Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 217
Cập nhật lúc: 08/01/2026 06:03
"Sáu Nhỏ, ăn cơm thôi." Hứa Không Sơn nắm lấy tay trái của Trần Vãn, dùng hơi ấm từ lòng bàn tay để xua tan cái lạnh ở đầu ngón tay cậu. Trong mắt Hứa Không Sơn, những thiết kế của Trần Vãn là tự do và vui vẻ, còn những nếp gấp trên giấy kia lại minh chứng cho sự phiền muộn lúc này của cậu.
Trần Vãn thoát khỏi dòng suy nghĩ, cậu nhét cả bàn tay phải cũng đang lạnh buốt vào trong áo bông của Hứa Không Sơn, thoải mái nhắm mắt lại: "Ấm quá. Anh Sơn anh ăn đi, giờ em không có tâm trạng ăn uống."
Giữa lớp áo bông và áo thu của Hứa Không Sơn có một lớp áo len, tay của Trần Vãn không làm anh lạnh được.
Về thiết kế thời trang, Hứa Không Sơn là người ngoài nghề, anh không giúp gì được cho Trần Vãn. Nhưng người là sắt cơm là thép, bất kể Trần Vãn có tâm trạng ăn uống hay không, Hứa Không Sơn cũng sẽ không để Trần Vãn nhịn đói.
Không ăn no thì lấy đâu ra sức mà làm việc.
"Anh có hầm thịt cừu, em ngửi xem có thơm không?" Khi đối mặt với Trần Vãn, Hứa Không Sơn luôn có sự kiên nhẫn và dịu dàng vô hạn, "Hầm cả buổi chiều rồi, chẳng phải em lạnh sao, uống bát canh cho ấm người, để anh đi bưng lên cho em."
Sự phiền muộn của Trần Vãn được xoa dịu trong tình cảm dịu dàng của Hứa Không Sơn, cậu kéo tay Hứa Không Sơn, mượn lực đứng dậy: "Em ngửi thấy rồi, thơm quá..."
Vì Trần Vãn sợ lạnh nên Hứa Không Sơn luôn tìm cách bồi bổ cho cậu, trong thịt cừu có thêm hoàng kỳ, kỷ t.ử và hồng táo, chỉ nhìn thôi cũng thấy bổ dưỡng.
Trong tình yêu của Trần Vãn và Hứa Không Sơn, cả hai luôn thay nhau làm tất cả những gì trong khả năng của mình cho đối phương, chưa bao giờ tính toán ai bỏ ra nhiều hơn. Càng bình dị thì càng lâu bền và trân quý.
"Sáu Nhỏ em giỏi như vậy, quần áo em làm chắc chắn đẹp hơn đồ Hương Cảng." Hứa Không Sơn an ủi Trần Vãn, trong mắt anh, không ai làm quần áo giỏi bằng Trần Vãn.
"Cảm ơn anh Sơn." Gương mặt Trần Vãn đã khôi phục lại nụ cười, trước đó cậu đã quá sa vào ngõ cụt, cứ mải nghĩ xem quần áo bên Hương Cảng sẽ thiết kế như thế nào, dẫn đến tư duy bị hạn chế, hèn chi không vẽ nổi bản thiết kế ưng ý.
Trần Vãn vẽ lại một bản thiết kế mới, lần này cậu không xé đi vò thành cục nữa. Mặc dù cậu nhìn đi nhìn lại vẫn cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó, nhưng đây vẫn là thiết kế phù hợp với Đào Mỹ Lệ nhất trong tất cả các mẫu thiết kế hiện tại của cậu.
"Anh Sơn, anh thấy thế nào?" Trần Vãn đưa bản thiết kế cho Hứa Không Sơn, người đang ở bên cạnh giúp cậu cắt vải.
"Đẹp." Câu trả lời của Hứa Không Sơn khiến Trần Vãn không nhịn được cười, cậu đang mong đợi điều gì chứ, vậy mà lại hy vọng nghe được lời nào khác ngoài khen ngợi từ miệng Hứa Không Sơn.
Thôi kệ, tạm thời cứ như vậy đi. Trần Vãn đặt sổ xuống, lấy cái kéo trên tay Hứa Không Sơn, ngồi phịch xuống đùi anh: "Anh Sơn có mệt không?"
"Không mệt." Hứa Không Sơn ôm lấy eo Trần Vãn để phòng hờ cậu ngồi không vững mà ngã.
Hứa Không Sơn cả ngày nay đều giúp Trần Vãn cắt vải, trên ngón tay bị cái kéo hằn lên những vết sâu hoắm. Trần Vãn nắm lấy tay anh giúp anh xoa bóp, không dùng sức mấy nhưng lại khiến lòng Hứa Không Sơn ngứa ngáy.
Động tác xoa bóp của Trần Vãn không đúng bài bản lắm, bóp tay xong cậu lại nâng cánh tay lên nặn vai cho Hứa Không Sơn. Có hiệu quả hay không thì Trần Vãn không biết, dù sao thì tay cậu đã mỏi rồi.
Hứa Không Sơn đâu nỡ để cậu vất vả, bóp chưa đầy hai phút anh đã kéo tay Trần Vãn ra: "Còn bận nữa không?"
"Không ạ." Trần Vãn vừa dứt lời, Hứa Không Sơn đã đỡ cậu đứng dậy. Trần Vãn nhún nhảy theo nhịp bước đi của anh, chỉ huy Hứa Không Sơn lần lượt tắt đèn phòng làm việc và phòng khách. Sau khi vào phòng ngủ, Trần Vãn nương theo tư thế được Hứa Không Sơn bế đứng mà nâng mặt anh lên, cúi đầu hôn lên ch.óp mũi anh.
Hứa Không Sơn cũng không đặt cậu xuống, trong phòng ngủ vang lên tiếng hôn nhau, Trần Vãn đạp chân một cái: "Chưa rửa ——"
"Để anh đi xách nước." Hứa Không Sơn đặt Trần Vãn lên giường, ánh mắt Trần Vãn ướt rượt, Hứa Không Sơn không nhịn được lại hôn cậu thêm một lúc nữa.
Ngày hôm sau là thứ Bảy, Trần Vãn không phải đi học, đương nhiên cũng được miễn bài tập thể d.ụ.c buổi sáng đau khổ. Cái se lạnh trong không khí khiến cậu rụt vai vào bên trong chăn. Hứa Không Sơn đã dậy từ sớm, Trần Vãn nhắm mắt sờ soạng lấy bộ quần áo đã được Hứa Không Sơn ủ ấm cho mình.
"Hôm nay có sương muối đấy, mặc dày vào một chút." Hứa Không Sơn từ dưới lầu đi lên, anh vừa ghé qua cửa hàng thực phẩm phụ, trên tóc còn vương một lớp hơi nước.
Vào mùa đông có sương muối là chuyện thường tình, Trần Vãn nhìn quần áo trong tủ mà đau đầu, bình thường cậu đã mặc rất dày rồi, dày thêm nữa thì cậu hoạt động kiểu gì.
Hứa Không Sơn mở cửa sổ, cây hồng ẩn hiện trong làn sương mù dày đặc. Trần Vãn khuất phục trước nhiệt độ thấp, mặc thêm một chiếc áo ghi lê bông vào trong áo bông, lạnh thì không lạnh nữa nhưng cậu thấy ngột ngạt, khó chịu.
Trần Vãn bị quần áo bó buộc như một chú chim cánh cụt vụng về cùng Hứa Không Sơn xuống lầu, dáng vẻ hơi buồn cười đó lại có một sự đáng yêu khó tả.
Trần Vãn giơ cao tay để ống áo trượt xuống, để lộ nửa cánh tay vắt khăn trong chậu rửa mặt, mấy con vịt ở góc tường đập cánh kêu cạp cạp.
"Vịt ở đâu ra thế?" Trần Vãn ngạc nhiên quay đầu, chạm mắt với đôi mắt nhỏ như hạt đậu của một con vịt xám.
"Anh mua ở cửa hàng thực phẩm phụ đấy." Hứa Không Sơn mở nắp nồi, "Họ bảo là vịt già nuôi được hai năm rồi."
Cửa hàng thực phẩm phụ có thể giúp làm thịt vịt, nhưng Hứa Không Sơn không muốn lãng phí tiết vịt và lòng vịt nên quyết định mang về tự làm.
Trần Vãn từng thấy g.i.ế.c gà g.i.ế.c lợn chứ chưa thấy g.i.ế.c vịt bao giờ, cậu tò mò không biết Hứa Không Sơn sẽ hạ d.a.o ở chỗ nào. Nước làm lông vịt trên lò đã sôi, Hứa Không Sơn túm lấy cổ vịt, lớp lông tơ ngắn mịn lật ngược ra ngoài.
"Anh Sơn đợi đã." Lưỡi d.a.o sắc lẹm vừa chạm vào cổ vịt, Trần Vãn đã khẩn cấp gọi dừng.
Hứa Không Sơn thắc mắc buông tay, thấy Trần Vãn mặt đầy vui mừng sờ sờ lớp lông vũ trên cổ và trước n.g.ự.c con vịt xám.
Đúng là đi mòn gót giày tìm chẳng thấy, đến khi thấy rồi lại chẳng tốn công, vật liệu giữ ấm và nhẹ hơn cả bông, chẳng phải đây sao?
Sau khi biết Trần Vãn muốn dùng lông vịt làm quần áo, Hứa Không Sơn hiếm khi do dự một chút: "Lông của một con vịt có đủ không?"
Một con vịt đương nhiên là không đủ, nhưng ở cửa hàng thực phẩm phụ chẳng phải còn có sao.
Trần Vãn bỏ ra một ít tiền nhỏ lấy về một túi lớn lông vịt, cùng Hứa Không Sơn lựa chọn hồi lâu, giữ lại phần lông tơ mềm mại phù hợp làm chất làm đầy, rồi ngâm vào nước sôi.
Lông vịt gặp nhiệt tỏa ra một mùi khó ngửi, Trần Vãn nhíu c.h.ặ.t mày, cậu cũng là đang vừa làm vừa học, đi bước nào tính bước đó.
Trần Vãn phải dùng xà phòng rửa ba lần mới sạch được mùi lông vịt còn sót lại trên tay. Cậu mở cửa sau của bếp để thoáng khí, sương mù dày đặc dần tan đi, ánh nắng vô hình xuyên qua lớp mây và sương mù tạo thành những tia sáng.
Sau vườn trồng cải làn và rau xanh, nhìn vào đâu cũng thấy một màu xanh biếc. Đột nhiên Trần Vãn ngửi thấy một mùi hương u nhã sảng khoái, cậu lần theo mùi hương tìm kiếm, hóa ra ở góc vườn phát hiện một cây lạp mai. Trước đó nó chưa nở hoa toàn là lá, cậu và Hứa Không Sơn đều không biết là cây gì.
