Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 204

Cập nhật lúc: 08/01/2026 06:00

Có hy vọng rồi. Trần Vãn rũ mắt che đi cảm xúc trong đôi mắt: "Cậu nói đúng rồi đấy, bạn tôi thực sự muốn nhờ cậu giúp anh ấy bán quần áo, nhưng không chỉ dừng lại ở mười hay tám chiếc đâu."

"Cậu nói vậy là ý gì?" Vương Lợi An thắc mắc, một câu nói đùa của cậu ta sao Trần Vãn lại coi là thật thế này?

"Thú thật với cậu, người bạn mà tôi nói chính là bản thân tôi." Đã dùng người thì không nghi, đã nghi thì không dùng, Trần Vãn thú nhận thân phận với Vương Lợi An.

"Hả?" Vương Lợi An kinh ngạc thốt lên, "Bạn cậu là chính cậu? Khoan đã, để tôi sắp xếp lại chút... Nói vậy nghĩa là, quần áo cậu mặc đều do cậu tự làm?"

Vẻ mặt Vương Lợi An bừng tỉnh, hèn chi ngày nào Trần Vãn cũng mặc đồ mới.

"Đúng, là tôi làm." Trần Vãn không phủ nhận nữa, "Vậy nên chuyện giúp tôi bán quần áo, cậu có thể suy nghĩ chút không?"

Vương Lợi An do dự. Bảo không động lòng là nói dối, cậu ta làm việc ở quê cả ngày để lấy đủ điểm công tính ra cũng chỉ được bảy tám hào. Một chiếc áo hoa hồng một đồng, mà chỉ cần khua môi múa mép là xong.

"Thật sao?" Vương Lợi An dừng bước. Trần Vãn đứng lại: "Thật."

"Trời đất ơi." Vương Lợi An xúc động đến mức thốt ra tiếng địa phương của quê nhà, "Trần Vãn cậu cũng giỏi quá đi chứ, trên đời này có thứ gì mà cậu không biết làm không?"

Nhớ lại lúc cậu ta thi đỗ vào Đại học Tài chính miền Nam, người trong thôn khen cậu ta lên tận mây xanh. Vừa bước chân vào đại học, cậu ta đã bị hiện thực dạy cho một bài học nhớ đời về việc thế nào là núi cao còn có núi cao hơn.

So với Trần Vãn, cậu ta chẳng là cái thớ gì cả!

"Tôi không biết nhiều thứ lắm chứ." Trần Vãn bật cười, "Ví dụ như bán quần áo chẳng hạn, cậu đã suy nghĩ kỹ chưa?"

"Suy nghĩ kỹ rồi." Vương Lợi An đồng ý một cách c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt, "Chuyện bán quần áo cứ giao cho tôi."

Câu nói này chính là điều Trần Vãn đang chờ đợi: "Được, tôi về sẽ soạn một bản thỏa thuận. Cậu bán quần áo như thế nào tôi không quản, nhưng có một điểm, cậu không được tiết lộ với bất kỳ ai rằng quần áo là do tôi làm."

"Chuyện đó là đương nhiên rồi." Vương Lợi An vỗ n.g.ự.c đảm bảo, "Cậu cứ tin ở tôi."

Vừa nói vừa đi đã đến cổng trường. Trần Vãn bảo Vương Lợi An không cần tiễn nữa, thời gian không còn sớm, lát nữa ký túc xá tắt đèn, Vương Lợi An sẽ phải mò mẫm vệ sinh cá nhân trong bóng tối.

Đạt được thỏa thuận miệng với Vương Lợi An, tâm trạng Trần Vãn tốt lên thấy rõ. Có Vương Lợi An ở đây nghĩa là sự nghiệp may mặc của cậu sẽ tiến thêm một bước nữa, ít nhất trong năm nay cậu không cần phải đau đầu về việc tiêu thụ.

Ngày hôm sau, Trần Vãn và Vương Lợi An đã ký kết thỏa thuận. Trần Vãn trích 5% doanh thu làm hoa hồng cho Vương Lợi An. Thoạt nhìn, hoa hồng cho một chiếc sơ mi chỉ có 5 hào, ít hơn một đồng như đã nói. Nhưng đừng quên, hiện tại là mùa thu, chỉ một hai tháng nữa là sang đông, những chiếc áo khoác mùa thu đông mà Trần Vãn làm không chiếc nào có giá dưới 25 đồng.

Việc hợp tác với Vương Lợi An Trần Vãn không giấu giếm Tiền Quốc Thắng. Cậu đặc biệt viết một bức thư gửi đến xưởng dệt, nhờ ông gửi thêm một ít vải vóc.

Năng lực bán hàng của Vương Lợi An hoàn toàn xứng đáng với cái tên của cậu ta. Chưa đầy một tuần, cậu ta đã phá vỡ cục diện bế tắc của Trần Vãn, bán được mười chiếc áo.

"Tôi cảm thấy thế này thì chậm quá." Vương Lợi An bê khay thức ăn có món thịt ngồi xuống đối diện Trần Vãn. Cậu ta hít hà mùi thịt một cách mãnh liệt, vẻ mặt hệt như cả nửa đời người chưa được nếm chút vị mặn nào.

Chậm? Một tuần mười mấy chiếc áo mà còn chậm? Trần Vãn không hiểu sao Vương Lợi An lại nói vậy.

"Mặc dù ngày nào cậu cũng mặc quần áo mới, nhưng nói thật, người có thể nhìn rõ kiểu dáng cơ bản chỉ có những bạn học cùng tiết với chúng ta thôi." Vương Lợi An vừa ăn thịt vừa phân tích với Trần Vãn, "Số đông hơn là những người không học cùng lớp, họ ngay cả kiểu dáng còn chưa thấy thì mua làm sao?"

Vương Lợi An quả không hổ danh là người có tố chất bán hàng bẩm sinh, một câu nói đã trúng ngay tim đen. Trần Vãn nổi tiếng ở trường là một chuyện, nhưng thời đại này không có điện thoại, không có diễn đàn trường học, cách ăn mặc mỗi ngày của Trần Vãn không thể thông qua công cụ thứ ba để lọt vào tầm mắt đại chúng.

Nói một cách đơn giản, tư duy của Trần Vãn đã bị hạn chế.

"Nghe nói bên tòa nhà bách hóa có hiệu ảnh, hay là cuối tuần này Trần Vãn cậu mang quần áo theo, chúng ta đến hiệu ảnh chụp lại thành ảnh mẫu." Vương Lợi An đưa ra một gợi ý, "Sau này ai muốn mua áo thì cứ nhìn ảnh mà chọn."

Câu nói của Vương Lợi An như thức tỉnh người trong mộng, Trần Vãn lập tức vỗ đùi tiếc nuối, sao cậu lại quên mất hiệu ảnh cơ chứ!

Khoảng cách thế hệ, đúng là khoảng cách thế hệ mà!

Đã làm thì phải làm cho trọn bộ, Trần Vãn tính toán một hồi, quyết định sang Học viện Nghệ thuật miền Nam (Nam Nghệ) cạnh bên để tìm người mẫu.

Người của Nam Nghệ thì Trần Vãn không quen biết ai, nhưng không sao, đã có Vương Lợi An.

Trần Vãn không rõ Vương Lợi An vận hành thế nào, tóm lại là ba ngày sau, cậu ta báo với Trần Vãn rằng có năm người phù hợp tiêu chuẩn, hai nam ba nữ, cuối cùng chọn ai là do Trần Vãn quyết định.

Giỏi thật, năng lực làm việc này của Vương Lợi An đúng là tuyệt đỉnh.

Quần áo mẫu của Trần Vãn được làm theo kích cỡ nam 1m75, nữ 1m6, vì vậy yêu cầu chiều cao của người mẫu d.a.o động trong phạm vi cộng trừ 1cm. Nam Nghệ không thiếu trai xinh gái đẹp, những gương mặt đẹp tự nhiên đều có nét riêng. Trần Vãn hỏi vài câu, sau đó bảo họ tạo mấy dáng pose, rồi chọn ra một nam một nữ, lần lượt là Phạm Thừa Bình và Đào Mỹ Lệ.

Chụp một bức ảnh không hề rẻ. Thợ chụp ảnh ở hiệu ảnh đa số là chụp ảnh gia đình, hoặc các cặp vợ chồng mới cưới đến chụp tấm hình làm kỷ niệm. Kiểu người xách hai vali quần áo lớn đến nói là chụp ảnh người mẫu như Trần Vãn đúng là người đầu tiên.

"Đào Mỹ Lệ, cô nâng cằm lên một chút, đúng rồi... ánh mắt nhìn xuống dưới." Trần Vãn chỉ huy Đào Mỹ Lệ tạo dáng, "Được rồi, mời bác chụp ạ."

Phim của máy ảnh phim cũng tính tiền, Trần Vãn dù có nhiều tiền đến mấy cũng không chịu nổi nhiệt nếu cứ bấm máy liên tục như máy kỹ thuật số. May mà bác thợ có lòng kiên nhẫn, sẵn sàng cùng cậu loay hoay.

Phải mất cả ngày trời mới chụp xong toàn bộ quần áo. Lúc trả tiền Trần Vãn cũng không nhịn được mà xót ruột một phen. Cậu chụp ảnh màu, lại còn làm gấp, giá đắt hơn ảnh đen trắng thông thường gấp nhiều lần. Trần Vãn nhận lấy phiếu hẹn, nhân viên bảo cậu một tuần sau đến lấy ảnh.

Phạm Thừa Bình và Đào Mỹ Lệ nhận thù lao một ngày, hào hứng bảo Trần Vãn lần sau có chuyện như vậy nhất định phải tìm họ nữa.

"Trần Vãn sao cậu không tự mình làm mẫu luôn?" Vương Lợi An thấy xót tiền thay cho Trần Vãn, cậu ta cảm thấy Trần Vãn hoàn toàn không cần thiết phải thuê Phạm Thừa Bình, anh ta trông còn chẳng đẹp trai bằng Trần Vãn.

"Tôi không thích chụp ảnh." Trần Vãn nói thật, cậu không có hứng thú với việc lộ diện trước ống kính.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 204: Chương 204 | MonkeyD