Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 182

Cập nhật lúc: 07/01/2026 18:11

Tưởng Anh Anh phải đi học tự học sớm ở trường là người đi đầu tiên, Trần Vãn và Hứa Không Sơn ăn xong bữa sáng rồi cùng vợ chồng chị hai bước ra khỏi cửa, tách nhau ra ở phía ngoài khu tập thể.

Trần Vãn chuyển hành lý đến ngôi nhà kiểu Tây trước, khu tập thể quá ồn ào, chị hai lo lắng ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của Trần Vãn, nên đã chủ động đề nghị buổi tối anh sang bên ngôi nhà kiểu Tây mà ngủ.

Cất hành lý xong hai người đi thẳng đến tòa nhà Bách hóa, tòa kiến trúc đồ sộ bốn tầng lầu này là một trong những biểu tượng của thành phố Nam, dù Trần Vãn đã từng trải nhiều nhưng khi bước vào tòa nhà Bách hóa, anh vẫn bị choáng ngợp trước cảnh tượng người đông như trẩy hội bên trong.

Vô số quầy hàng san sát nhau, chủng loại hàng hóa bao quát vượt xa cửa hàng bách hóa ở huyện, Trần Vãn đi theo dòng người vào trong, từ cuộc trò chuyện của người bên cạnh mới biết quầy hàng dệt may hôm nay có buổi triển lãm, anh lập tức thấy hứng thú: "Anh Sơn, chúng ta cũng qua đó xem thử đi."

Trần Vãn nghĩ thì đẹp lắm, nhưng đến nơi mới phát hiện quầy hàng dệt may sớm đã bị người ta vây kín ba tầng trong ba tầng ngoài, anh hoàn toàn không chen chân vào nổi.

Thôi bỏ đi, dù sao anh cũng có Tiền Quốc Thắng giúp đỡ, không thiếu vải vóc, Trần Vãn dứt khoát từ bỏ, quay đầu đi đến nơi bán máy khâu.

Anh may mắn, máy khâu vừa mới về một lô hàng mới, nếu không theo tình hình trước đây thì giờ này đã bị người xếp hàng mua sạch từ lâu rồi.

Trần Vãn trả tiền, nhận được một tờ biên lai nhận máy khâu, anh cẩn thận cất vào túi, sau đó cùng Hứa Không Sơn đi mua cái cuốc trong danh sách.

Những thứ cần mua quá nhiều, Trần Vãn gần như chạy khắp tòa nhà Bách hóa, quay đến hoa mắt ch.óng mặt, cuối cùng cũng mua xong hơn phân nửa.

Mỗi khi Trần Vãn mua xong một món là đ.á.n.h dấu gạch một món, đồ trên tay Hứa Không Sơn ngày càng nhiều, cuối cùng anh gập tờ danh sách lại, tuyên bố nhiệm vụ mua sắm hôm nay đã hoàn thành viên mãn.

Những chiếc túi lớn nhỏ chất đống giữa phòng khách, Trần Vãn rã rời ngồi bệt xuống ghế sofa, Hứa Không Sơn vặn nắp bình nước đưa đến bên miệng Trần Vãn.

Cổ họng Trần Vãn khô khốc đến đau rát, anh uống liền mấy ngụm, nước nuốt không kịp trượt từ khóe miệng xuống, làm ướt đẫm vạt áo trước n.g.ự.c. Hứa Không Sơn uống nốt phần nước còn lại trong bình mà Trần Vãn để lại, giơ mu bàn tay lau môi.

Cửa hàng bách hóa ở tỉnh có một điểm tốt, những món đồ lớn như máy khâu họ bao vận chuyển tận nhà. Người thợ giao hàng khiêng máy khâu vào phòng khách, Trần Vãn đưa biên lai rồi ký tên vào đơn.

Bốn phòng ngủ được phân bố là ba phòng tầng trên và một phòng tầng dưới, Trần Vãn dự định cải tạo phòng ngủ dưới lầu thành phòng may đồ. Bên trong đã được dọn dẹp xong, Hứa Không Sơn bưng máy khâu vào, đặt cạnh cửa sổ theo chỉ dẫn của Trần Vãn.

Lúc này là giữa trưa, Trần Vãn không vội sắp xếp hành lý mà cùng Hứa Không Sơn đi ăn một bát mì. Có thực mới vực được đạo, không ăn no lấy đâu ra sức mà làm việc.

Sợi mì do người thợ tự tay làm, to khoảng bằng một nửa chiếc đũa, ăn vào thấy trơn mượt dai ngon, nước dùng ninh từ xương heo ngọt lịm, bên trên rắc một ít hành lá, Trần Vãn nuốt nước miếng một cách thèm thuồng.

Ăn no uống say, Trần Vãn khôi phục tinh thần, ngồi xổm trên sàn dọn dẹp chiến lợi phẩm của họ. Anh phụ trách chỉ đạo, Hứa Không Sơn phụ trách thực hiện, hai người giống như một cặp vợ chồng mới cưới cùng xây tổ ấm, từng chút một lấp đầy ngôi nhà kiểu Tây vốn trống trải theo sở thích của mình.

"Buồn ngủ quá." Trần Vãn đổ người xuống chiếc giường mới trải, chiếu đã được lau qua nước lạnh mang lại cảm giác mát rượi, Trần Vãn thoải mái nhắm mắt lại. Cỏ xua muỗi quanh ngôi nhà kiểu Tây mọc rất tốt, ngay cả khi không có dung dịch xua muỗi của Hứa Không Sơn, Trần Vãn cũng có thể không bị muỗi đốt trong thời tiết này.

Hứa Không Sơn kéo rèm cửa lại để Trần Vãn yên tâm ngủ, anh chuẩn bị xuống lầu dọn dẹp sân. Ánh sáng trong phòng tối đi, Trần Vãn kéo cánh tay Hứa Không Sơn về phía mình, Hứa Không Sơn không dùng lực, thuận thế ngồi xuống giường.

"Anh Sơn ngủ cùng em đi." Trần Vãn xoay người ngồi lên đùi Hứa Không Sơn, đặt hai tay lên vai anh từ từ đẩy anh nằm xuống.

Hồi sáng lúc Trần Vãn tỉnh dậy, tay Hứa Không Sơn vẫn còn bịt trên tai anh, rõ ràng anh cũng không ngủ ngon.

Theo động tác nằm xuống của Hứa Không Sơn, tư thế của Trần Vãn từ ngồi sang quỳ ngồi trên người anh, anh nhìn xuống Hứa Không Sơn từ trên cao, bầu không khí bỗng nhiên trở nên mờ ám, khí huyết Hứa Không Sơn dâng trào, trong mắt nào còn nửa phần buồn ngủ.

Trong phòng tuy tối nhưng ánh nắng mạnh mẽ xuyên qua khe hở rèm cửa vẫn khẳng định sự thật lúc này là ban ngày.

"Vãn à..." Hứa Không Sơn giơ tay chạm vào eo Trần Vãn, nhiệt độ lòng bàn tay in lên bên hông Trần Vãn, Trần Vãn cúi người, trao cho anh một nụ hôn sâu.

Hứa Không Sơn ôm Trần Vãn lật người một cái, vị trí trên dưới của hai người tráo đổi cho nhau. Trong lúc Trần Vãn đang mê mẩn, Hứa Không Sơn lại buông anh ra, anh quả nhiên không quên mục đích ban đầu, nhớ rõ mục đích hai người nằm trên giường là để ngủ, cái kiểu ngủ đơn thuần ấy.

Trần Vãn rõ ràng sững sờ, không phải chứ, cái này có hợp lý không?

Bất kể Trần Vãn thấy có hợp lý hay không, Hứa Không Sơn cũng không tiếp tục. Trần Vãn nhìn trân trân trần nhà vài giây, thở dài trong lòng, lẳng lặng nhắm mắt lại.

Trần Vãn ngủ một mạch đến giữa buổi chiều, Hứa Không Sơn thức dậy từ lúc nào không hay, trên tủ đầu giường là chiếc đồng hồ mà anh đặc biệt tháo xuống để Trần Vãn xem giờ, đã hơn bốn giờ rồi.

Từ cửa sổ nhìn ra ngoài, bãi cỏ trong sân đã được Hứa Không Sơn đào lên một diện tích vuông vức khoảng một thước, lộ ra lớp đất màu nâu vàng bên dưới.

"Anh Sơn, em phát hiện trong phòng tắm có nước nóng!" Nếu nói điểm khiến Trần Vãn hài lòng nhất ở ngôi nhà kiểu Tây này thì chính là có nước máy, trên lầu dưới lầu mỗi tầng có một nhà vệ sinh có hệ thống tắm vòi sen, nhưng không có khí đốt, nhà bếp vẫn dùng bếp củi và hai bếp than tổ ong.

Trần Vãn vốn tưởng phải đun nước tắm, nơi để củi và than tổ ong trong bếp trống rỗng, anh còn đang lo không biết đi đâu kiếm nhiên liệu, không ngờ thử mở vòi hoa sen, nước chảy vào tay lại là nước nóng. Trần Vãn đoán chắc là trên mái nhà lắp thùng nước bằng sắt, sau khi phơi nắng gắt, nước bên trong cũng nóng lên theo.

"Thật sao?" Hứa Không Sơn không để ý chi tiết này, anh giũ sạch đất trên cỏ rồi trải ra đất phơi, phơi khô có thể dùng làm mồi lửa.

Vấn đề nhiên liệu Trần Vãn dự định lúc nào đó sẽ hỏi Tề Trọng Khang, anh dẫn Hứa Không Sơn vừa mới cất xong cái cuốc đi vào phòng tắm cảm nhận nước nóng từ vòi hoa sen.

"Thật là tiện lợi." Hứa Không Sơn không khỏi cảm thán, "Vậy Vãn à, giờ em có muốn tắm luôn không?"

"Không tắm." Trần Vãn lắc đầu, buổi tối phải về nhà chị hai ăn cơm, giờ tắm xong lát nữa lại đầy mồ hôi, chẳng phải công cốc sao.

Xe buýt dọc đường liên tục bóp còi nhắc nhở người đi bộ và xe đạp tránh đường, điều kiện đường xá không tốt, thân xe nặng nề thỉnh thoảng lại xóc nảy hai cái, Trần Vãn nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn, phớt lờ những ánh mắt dò xét của mọi người trên xe.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 182: Chương 182 | MonkeyD