Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 128
Cập nhật lúc: 07/01/2026 18:02
Tống Mỹ Quyên và Tống Lan Lan là chị em họ, nhà họ Tống chưa phân gia, cả một đại gia đình sống chung một chỗ, ngày nào cũng vì mấy chuyện lông gà vỏ tỏi mà ầm ĩ đến gà bay ch.ó sủa.
Đinh Xuân Diễm chẳng qua cũng chỉ hỏi thăm bừa, Tống Mỹ Quyên không biết thì thôi, cô ta không ở đây càng tốt. Đinh Xuân Diễm nhớ đến ngoại hình của Tống Lan Lan, trong lòng nảy sinh một tia cảm giác bị đe dọa.
"Mỹ Quyên, em giúp chị một việc, ngày mai khi đối tượng của chị đến đón dâu, em đưa Tống Lan Lan đi nơi khác trước, đừng để nó có mặt ở hiện trường được không?" Đinh Xuân Diễm nhỏ to vào tai Tống Mỹ Quyên, "Tính khí nó không tốt chị sợ lúc đó nó lại cãi nhau với bà nội em thì khó coi lắm."
Ngày mai là ngày vui của cô, Đinh Xuân Diễm tuyệt đối không cho phép có bất kỳ yếu tố bất ổn nào tồn tại.
Cô hứa với Tống Mỹ Quyên sau khi đến quân đội sẽ giúp cô ta tìm đối tượng, Tống Mỹ Quyên lập tức nhận lời ngay.
"Chị Xuân Diễm." Vừa nhắc tào tháo là tào tháo đến ngay, Tống Mỹ Quyên vừa dứt lời thì Tống Lan Lan mặc một bộ quần áo đầy miếng vá đã đẩy cửa đi vào, "Chị hôm nay đẹp thật đấy."
Tống Lan Lan miệng ngọt, Đinh Xuân Diễm mặc dù trong lòng không thích nhưng cũng không tiện thể hiện ra, bảo cô ta cứ tìm chỗ mà ngồi, rồi nói chuyện bâng quơ vài câu.
Tống Mỹ Quyên nhích người ra xa Tống Lan Lan, mẹ cô ta và mẹ Tống Lan Lan không hợp nhau, dẫn đến mối quan hệ của hai chị em cũng không tốt đẹp gì cho cam.
Tống Lan Lan thu hết hành động của Tống Mỹ Quyên vào mắt, cô ta chẳng thèm quan tâm bĩu môi một cái, dù sao cô ta sang đây cũng là để trốn việc, sắp đến giờ ăn cơm rồi mà bà nội còn bắt cô ta ra ngoài cắt cỏ lợn, cô ta có ngốc mới đi.
Trong phòng các cô gái ríu rít trò chuyện, bên ngoài lại càng náo nhiệt hơn, giọng nói sang sảng đầy tiếng cười của Thịnh Phương thỉnh thoảng lại vang lên, khách khứa tấp nập kéo đến, bà bận rộn đến mức chân không chạm đất.
Thời đại này cơ bản không mấy nhà có tiềm lực tài chính để mời tiệc cả thôn, vì vậy thực khách đến ăn tiệc tối nay đều là họ hàng của hai nhà Thịnh, Đinh và những người trong cùng một viện.
Chu Mai xách quà mừng đi phía trước, Trần Dũng Dương đã sớm chạy biến đi đâu mất, Trần Lộ thấy bạn thân Tuệ Tuệ của mình cũng dắt tay Trần Tinh chạy nhanh qua đó, Trần Tiền Tiến bị người ta quây lấy nói chuyện. Trần Vãn bị lẻ loi, trong sân ồn ào quá, cậu thà ra ngoài xem Trần Dũng Dương và mấy đứa trẻ chơi đập tranh giấy còn hơn.
Tranh giấy là do họ tự dùng giấy gấp lại, trên đó không có hoa văn, tranh giấy không đáng tiền nhưng một lũ trẻ con vẫn chơi rất hăng say.
Trần Vãn đứng xem một lát cho đến khi bên trong gọi vào ăn cơm mới dẫn Trần Dũng Dương vào, Chu Mai và Trần Tiền Tiến đã giữ chỗ sẵn cho họ, cả gia đình sáu người lần lượt ngồi xuống, cộng thêm Tuệ Tuệ nữa là trên bàn chỉ còn dư lại một chỗ ngồi, nhìn từ xa cứ như đã ngồi kín cả rồi.
Phòng của Đinh Xuân Diễm ở phía trong cùng, các cô gái nhận được tin lúc đó bên ngoài mọi người cơ bản đã ngồi đủ hết. Tống Mỹ Quyên kéo tay Đinh Xuân Diễm gạt Tống Lan Lan ra ngoài, ép cô ta phải căng mắt ra tìm chỗ trống trong sân.
Tống Lan Lan quan sát kỹ từ trái qua phải, phát hiện bên cạnh một cô bé không có ai ngồi, lập tức sải bước lao qua đó. Trần Vãn đang cúi đầu, cảm thấy có người ngồi xuống đối diện, ngẩng đầu lên nhìn thì sững sờ.
Đều là người cùng một tổ nên chẳng ai xa lạ gì nhau, Tống Lan Lan gọi Chu Mai một tiếng thím Chu, nhìn qua thì có vẻ khá lịch sự.
Trần Vãn không nghĩ gì nhiều, cậu đã hạ quyết tâm coi nữ chính nguyên tác như một người qua đường, không phát sinh bất kỳ giao cắt nào với cô ta.
Nữ chính nguyên tác chưa được trọng sinh ngoài ngoại hình hơi nổi bật ra thì trên người không có bất kỳ hào quang bàn tay vàng nào, Tống Lan Lan thể hiện không khác gì người thường, không hề bày tỏ bất kỳ vẻ quan tâm nào đến Trần Vãn, thi thoảng lại quay đầu lại xem món ăn đã lên chưa.
Trần Vãn ăn cơm xong là đi ngay, Chu Mai và Trần Tiền Tiến đều ở lại để nói chuyện với mọi người về các thủ tục đón dâu ngày mai. Đinh Xuân Diễm gả cho một doanh trưởng, Trần Kiến Quân nhà họ Trần là đoàn trưởng, Thịnh Phương muốn nhờ nhóm Chu Mai ngày mai cũng sang giúp một tay để thêm phần long trọng.
"Anh Sơn anh ăn cơm chưa?" Khi Trần Vãn về đến nhà thì phát hiện Hứa Không Sơn lên núi hái t.h.u.ố.c cũng đã về rồi.
Hứa Không Sơn vẫn chưa ăn cơm, Trần Vãn xoay người đi vào bếp, chuẩn bị làm món cơm chiên trứng cho anh.
Hứa Không Sơn ngồi xuống đun lửa, rồi nói với cậu về thu hoạch của ngày hôm nay: "Anh phát hiện một bụi mâm xôi dại trong rừng, mới vừa ra hoa xong, đợi đến lúc chín anh sẽ hái về cho em."
Trần Vãn dùng hai quả trứng gà, cậu cho hơn nửa muỗng dầu, cơm chiên ra trông lấp lánh từng hạt rời nhau, Hứa Không Sơn ăn đến mức không thèm ngẩng đầu lên, không bỏ sót bất kỳ hạt cơm nào trong bát, cái dáng vẻ đó hận không thể l.i.ế.m sạch cả bát luôn.
Ăn cơm xong, Hứa Không Sơn bắt đầu đổ đồ đạc trong bao ra.
Mùa xuân trong núi khắp nơi đều là rau dại, Hứa Không Sơn đổ ra mấy nắm hương xuân và sáu bảy b.úp măng to bằng cánh tay anh, lớp vỏ ngoài màu nâu đậm, phần gốc trắng nõn nà nhìn đã thấy mềm.
Trần Vãn không biết phải xử lý hương xuân và măng như thế nào, Hứa Không Sơn dùng rổ đựng mang vào bếp, chắc là Chu Mai sẽ làm.
Cái nồi vừa chiên cơm xong được Trần Vãn rửa sạch hai lần, sau đó múc hơn nửa nồi nước: "Anh Sơn, anh đi theo em."
Hứa Không Sơn bỏ thêm hai nắm củi chắc vào bếp, đứng dậy đi theo Trần Vãn vào phòng.
Trần Vãn lấy một chiếc áo sơ mi trắng tinh và một chiếc quần tây trên giá treo đưa cho Hứa Không Sơn: "Anh Sơn lát nữa anh thử xem có vừa người không nhé."
Hứa Không Sơn vừa đi hái t.h.u.ố.c về không lâu, trên người ra khá nhiều mồ hôi, phải tắm rửa sạch sẽ xong mới mặc được.
Trước đó khi Hứa Không Sơn dọn sang nhà mới Trần Vãn đã phát hiện Hứa Không Sơn cơ bản không có lấy hai bộ đồ xuân hè t.ử tế, vì vậy khi làm kiểu quần áo nam mới cậu đã tiện tay làm cho anh một bộ. Đợi lần tới đi chợ d.ư.ợ.c liệu cậu sẽ dẫn Hứa Không Sơn đi dạo xưởng dệt một vòng, để Hứa Không Sơn làm người mẫu cho cậu.
Sức hấp dẫn của áo sơ mi trắng và quần tây thì không cần phải bàn cãi, Trần Vãn tin rằng Tiền Quốc Thắng nhìn thấy sẽ vô cùng ngạc nhiên.
Nước trong nồi đã nóng hổi, Hứa Không Sơn giúp Trần Vãn bưng vào phòng tắm, mình thì cầm quần áo quay về bên sát vách.
"Chị dâu, anh Sơn mang hương xuân và măng về, ở trong bếp ạ." Trần Vãn tắm xong đi ra, Chu Mai và Trần Tiền Tiến vừa nói chuyện vừa bước vào sân.
"Vậy sao, để chị xem nào." Chu Mai đi vào bếp, nhìn thấy hương xuân và măng non trong rổ thì mắt sáng lên, "Hương xuân đúc trứng là thơm nhất đấy, mai chị làm cho mọi người ăn."
Chu Mai dùng móng tay bấm nhẹ vào phần gốc măng, gần như không cần dùng lực móng tay đã lún vào trong: "Măng này tốt thật đấy."
Măng tươi không để được lâu, Chu Mai lập tức lấy d.a.o rạch một đường trên lớp vỏ ngoài, sau đó bóc vỏ đi, để lộ phần thịt măng trắng nõn bên trong.
Chỉ có mấy b.úp măng, Chu Mai bảo Trần Vãn cứ đi làm việc của mình đi, không để cậu đụng tay vào.
