy hành động của anh có gì bất thường.
Trần Vãn ngủ một giấc, sau khi tỉnh lại tinh thần tốt hơn nhiều, chỉ là ra một身 mồ hôi dính dấp khó chịu, muốn đi tắm nhưng Chu Mai không cho, nói là phải đợi cảm lạnh khỏi hẳn mới được.
Trần Dũng Dương lúc chiều về cũng có chút ho hắng, thằng bé sụt sịt mũi, giảm mất ba phần sức sống. Chu Mai sờ thử nhiệt độ cơ thể thằng bé, thấy không bị sốt, bèn lấy từ trong lọ t.h.u.ố.c ra hai viên cam thảo cho nó ăn. Mùi vị của viên cam thảo có sức sát thương cực mạnh, Trần Vãn ngửi thấy mùi là lập tức lùi lại, Trần Dũng Dương ăn xong lại càng ỉu xìu hơn.
"Dũng Dương, dạo này trong lớp cháu có nhiều bạn bị cảm không?" Trần Vãn từng trải qua sự bùng nổ thông tin ở đời sau nên biết mùa xuân là mùa cao điểm của các bệnh cúm, Trần Dũng Dương tuổi còn nhỏ, không thể lơ là.
"Nhiều ạ." Trần Dũng Dương gật đầu, bẻ ngón tay liệt kê một lèo mười mấy cái tên, sắc mặt Trần Vãn trở nên nghiêm trọng: "Chị dâu, hay là đưa Dũng Dương đến chỗ chú Đức xem sao đi, trong lớp nhiều người bị cảm như vậy, phải đề phòng một chút."
Chu Mai vốn tưởng Trần Dũng Dương bị cảm là do tối ngủ đạp chăn, hoặc là chơi đùa quá trớn ở trường làm ướt áo lót nên bị lạnh, nghe Trần Dũng Dương đếm xong tên các bạn cũng bắt đầu lo lắng theo.
Nhiều người bị cảm như vậy, e là không phải cảm lạnh thông thường mà là bệnh cúm.
Chu Mai nhớ năm 57 bên phía tỉnh Quý từng xảy ra một đợt dịch cúm, lúc đó bà mới gả vào nhà họ Trần không lâu, Trần Kiến Quân còn đặc biệt gửi điện tín về hỏi thăm tình hình ở nhà. Huyện Sơn nơi Lâm Khê trực thuộc không cách tỉnh Quý quá xa, tuy không bị ảnh hưởng nhưng mọi người cũng bị dọa cho một phen hú vía.
"Tiền Tiến." Chu Mai vội vàng gọi Trần Tiền Tiến cõng Trần Dũng Dương lên, lại dặn hai chị em Trần Tinh ở nhà nghe lời chú út, tự canh giờ mà ăn cơm, không cần đợi họ.
Hai vợ chồng hớt hơ hớt hải đưa Trần Dũng Dương đi, Trần Vãn hỏi kỹ Trần Tinh xem các cô bé có chỗ nào không thoải mái không, nếu đúng là cúm thì ngày nào họ cũng cùng đi học với Trần Dũng Dương, cũng có nguy cơ bị lây nhiễm.
Trần Tinh và Trần Lộ đều bày tỏ rằng họ không có bất kỳ chỗ nào không thoải mái, tố chất cơ thể của hai cô bé khá tốt, virus lây nhiễm nhẹ không làm khó được họ.
Nhóm Trần Tiền Tiến đi khoảng một tiếng đồng hồ, Chu Mai xách túi t.h.u.ố.c của Trần Dũng Dương về, bản thân Trần Dũng Dương thì bị tiêm một mũi vào m.ô.n.g, mếu máo làm mặt xấu với Trần Vãn, chẳng có đứa trẻ nào thích bị tiêm m.ô.n.g cả.
"Là cúm đấy." Chu Mai vẻ mặt đầy may mắn, cũng may là có Trần Vãn nhắc nhở sớm, "Nhưng không nghiêm trọng lắm, uống t.h.u.ố.c mấy ngày khỏi là có thể đi học được rồi."
"Hay là Lục nhi hai ngày này em sang chỗ Đại Sơn ngủ đi, chị lo Dũng Dương lây cảm sang cho em." Chu Mai nhìn đứa con trai út vẫn đang hỉ mũi, kéo thằng bé ra xa khỏi Trần Vãn.
Nhóm Chu Mai sức đề kháng mạnh, ăn chung ngủ chung với Trần Dũng Dương không vấn đề gì, chú Đức đã đặc biệt nhấn mạnh về Trần Vãn, bản thân cậu đã bị nhiễm lạnh, nếu cộng thêm bệnh cúm của Trần Dũng Dương, cảm lạnh rất có khả năng sẽ tái phát, hai ngày này tốt nhất là ít tiếp xúc với Trần Dũng Dương một chút.
"Vâng ạ." Trần Vãn rất có tự giác về tình trạng cơ thể này của mình, thật sự ở cùng một chỗ với Trần Dũng Dương, không quá một ngày cậu chắc chắn sẽ trúng chiêu.
Dù sao Hứa Không Sơn cũng ở ngay sát vách, Trần Vãn chẳng có gì phải dọn dẹp, kẹp hai cuốn sách hăm hở chạy sang đó.
Hứa Không Sơn đang cho gà ăn ở trong sân, anh dựng một cái chuồng đơn giản, Chu Mai giúp anh mua mấy con gà con to bằng lòng bàn tay từ nhà người khác, Hứa Không Sơn trộn một ít cám đổ vào cái chậu gốm thô sứt mất một góc, bên trong có trộn thêm lá rau tươi, lũ gà con ăn rất ngon lành.
Sự xuất hiện của Trần Vãn khiến Hứa Không Sơn vô cùng ngạc nhiên, anh đứng bật dậy, lũ gà con bị giật mình chạy toán loạn, đợi anh đi khỏi lại lạch bạch chạy về tiếp tục ăn mồi.
"Lục nhi sao em lại qua đây?" Hứa Không Sơn rụt đôi bàn tay dính đầy cám lại, "Cảm lạnh của em đã khỏi chưa?"
"Khỏi rồi ạ." Trần Vãn cùng anh vào bếp rửa tay, "Dũng Dương bị cúm nhẹ, chị dâu bảo em qua đây lánh một chút. Anh Sơn, em muốn tắm."
Trần Vãn vẫn không thể chịu nổi những vết mồ hôi trên người, cậu sang chỗ Hứa Không Sơn tắm thì Chu Mai không thể cản được nữa.
"Không được." Hứa Không Sơn dập tắt ảo tưởng của Trần Vãn, "Em mới vừa khỏi cảm, muốn tắm cũng phải đợi đến ngày mai."
Sự từ chối dứt khoát của anh nằm ngoài dự kiến của Trần Vãn, Trần Vãn xoay người để lưng về phía Hứa Không Sơn: "Em ra nhiều mồ hôi lắm, anh sờ thử xem có dính không, không tắm em sẽ không ngủ được đâu."
Lòng bàn tay thô ráp của Hứa Không Sơn chạm lên làn da sau lưng Trần Vãn, đúng là có dấu vết của mồ hôi. Hứa Không Sơn biết thói quen của Trần Vãn, nếu không rửa ráy chắc chắn cậu sẽ ngủ không ngon thật.
"Anh múc ít nước lau người cho em nhé?" Hứa Không Sơn nghĩ ra một cách trung hòa, Trần Vãn miễn cưỡng chấp nhận.
Hứa Không Sơn thử nhiệt độ nước trong nồi, bỏ thêm hai nắm củi vào bếp. Lũ gà con ở trong sân bới cám và lá rau vung vãi khắp nơi, Hứa Không Sơn mỗi tay tóm một con, lặp lại hai lượt bắt chúng vào chuồng nhốt lại, sáng mai mới thả ra.
Củi cháy hết, nước trong nồi hơi nóng tay, Hứa Không Sơn múc một thùng mang vào phòng ngủ.
Trần Vãn cởi cúc áo khoác: "Anh Sơn em không mang quần áo thay, em mặc đồ của anh được không?"
Được thì chắc chắn là được rồi, Hứa Không Sơn lấy từ trong tủ ra chiếc áo thun phối màu đen trắng mà Trần Vãn làm cho mình đặt lên mép giường. Trần Vãn c.ắ.n răng "xoạt" một cái cởi sạch phần thân trên, dùng khăn ướt lau phần n.g.ự.c và bụng. Ánh mắt Hứa Không Sơn nhìn chằm chằm, khiến tai cậu nóng ran.
