Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 148

Cập nhật lúc: 07/01/2026 18:05

Món cơm đậu đũa làm theo cách này thơm ngon đậm đà, không chỉ Trần Dũng Dương thích mà ngay cả Trần Vãn cũng có thể ăn thêm nửa bát.

Trần Dũng Dương ngửi thấy mùi thơm của cơm đậu đũa thì không ngồi yên được nữa. Trần Vãn đóng quyển vở bài tập toán của cậu lại: "Đúng hết rồi, đi chơi đi."

Cậu vừa dứt lời, Trần Dũng Dương đã lao v.út ra ngoài như một con thỏ, suýt chút nữa đ.â.m sầm vào Hứa Không Sơn vừa bước vào cửa. May mà Hứa Không Sơn động tác nhanh nhẹn né sang một bên, tiện tay kéo đứa nhỏ suýt ngã xuống đất lại.

"Anh Sơn." Thấy Hứa Không Sơn, Trần Vãn đứng dậy khỏi ghế, "Ông chủ Hồ nói sao ạ?"

"Anh Hồ nói cứ giao cho ông ấy, nhưng có lẽ phải đợi một hai tháng..." Hứa Không Sơn thuật lại không sót chữ nào cuộc trò chuyện giữa mình và Hồ Lập Vĩ cho Trần Vãn nghe. Anh cầm lấy cái quạt trên bàn quạt cho cậu. Trong phòng đang đốt hương muỗi, thoang thoảng mùi ngải cứu.

Đợi một hai tháng cũng không sao, nếu Hồ Lập Vĩ đưa ra cách giải quyết ngay tại chỗ thì Trần Vãn mới thấy không đáng tin đấy.

"Chú nhỏ ăn mận đi!" Trần Dũng Dương mãn nguyện nếm một miếng cơm đậu đũa nóng hổi trong bếp, sau đó ra sân hái mấy quả mận.

Tầm mắt Trần Vãn vừa chạm vào những quả mận xanh mướt trong tay Trần Dũng Dương là cuống lưỡi đã theo phản xạ mà chua xót: "Chú không lấy đâu, cháu tự ăn đi."

"Anh Đại Sơn ăn không?" Trần Dũng Dương đổi đối tượng mời chào. Hứa Không Sơn cầm một quả, hai người cùng lúc bỏ mận vào miệng c.ắ.n một cái, tiếng giòn tan lọt vào tai Trần Vãn khiến cậu lập tức ứa nước miếng.

"Có chua không?" Trần Vãn quan sát biểu cảm của Hứa Không Sơn và Trần Dũng Dương, họng không tự chủ được mà nuốt nước bọt một cái.

"Không chua ạ." Trần Dũng Dương không chút do dự đáp lại, đưa quả mận đến trước mặt Trần Vãn, "Chú nhỏ chú nếm một quả đi mà, cháu không lừa chú đâu."

Lời của Trần Dũng Dương đối với Trần Vãn chẳng có chút uy tín nào, cậu quay sang nhìn Hứa Không Sơn.

"Không chua lắm đâu, ngọt lắm." Hứa Không Sơn cho Trần Vãn xem quả mận đã c.ắ.n một nửa, phần thịt quả màu vàng nhạt và hạt mận đã có khoảng trống rõ rệt, chứng tỏ quả mận này đã chín rồi, "Em ăn quả này đi."

Hứa Không Sơn chọn lại một quả khác cho Trần Vãn, cậu nửa tin nửa ngờ c.ắ.n một miếng, nước mận ngọt thanh chảy vào kẽ răng, vị chua nhẹ càng làm tăng thêm hương vị đặc biệt.

Quả mận cuối cùng chui tọt vào bụng Trần Vãn, Trần Dũng Dương phủi tay định đi hái tiếp, Chu Mai liền giao cho cậu một nhiệm vụ: "Dũng Dương đi gọi bố con về ăn cơm đi."

"Vâng ạ." Trần Dũng Dương đáp một tiếng, nhanh ch.óng chạy v.út đi.

Cây mận trong sân cao chưa tới đầu người, gom lại cũng chẳng kết được bao nhiêu quả. Trần Dũng Dương hái từ lúc quả còn xanh, đến giờ chỉ còn vài quả lẻ tẻ treo trên cành. Bên cạnh cây mận, hoa dành dành đang nở rộ, trên đỉnh toàn là những bông hoa trắng muốt, hương thơm nồng nàn say đắm. Tiền Quốc Thắng có lần trong thư hỏi Trần Vãn có phải xịt nước hoa lên quần áo không, sao ông lại ngửi thấy mùi hoa dành dành trên quần áo nhận được.

Trần Dũng Dương nhanh ch.óng ôm hai túi mận đầy chạy xộc vào sân, trên đầu đội chiếc mũ nan của Trần Tiền Tiến. Rừng mận ở sườn núi nhỏ phía sau nhà cũ cũng đã chín, những quả mận trĩu nặng đè cong cành cây, vì vốn là của tập thể nên đi qua hái vài quả ăn cho đỡ thèm cũng chẳng ai nói gì.

"Sắp ăn cơm rồi, để bụng lát nữa hãy ăn mận." Chu Mai tìm thứ gì đó đựng chỗ mận trong túi Trần Dũng Dương lại, bảo cậu đi rửa tay.

Trên bàn cơm có một món mà Trần Dũng Dương "thù sâu đại hận", đôi đũa của cậu mấy lần né tránh nhưng vẫn không thoát được, Chu Mai trực tiếp gắp vào bát cho cậu: "Mướp đắng thanh nhiệt, ăn vào tốt cho sức khỏe."

Mặt Trần Dũng Dương thối như mướp đắng, ánh mắt đảo một vòng trên bàn, dừng lại ở chỗ Trần Vãn: "Chú nhỏ cũng đâu có ăn mướp đắng, cháu cũng không ăn."

Hê, cái thằng bé này! Trần Vãn bất ngờ bị Trần Dũng Dương lôi xuống nước, ngẩng đầu nhìn cậu một cái: "Chú không cần thanh nhiệt."

"Không ăn mướp đắng thì ngày mai không cho đi hái mận nữa." Chu Mai nắm thóp được Trần Dũng Dương ngay lập tức, một câu nói đã dập tắt ý định gắp mướp đắng ra ngoài của cậu.

Ngày mai là ngày cả đội thống nhất đi hái mận, Trần Dũng Dương đã mong chờ ngày này từ lâu, cậu dĩ nhiên không muốn vì mấy miếng mướp đắng mà mất đi cơ hội tham gia cuộc vui lớn này.

Buổi sáng, rừng mận sau nhà cũ người xe tấp nập, những người đàn ông nhanh nhẹn trèo lên cây hái mận cho vào sọt, rồi dùng dây thừng hạ xuống gốc cây.

Năm nay mận bội thu, nhà họ Trần được chia đầy một gùi, Trần Dũng Dương ăn đến mức nấc cụt. Trần Vãn không chú ý ăn hơi quá đà, lúc đầu không thấy có gì bất thường, nhưng đến tối trong dạ dày cứ trào ra nước chua, khó chịu đến mức cậu không ngừng đổ mồ hôi lạnh.

"Lục Nhi?" Hứa Không Sơn bị động tác của Trần Vãn làm cho tỉnh giấc, sờ thấy sự ẩm ướt trên người cậu, sợ đến mức cơn buồn ngủ bay biến sạch sành sanh.

"Anh Sơn giúp em bật đèn với." Trần Vãn ngủ ở phía trong giường, dây giật đèn ở phía ngoài. Hứa Không Sơn nghe vậy lập tức giật dây đèn, trông thấy gương mặt nhỏ nhắn của Trần Vãn trắng bệch, trên trán toàn là những giọt mồ hôi lấp lánh.

Trần Vãn nghiến răng bò xuống giường, ôm bụng đến mức đôi dép lê cũng không kịp xỏ, lảo đảo chạy ra khỏi chính đường. Hứa Không Sơn vội vàng đi theo sau, vỗ lưng cho Trần Vãn đang nôn đến mức gần như ra cả mật đắng.

Dạ dày trống rỗng, Trần Vãn cuối cùng cũng thấy dễ chịu hơn, dùng nước nóng súc miệng, tựa vào lòng Hứa Không Sơn khổ sở phàn nàn: "Từ nay về sau em không thèm ăn mận nữa."

"Đào dưỡng người, hạnh hại người, mận dưới gốc chôn người c.h.ế.t", Trần Vãn ban ngày có nghe người ta nói câu tục ngữ này, nhưng không để tâm, giờ thì nhận được bài học rồi.

"Chân có bị vướng gì không?" Hứa Không Sơn bế Trần Vãn về buồng ngủ, ngồi xuống kiểm tra lòng bàn chân cậu, bên trên dính chút bụi đất, như ngọc trắng nhiễm bẩn.

Trần Vãn lắc đầu, Hứa Không Sơn quét dọn phòng rất sạch, cậu chẳng thấy vướng chút nào.

"Anh đi nấu cho em hai quả trứng đường đỏ." Hứa Không Sơn pha cho Trần Vãn một chậu nước nóng để cậu lau mồ hôi, nửa đêm còn dài, Trần Vãn để bụng đói e là sẽ không ngủ ngon được.

Tay nghề nấu ăn của Hứa Không Sơn bình thường thôi, nhưng công phu nấu trứng đường đỏ thì có thể gọi là điêu luyện. Nhà họ Trần thường ăn cơm vào khoảng bảy giờ tối, Trần Vãn đôi khi may đồ hoặc xem sách quá mười giờ, Hứa Không Sơn sẽ nấu cho cậu một bát trứng đường đỏ để ăn thêm.

Cũng do thể chất Trần Vãn yếu, chức năng hấp thụ bình thường, chứ đổi lại là người khác bị Hứa Không Sơn nuôi kiểu này thì ít nhất cũng phải béo lên mười cân.

Trần Vãn lau mồ hôi xong liền thay bộ quần áo khác. Cậu tự may cho mình và Hứa Không Sơn mấy bộ áo thun và quần đùi mặc đi ngủ buổi tối. Kể từ khi bắt đầu hợp tác với Tiền Quốc Thắng, Trần Vãn dần dần thay mới toàn bộ tủ quần áo của Hứa Không Sơn, cậu tuyệt đối không cho phép quần áo vá chằng vá đụp xuất hiện trên người anh nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 148: Chương 148 | MonkeyD