Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 228
Cập nhật lúc: 08/01/2026 06:05
Không đúng, ông ta không có em trai.
"Quần áo gì thế, mở ra cho tụi tôi xem với nào." Lúc này có thêm vài người nữa đi tới, đồng nghiệp hùa theo, thành công thu hút sự chú ý của họ.
"Xem thì được, nhưng nhẹ tay thôi nhé, đừng làm hỏng của tôi." Mọi người đều là tính cách thẳng thắn bộc trực, nghĩ sao nói vậy, đã quen rồi.
Trần Vãn làm quần áo để mặc bên trong, trời đông giá rét thế này, Trần Kiến Quân sao có thể mặc thử cho bọn họ xem ngay bây giờ được, anh bỏ quần áo lại vào túi bưu kiện, nói để sau khi tan làm về nhà mới thử.
Nơi ở của các sĩ quan không cách xa nhau, nhà này sát nhà kia, đi vài bước chân là tới. Trần Kiến Quân vừa về đến nhà, gót chân sau những người đến xem náo nhiệt đã tới rồi.
Họ không có hứng thú với việc Trần Kiến Quân mặc quần áo mới, chủ yếu là tò mò xem quần áo do cậu em trai vừa ngoan ngoãn vừa thông minh mà Trần Kiến Quân hay nhắc tới làm ra trông như thế nào.
Kích cỡ quần áo là Trần Vãn ước chừng mà làm, nhưng không sai biệt lắm, Trần Kiến Quân mặc vào thấy độ rộng chật vừa khít. Trong phòng ngủ chỉ có chiếc gương dùng để trang điểm của vợ, Trần Kiến Quân lúc cạo râu mới dùng đến, lúc này lại không tự chủ được mà đứng xa ra để soi.
"Kiến Quân, ông mặc cái áo gì mà lề mề thế, xong chưa?"
Trần Kiến Quân mở cửa trong tiếng cười đùa, Trần Vãn nghĩ Trần Kiến Quân ở đơn vị hay mặc nhất là sơ mi, nên đã làm cho anh hai mẫu áo cổ cao chui đầu kiểu dáng khá thoải mái, chất liệu là vải cotton nguyên chất, mềm mại thân thiện với làn da, thích hợp mặc sát người.
Trần Vãn đã bỏ ra không ít công sức vào phom dáng, kiểu dáng áo chui đầu trông có vẻ đơn giản nhưng sẽ không khiến người ta cảm thấy giống như áo lót len, thời tiết ấm áp mặc một mình cũng không vấn đề gì.
Cộng thêm vóc dáng của Trần Kiến Quân rất đẹp, tuyệt đối sẽ không mặc quần áo của Trần Vãn thành ra xấu xí.
Tính tình của Trần Kiến Quân mọi người trong phòng đều rõ, anh nói một là một hai là hai, không một ai đưa ra lời nghi ngờ, ai nấy đều tấm tắc khen ngợi tay nghề của Trần Vãn.
"Trời đất ơi, nhà ông nuôi trẻ con kiểu gì thế, truyền thụ kinh nghiệm chút đi." Đều là những người cùng lứa, ai trong nhà mà chẳng có vài đứa nhỏ, họ thực sự là hâm mộ rồi.
Trần Kiến Quân thì có kinh nghiệm gì, Trần Vãn về cơ bản là được cả nhà cưng chiều mà lớn lên, dùng câu "ngậm trong miệng sợ tan, nâng trên tay sợ bay" để hình dung là không hề quá lời. Trần Vãn không bị hư hỏng, hoàn toàn là nhờ gia phong nhà họ Trần ngay ngắn, ra được một ổ măng non tốt.
Trần Vãn từ nhỏ đã ngoan ngoãn, Trần Kiến Quân thích trêu cậu nhất, mỗi lần hỏi cậu đưa đồ trong tay cho anh ba ăn có được không, đứa nhỏ liền đưa ngay đến miệng anh, không một chút do dự, làm gì có ai mà không yêu quý cho được.
Bị truy hỏi kinh nghiệm, Trần Kiến Quân đành phải nói thật. Một người có lũ con trai trong nhà toàn là "nghịch như quỷ" nghe xong thì ghen tị muốn c.h.ế.t, hận không thể đổi con ngay tại chỗ. Trần Kiến Quân chê bai phẩy tay, đừng có mơ.
"Lão Ngô ông nằm mơ đi, Trần Vãn người ta là sinh viên ưu tú của Đại học Tài chính Nam Thành đấy. Sớm biết Kiến Quân khoe khoang thế này, tụi mình đã không nên tới."
Tiếng cười nói rộn rã hơn, họ thì vui rồi, còn Trần Vãn thì bị nóng tai suốt cả buổi chiều.
Sau khi kỳ nghỉ được phê chuẩn, Trần Kiến Quân lập tức gửi thư cho Trần Tiền Tiến, nói năm nay họ sẽ về. Mặc dù khả năng đơn xin nghỉ bị từ chối là cực thấp, nhưng Trần Kiến Quân vẫn không thông báo trước, để tránh khiến họ thất vọng. Trần Vãn cũng nhận được điện báo của Trần Kiến Quân, bên trên chỉ có vài chữ, nói rất thích quần áo cậu làm.
"Trần Vãn? Trần Vãn..." Vương Lợi An gọi Trần Vãn vài tiếng, người đang thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ cuối cùng cũng quay đầu lại: "Cậu đang nghĩ gì mà nhập tâm thế."
"Không có gì." Trần Vãn thu lại tâm trí: "Đúng rồi, lúc nãy cậu nói gì cơ?"
Vương Lợi An thở dài trong lòng, gần đây số lần Trần Vãn thẫn thờ ngày càng thường xuyên hơn, hỏi cậu có chuyện gì xảy ra cậu cũng không nói: "Lúc nãy tôi hỏi cậu định ngày nào về quê."
"Chưa xác định được." Trần Vãn lật hai trang sách, không vào được một chữ nào, tầm mắt không tiêu cự trở nên mờ mịt.
Lại nữa rồi lại nữa rồi, Vương Lợi An nhìn trạng thái của Trần Vãn mà sầu như bà mẹ có con bị bệnh. Kỳ thi cuối kỳ đang ập đến, trạng thái này của Trần Vãn liệu có thi tốt được không?
Trần Vãn có ý thức được trạng thái của mình không ổn, nhưng cậu không khống chế được. Hứa Không Sơn rời đi từ đầu tháng mười hai, đến nay đã hơn một tháng trôi qua. Trong thời gian này Trần Vãn không nhận được bất kỳ tin tức nào từ anh, đến đội vận tải hỏi thì nhận được câu trả lời là "có lẽ trên đường xảy ra chuyện gì đó nên bị trì hoãn".
Xảy ra chuyện gì đó, trong đầu Trần Vãn máy móc lặp lại câu nói này, sự lo lắng và bất an trong lòng tăng lên từng ngày, vì thế mới hay thẫn thờ như vậy.
May mà Trần Vãn là người có khả năng tự chủ cực mạnh, không vì thế mà ảnh hưởng đến chính sự. Lên lớp vẫn lên, quần áo vẫn làm, thi cử làm bài trôi chảy như nước chảy mây trôi, vị trí đứng đầu lớp không ai có thể lung lay được.
Các bạn khác trong lớp không hiểu rõ thân phận khác của Trần Vãn nên cảm nhận không sâu sắc như Vương Lợi An, dù sao Trần Vãn cũng vào trường với tư cách thủ khoa, cuối kỳ giữ vững vị trí thứ nhất cũng không có gì lạ.
Vương Lợi An đặt cho Trần Vãn cái biệt danh "quái vật" sau lưng, dùng điều đó để an ủi lòng tự tôn bị đả kích nặng nề của mình. Cùng học một giáo trình như nhau, cậu ta quanh quẩn ở vị trí thứ mười, còn Trần Vãn trong lúc làm nhiều quần áo như thế mà vẫn có thể thi đứng nhất, đó có phải là việc con người làm được không?
Trên thế giới có thiên tài là thật, nhưng Trần Vãn cũng quá đáng quá rồi. Nếu bây giờ là thế kỷ hai mươi mốt, và Vương Lợi An là một tay lướt mạng chuyên nghiệp, cậu ta nhất định sẽ nói Trần Vãn là kẻ "h.a.c.k game".
Sau khi kết thúc tất cả các môn thi, kẻ "h.a.c.k game" Trần Vãn vùi mình thật sâu vào trong gối. Buổi sáng cậu thường không có thời gian xếp chăn màn, tuy nhiên cậu ngủ rất ngoan, cho dù qua một đêm thì trên giường cũng không có vẻ gì là quá bừa bộn.
Bên cạnh gối là quần áo của Hứa Không Sơn, không ôm nó Trần Vãn ban đêm khó mà ngon giấc. Cậu dùng mặt khẽ cọ vào quần áo, quầng thâm dưới mắt hiện rõ trên làn da trắng.
Thực tế là cuộc đời "h.a.c.k game" cũng cần phải nỗ lực. Cuối kỳ sắp về nhà, Vương Lợi An nhận không ít đơn hàng, Trần Vãn để vừa làm quần áo vừa thi cử, đã liên tục nửa tháng không được ngủ một giấc trọn vẹn.
"Anh Sơn." Trần Vãn lầm bầm, vô thức ngủ thiếp đi, cậu thiếu ngủ trầm trọng, một giọt nước mắt trong vắt lặng lẽ rơi từ khóe mắt, thấm vào trong quần áo của Hứa Không Sơn.
Trần Vãn mơ mơ màng màng ngủ đến nửa đêm, mắt cực kỳ khô khốc, cậu khó chịu dụi vài cái, vào phòng tắm rửa mặt mới thấy đỡ hơn. Cậu cầm gương soi thử, mặt gương kính trong suốt phản chiếu đôi mắt đỏ hoe sưng húp của cậu.
