Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 20
Cập nhật lúc: 07/01/2026 16:20
Trần Dũng Dương nhảy xuống ghế ra sân ném chiếc răng lên mái nhà, theo tục lệ địa phương thì răng cũ ném lên mái nhà răng mới sẽ mọc nhanh hơn.
Việc rụng răng không gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào đến sức ăn của Trần Dũng Dương, cậu vẫn ăn hết hai bát cơm, bằng hai lần lượng ăn của người lớn như Trần Vãn.
Về chuyện này Trần Dũng Dương cho rằng không phải cậu ăn nhiều mà là do chú nhỏ ăn quá ít.
Sau khi được Trần Vãn rèn luyện, Trần Dũng Dương đã quen với việc nhận hết phần rửa bát buổi tối, thậm chí không cần Trần Vãn đứng bên cạnh chỉ bảo, một mình cậu cũng có thể rửa bát sạch sẽ.
Nghe tiếng động rửa bát trong bếp, Chu Mai huých tay vào khuỷu tay Trần Tiền Tiến: "Này, ông có thấy Lục nhi dạo này hình như có chút thay đổi không?"
Trần Vãn vừa đi tới cửa gian chính thì nghe thấy cuộc trò chuyện của Chu Mai, tim lập tức đập thình thịch một cái, cậu thể hiện chỗ nào không đúng sao?
Từ lúc xuyên không tới nay, Trần Vãn luôn chú ý đến từng lời nói cử động của mình, thậm chí cả ngữ khí nói chuyện cũng cố gắng hết sức để giống với nguyên thân. Trước đây tính cách cậu lạnh lùng, chỉ nảy sinh chút cảm xúc khác lạ với những người hoặc việc mình hứng thú. Mà nguyên thân tính tình ôn hòa, với ai cũng luôn nở nụ cười.
Để giữ vững thiết lập nhân vật, số lần Trần Vãn cười trong kiếp trước cộng lại cũng chẳng bằng hơn một tuần ngắn ngủi sau khi xuyên không.
Vì thế cậu không hiểu tại sao Chu Mai lại nói vậy, Trần Tiền Tiến cũng không hiểu.
"Cái gì, Lục nhi thay đổi à? Thay đổi chỗ nào, sao tôi không nhận ra nhỉ?" Trần Tiền Tiến bận rộn việc đồng áng, thời gian ở nhà chung sống với Trần Vãn không nhiều bằng Chu Mai, nhưng ông hồi tưởng lại những lúc ở cùng Trần Vãn thì không thấy có gì khác biệt cả.
Phản ứng của Trần Tiền Tiến nằm trong dự đoán của Chu Mai, ánh mắt ông nhìn hoa màu thì được chứ nhìn người thì bình thường thôi.
"Tôi cảm thấy Lục nhi dạo này ăn mặc chải chuốt hơn trước." Chu Mai liếc nhìn ra cửa rồi hạ thấp giọng, "Ông bảo liệu có phải nó đang tìm hiểu ai rồi không?"
Chu Mai liệt kê ra những chi tiết cụ thể để chứng minh cho suy đoán của mình, ví dụ như áo sơ mi trắng, tần suất tắm rửa, sự sạch sẽ của quần áo trên người, cả số lần cạo râu nữa, "Y hệt như lúc ông và tôi nói chuyện cưới xin năm đó ấy, mấy sợi tóc cũng hận không được nhúng nước xoa cho nó mượt ra."
Trần Tiền Tiến được bà nhắc nhở bèn ngẫm nghĩ rồi gật đầu, quả thực rất giống, nhưng có một vấn đề là Trần Vãn đang tìm hiểu ai?
Hai người đem hết những cô gái đến tuổi trong làng ra rà soát một lượt, cuối cùng đều loại trừ hết, ứng cử viên nghi vấn là đối tượng của Trần Vãn chỉ còn lại hai người. Thực ra theo yêu cầu của Chu Mai thì đối tượng của Trần Vãn nên là một cô gái thành phố thông minh xinh đẹp, gái làng không xứng với cậu. Tuy nhiên do hạn chế về địa lý nên cô gái thành phố không đủ tư cách lọt vào danh sách ứng cử viên, nếu không thì Trần Vãn chải chuốt cho ai xem.
Theo sự phân tích của Chu Mai, vẻ mặt Trần Vãn chuyển từ kinh ngạc sang bất lực, việc quản lý hình ảnh cá nhân là bản năng khắc sâu trong linh hồn cậu, không thể vì xuyên không mà xóa nhòa đi được.
Hơn nữa cậu đã rất kiềm chế rồi được không? Hai ngày tắm một lần thì có gì là thường xuyên đâu?
Trần Vãn không nghe tiếp nữa, cậu mà không vào phòng thì Chu Mai sẽ đi tìm bà mai giúp cậu sang nhà gái nói chuyện cưới xin mất.
"Anh cả, chị dâu, em không có tìm hiểu ai cả ạ." Trần Vãn vẻ mặt nghiêm túc, "Em cũng không thích con gái trong làng đâu."
Ừm, cậu không thích con gái trong làng, cậu thích là một người đàn ông nào đó trong làng, nên không tính là lừa dối.
Nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến, sự xuất hiện đột ngột của Trần Vãn làm Chu Mai giật mình một cái, nhưng bà không hề thấy chột dạ: "Thật sự không tìm hiểu ai à?"
"Thật sự không ạ." Trần Vãn một lần nữa phủ nhận, "Chị dâu không nói thì em cũng không nhận ra mình lại chải chuốt đến thế đâu."
"Xem bà kìa cứ làm quá lên." Trần Tiền Tiến ra hiệu bảo Chu Mai đừng nghĩ nhiều, "Tôi thấy Lục nhi căn bản là chưa biết yêu đương gì đâu."
Câu chuyện về sự thay đổi cứ thế trôi qua, Trần Vãn thở phào một cái, không khỏi cảm thán Chu Mai thực sự tinh tế như sợi tóc vậy.
Nhà họ Trần ăn tối sớm, trời vẫn còn sáng, Trần Vãn sau khi báo với Trần Tiền Tiến bèn đi dạo về phía nhà cũ. Để phòng lúc trời tối nhanh, Trần Tiền Tiến nhắc cậu mang theo đèn pin.
Chiếc đèn pin bị Trần Vãn làm hỏng trước đó đã được thay bóng đèn mới và lại dùng được rồi.
Nhiệt độ ngày một thấp, Trần Vãn đút tay vào túi áo bông, nếu là trước đây cậu tuyệt đối không làm ra cái động tác có chút quê mùa này. Nhưng không đút túi thì sẽ bị nẻ, vì hoàn cảnh ép buộc nên Trần Vãn đành phải chịu thua.
Haizz, thật là dễ chịu.
Chiếc áo bông do chính tay Chu Mai khâu, bên trong nhồi đầy bông, sau khi giặt xong được phơi nắng cho khô, dùng gậy đập cho tơi ra, độ cồng kềnh tăng thêm một nhưng hiệu quả giữ ấm thì nhân lên mười.
Trần Vãn cài cúc áo bông đến tận trên cùng, trên cổ quấn một chiếc khăn len màu xanh lục, do Trần Kiến Quân tặng, đồ của quân đội sản xuất nên chất lượng rất tốt. Dáng người cậu như cây trúc xanh trong mùa đông lạnh giá, cái cằm tinh tế vùi sâu vào khăn quàng cổ, động tác đút tay vào túi áo quê mùa này khi xuất hiện trên người cậu lại trông vô cùng ngoan ngoãn.
"Trần Vãn tới à, ăn cơm chưa?" Mẹ Lưu Cường bưng bát canh củ cải muối nóng hổi đi qua hiên nhà, bát canh chua có thêm ớt chưng này uống vào có thể khiến người ta lập tức ấm từ lòng bàn chân lên đến tận đỉnh đầu.
"Cháu ăn rồi ạ, bác gái." Mùi ớt chưng nồng nặc kích thích khứu giác của Trần Vãn, cậu quay đầu hắt hơi một cái, ch.óp mũi nhuộm một màu hồng nhạt.
Mẹ Lưu Cường bảo cậu ăn thêm chút nữa nhưng Trần Vãn lắc đầu từ chối.
Hứa Không Sơn bưng bát ăn cơm ngoài sân, anh "vèo" một cái đứng dậy, đầu nhô ra khỏi bức tường sân: "Lục nhi."
Giữa ba ngôi nhà cũ vốn không có tường bao để tiện đi lại, cho đến khi Tôn Đại Hoa sinh ra Hứa Lai Tiền - cái thằng ranh con hỗn thế ma vương đó, tuổi còn nhỏ mà dăm lần bảy lượt chạy sang nhà hai hộ hàng xóm làm trò trộm cắp vặt. Tôn Đại Hoa không những không dạy bảo mà còn bảo mẹ Lưu Cường và mọi người vu khống Hứa Lai Tiền.
Chỉ có nghìn ngày làm trộm chứ không có nghìn ngày phòng trộm, Hứa Lai Tiền lỳ lợm không đổi, sau này hai nhà bèn hợp lực dựng một bức tường bao, cắt đứt hoàn toàn cơ hội trộm đồ của Hứa Lai Tiền.
"Anh Sơn." Trần Vãn đi vòng tới cửa nhà họ Hứa, đồng thời nhìn rõ thứ Hứa Không Sơn đang ăn, tim cậu lập tức thắt lại.
Hứa Không Sơn bận rộn cả ngày bên ngoài, về nhà Tôn Đại Hoa chỉ cho anh ăn cháo khoai lang sao?
Bảo là cháo đã là nể mặt lắm rồi, số hạt gạo bên trong Trần Vãn chẳng cần đến nửa phút là đếm hết được.
Xót xa đi kèm với phẫn nộ, Trần Vãn quên luôn mục đích mình tới đây, bát cơm trắng của Hứa Lai Tiền làm cậu nhức mắt vô cùng, chỉ muốn xông lên hất đổ bát của nó đi cho rồi.
"Lục nhi tìm anh có việc gì à? Em đợi tí, anh ăn xong ngay đây." Hứa Không Sơn ngửa cổ húp sạch bát cháo, không cẩn thận bị miếng khoai lang làm nghẹn, bèn ra sức đ.ấ.m vào n.g.ự.c hai cái rồi nuốt ực xuống.
