Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 176
Cập nhật lúc: 07/01/2026 18:10
"Tôi còn nhớ hồi Trần Vãn mới sinh mới có bấy nhiêu thôi, chớp mắt cái đã thành người lớn rồi." Chú Đức say rồi, lời nói không còn rõ ràng, "Già rồi... già rồi..."
Ông cúi đầu lau lau khóe mắt, trên ống tay áo màu xanh đen thẫm đi một mảng, Trần Vãn vờ như không phát hiện ra, lấy chén rượu của chú Đức đi, múc cho ông bát canh.
"Trần Vãn, Đại Sơn, các cháu lên tỉnh rồi phải tiếp tục cố gắng, tương lai là của giới trẻ các cháu, biết không?" Chú Đức lải nhải, nhưng ở đây không có ai thấy phiền cả.
"Đồ đạc đã thu dọn xong hết chưa?" Sau bữa cơm Hứa Không Sơn đưa chú Đức đang say về trạm xá, Trần Vãn tiếp tục ở lại sảnh chính trò chuyện với nhóm Chu Mai.
Trần Dũng Dương tối nay im lặng lạ thường, cảm xúc chia ly đã lan tỏa từ sớm.
"Thu dọn xong rồi ạ." Chị hai Trần đặc biệt dặn dò Trần Vãn, bảo cậu chỉ mang quần áo thay giặt, còn lại chăn màn nhu yếu phẩm các thứ để họ chuẩn bị.
Cảnh tượng vác chăn màn xách xô đi học đại học ở thời đại này không hề hiếm gặp, dù sao mọi người cũng chẳng dư dả gì, tự mang nhu yếu phẩm có thể tiết kiệm được một khoản chi phí rất lớn.
Lúc này đã quá giờ đi ngủ của ba chị em Trần Dũng Dương, đứa nhỏ ngáp ngắn ngáp dài nhưng nhất quyết không chịu đi ngủ, nói sợ ngủ dậy Trần Vãn sẽ biến mất.
"Không đâu, chú hứa với cháu sáng mai ngủ dậy cháu vẫn sẽ thấy chú." Trần Vãn xoa đầu Trần Dũng Dương, Trần Lộ tựa vào người Trần Tinh ngủ gật, Trần Vãn ra hiệu cho Trần Tinh dìu Trần Lộ, "Ngoan, đều về phòng đi ngủ cả đi."
Trần Vãn giúp Trần Dũng Dương buông màn, quay lại sảnh chính, Chu Mai lấy một xấp tiền và tem nhét vào tay cậu: "Cầm lấy đi em, đây là chút lòng thành của chị và anh cả của em."
"Mợ cả, mợ làm gì thế, cháu không lấy được đâu." Trần Vãn trả lại tiền và tem cho Chu Mai, "Cháu có mà."
Trần Vãn có là chuyện của Trần Vãn, với tư cách là anh cả chị dâu, lòng thành của Chu Mai và Trần Tiền Tiến không thể thiếu.
Sau một hồi đùn đẩy, Chu Mai đã giành chiến thắng: "Thời gian không còn sớm nữa, em cũng mau đi ngủ đi, ngày mai còn phải đi tàu hỏa."
Từ sảnh chính đến phòng ngủ bên cạnh, quãng đường này quen thuộc đến mức Trần Vãn nhắm mắt cũng đi được, cậu nhìn ngắm tủ quần áo, màn tuyn, bức tường trước mắt, từng chút một quá khứ dần hiện lên trong lòng.
Đêm cuối cùng rồi.
"Cần em." Hứa Không Sơn trông chừng chú Đức uống xong trà giải rượu, trên người còn vương lại mùi rượu nhạt. Trần Vãn dang tay về phía Hứa Không Sơn đang ngồi bên mép giường, Hứa Không Sơn hiểu ý liền ôm cậu vào lòng.
"Anh Sơn ngày mai chúng ta phải đi rồi." Trần Vãn đặt cằm lên vai Hứa Không Sơn, nghiêng mặt, khi nói hơi thở lướt qua dái tai anh.
"Ừ." Hứa Không Sơn ôm Trần Vãn c.h.ặ.t hơn, nhịp tim mạnh mẽ làm rung động l.ồ.ng n.g.ự.c cậu.
Làn da dán c.h.ặ.t dần dần trở thành nụ hôn sâu, Trần Vãn ngẩng đầu tìm kiếm môi Hứa Không Sơn, rồi hoàn toàn giao phó bản thân cho anh.
Đêm nay Hứa Không Sơn đặc biệt dịu dàng, dịu dàng đến mức Trần Vãn như thể uống phải một hũ rượu lâu năm, say đến phiêu diêu, chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn.
"Ở trường nhớ chăm sóc bản thân cho tốt, lúc nào rảnh thì viết thư về cho gia đình." Chu Mai đưa Trần Vãn ra tận thị trấn, hốc mắt bà hơi đỏ, giọng nói mang theo tiếng khóc.
"Cháu sẽ làm thế mà mợ cả, mọi người ở nhà cũng chú ý giữ gìn sức khỏe nhé." Trần Vãn bị cảm xúc của Chu Mai lây lan, tâm trạng không khỏi có chút trầm muộn.
Trần Dũng Dương ôm lấy chân Trần Vãn, ánh mắt nhỏ nhoi trông thật đáng thương: "Chú ơi bao giờ chú mới về thăm cháu?"
"Nhanh thôi, cháu thi được ba lần một trăm điểm là chú về rồi, nhớ nghe lời mẹ và mọi người đấy." Trần Vãn lùi lại một bước, Trần Dũng Dương chủ động buông chân cậu ra: "Hứa rồi đấy ạ!"
Trần Vãn móc ngoéo với cậu bé: "Hứa rồi."
"Anh cả, mợ cả, Tinh Tinh, Lộ Lộ, Dũng Dương, chúng em đi đây." Xe đi huyện đã tới, Trần Vãn chào tạm biệt mọi người, Hứa Không Sơn cất xong hành lý cũng nói một câu tạm biệt với họ.
Xe lăn bánh, Trần Vãn bám vào cửa sổ nhìn ra sau, Trần Dũng Dương đuổi theo mấy bước, Chu Mai không kìm được nước mắt, khóe mắt Trần Tiền Tiến có ánh lệ lấp lánh, hai chị em Trần Tinh đang ra sức vẫy tay với cậu.
Dần dần, bóng dáng bốn người biến mất trong tầm mắt Trần Vãn, trái tim cậu đột nhiên trở nên trống trải, Hứa Không Sơn chạm nhẹ vào tay cậu, trong mắt là lời an ủi không thành tiếng.
Tác giả có lời muốn nói: Trần Vãn: Trong lòng trống trải quá.
Trong ga tàu hỏa ồn ào, những người vác bao lớn bao nhỏ có thể thấy ở khắp mọi nơi, Trần Vãn và Hứa Không Sơn đều là lần đầu tiên đi tàu hỏa, trải nghiệm mới mẻ khiến hai người tạm thời quên đi nỗi buồn do chia ly mang lại.
Bên trong ga tàu hỏa nói náo nhiệt cũng náo nhiệt, nói hiu quạnh cũng hiu quạnh, náo nhiệt bắt nguồn từ hành khách đông đúc, còn hiu quạnh bắt nguồn từ những cửa hàng quốc doanh thưa thớt.
Trần Vãn mua vé lúc một giờ chiều, dự kiến ba giờ tới tỉnh lỵ, tuyến xe khách đường dài giữa huyện và tỉnh lỵ vẫn chưa thông, tàu hỏa là phương tiện giao thông duy nhất. Tất nhiên Trần Vãn cũng từng nghe nói có người hoàn toàn đi bộ tới tỉnh lỵ, quãng đường gần một trăm cây số, nghị lực đó đúng là khiến người ta phải ghé mắt.
Người tiễn đưa chen chúc trên sân ga, tàu hỏa vẫn chưa tới ga, Trần Vãn để túi xách trong tay ra trước người, Hứa Không Sơn cảnh giác quan sát xung quanh để đề phòng có kẻ móc túi.
Tiếng còi tàu vang dội từ xa lại gần, tàu hỏa xình xịch vào ga, người xuống và người lên chen chúc thành một đống, Hứa Không Sơn che chở Trần Vãn bước lên tàu, cầm vé tìm được chỗ ngồi của họ.
Họ may mắn mua được vé ghế cứng, chỗ ngồi của Hứa Không Sơn bị một người phụ nữ trung niên mặc áo sơ mi màu xám đậm chiếm mất, bà ấy đờ đẫn nhìn về phía trước, người thanh niên bên cạnh có gương mặt giống bà đến sáu phần chắc là con trai bà.
Thanh niên gò má gầy gò, trông có vẻ văn nhã lịch sự, quần áo trên người tuy cũ nhưng được giặt giũ rất sạch sẽ.
"Đồng chí xin chào, cho hỏi..." Trần Vãn chưa nói hết câu, thanh niên đã nhìn thấy vé tàu hỏa trên tay cậu, vừa nói lời xin lỗi vừa đứng dậy, để người phụ nữ trung niên ngồi vào chỗ của mình, rồi trả lại chỗ của Trần Vãn cho cậu.
"A Văn." Người phụ nữ trung niên bất an nắm lấy ống tay áo thanh niên, ánh mắt bà không có tiêu điểm, Trần Vãn lúc này mới nhận ra bà là một người khiếm thị.
"Không sao đâu, anh cứ ngồi đi ạ." Hứa Không Sơn không ngồi xuống, chàng trai tên A Văn kia trên mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi, cảm giác như có thể đổ gục bất cứ lúc nào.
"Cảm ơn đồng chí." Thanh niên liên tục cảm ơn, tự giới thiệu tên là Chu Văn, là tân sinh viên của Đại học Tài chính Nam Thành.
Đại học Tài chính Nam Thành, nghe thấy cái tên quen thuộc, biểu cảm Trần Vãn có chút kinh ngạc, cậu không ngờ vừa lên xe đã có thể gặp được bạn học tương lai.
