Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 250

Cập nhật lúc: 08/01/2026 06:11

"Cháu muốn ở lại Nam Thành hay đi theo bác về đơn vị?" Hứa Không Sơn năm nay hai mươi lăm chứ không phải mười lăm, tương lai của anh, Mạnh Hải không có quyền quyết định.

Hứa Không Sơn chắc chắn là muốn ở lại Nam Thành, với con người của Mạnh Hải, không thể nào mở cửa sau cho anh vào đơn vị được. Đổng Gia Niên làm con kế của ông bao nhiêu năm nay mà chẳng nhận được chút ưu ái "ngoài lề" nào từ ông cả.

Mạnh Hải bật cười, lại bị Trần Kiến Quân nói trúng rồi, ông quả nhiên rất thích đứa trẻ Hứa Không Sơn này. Gạt bỏ quan hệ huyết thống sang một bên, tính cách của Hứa Không Sơn cũng khiến ông rất tán thưởng.

Ông không tin Hứa Không Sơn không hiểu ý nghĩa của hai chữ sư trưởng, nhưng Hứa Không Sơn từ đầu đến cuối lại không hề lộ ra ý định nịnh bợ nào.

Thậm chí khi Mạnh Hải chủ động đề nghị xem có việc gì cần ông giúp đỡ không, Hứa Không Sơn cũng trực tiếp trả lời là không có.

"Cố gắng làm việc cho tốt." Mạnh Hải vỗ vỗ vai Hứa Không Sơn, ngành nghề không phân sang hèn, không nhất thiết phải thành danh mới được coi là thành công.

Quá trình nhận thân diễn ra suôn sẻ hơn tưởng tượng của cả hai bên. Mạnh Hải nghỉ lại một đêm ở căn nhà nhỏ kiểu Tây, Tiểu Ngô không muốn ở nhà khách một mình nên ngủ ở ghế sofa dưới lầu.

Trần Vãn cùng Hứa Không Sơn tiễn Mạnh Hải ra ga tàu hỏa, toa tàu màu xanh xa dần hóa thành một chấm đen trong mắt cậu.

"Chúc mừng anh Sơn." Trần Vãn bổ sung nửa câu sau trong lòng—— trên thế giới này đã có thêm một người yêu thương anh.

"Mẹ." Đổng Gia Niên chê quy tắc trong đơn vị nhiều nên không ở đó, một mình tiêu d.a.o ở bên ngoài, mỗi lần về không phải là gây rắc rối thì cũng là tiền trong tay đã tiêu hết sạch.

Quảng Minh Châu khi gả cho giáo sư Đổng chưa đầy hai mươi tuổi, sau khi kết hôn một năm thì sinh ra Đổng Gia Niên, nay mới ngoài bốn mươi, cả người trông chỉ như ba mươi tuổi. Khuôn mặt trái xoan, đôi mắt như biết nói, khí chất tao nhã, lại từng học đại học, chẳng trách mang theo một đứa con mà vẫn có thể gả cho Mạnh Hải.

Dĩ nhiên, Mạnh Hải không phải là người chú trọng ngoại hình, sở dĩ ông chấp nhận kết hôn với Quảng Minh Châu là vì một lần đi làm nhiệm vụ bị thương, bác sĩ chủ trị là người yêu của chính ủy, vì quan tâm nên đã giới thiệu Quảng Minh Châu cho ông.

Mạnh Hải lúc đó không có ý định tái hôn, nhưng trong mắt Quảng Minh Châu, Mạnh Hải tiền đồ vô lượng, lại không có gánh nặng, là đối tượng kết hôn cực tốt.

Quảng Minh Châu dùng chiêu lùi để tiến, tìm mọi cách để kéo gần quan hệ với người yêu của chính ủy. Dưới sự giúp đỡ của đối phương, dăm ba bữa lại mang canh gà, mang hoa quả đến cho Mạnh Hải, thể hiện vẻ dịu dàng và hiểu chuyện, xây dựng hình tượng tự lực tự cường đồng thời lại vô tình lộ ra vẻ yếu đuối đáng thương, cuối cùng đã làm lay động được Mạnh Hải.

Kết hôn bao nhiêu năm nay, Quảng Minh Châu luôn đóng vai người vợ hiền, đối xử với mọi người thân thiện hào phóng, nét mặt lúc nào cũng ôn hòa. Tuy nhiên lúc này, bà lại sa sầm mặt mày, dáng vẻ đầy tâm sự.

Đổng Gia Niên bóc một quả quýt trong đĩa hoa quả, không thấy Mạnh Hải đâu, anh lập tức thả lỏng người, vai sụp xuống lưng còng lại: "Mẹ?"

Quảng Minh Châu ngẩng đầu lên thấy anh không có chút đứng đắn nào, nếu Mạnh Hải có ở đây, bà chắc chắn sẽ nhắc nhở Đổng Gia Niên chú ý hình tượng, nhưng trong phòng chỉ có hai mẹ con, bà lập tức thay đổi sắc mặt tươi cười: "Con trai về rồi đấy à."

"Đói c.h.ế.t con rồi." Đổng Gia Niên nằm bò ra ghế sofa như một ông tướng, "Vẫn chưa nấu cơm ạ? Bố hôm nay lại không về sao?"

Nghe Đổng Gia Niên hỏi về tung tích của Mạnh Hải, Quảng Minh Châu không còn cười nữa: "Ông ấy lên Nam Thành tìm cháu ngoại của ông ấy rồi."

"Cái gì cơ?" Đổng Gia Niên đang nuốt quýt thì bị sặc, ho sặc sụa: "Khụ... Bố con chẳng phải là không có người thân sao? Đâu ra cháu ngoại?"

"Ông ấy có một người em gái." Quảng Minh Châu vén lọn tóc rủ xuống ra sau tai. Bà biết đến sự tồn tại của Mạnh Tuyết, nhưng không ngờ sau hai mươi sáu năm, Mạnh Hải vẫn chưa từ bỏ việc tìm kiếm.

Chẳng biết vì sao, sau khi gả cho Mạnh Hải, bụng của Quảng Minh Châu vẫn luôn không có động tĩnh gì, Đông Tây y tìm khắp cả rồi, còn thử qua không ít phương t.h.u.ố.c dân gian, tất cả đều công cốc.

Mệt mỏi vì giày vò, Quảng Minh Châu tự an ủi mình rằng bà vẫn còn đứa con trai là Đổng Gia Niên này. Mặc dù Đổng Gia Niên không nên thân nhưng Mạnh Hải vẫn đối xử với anh như con đẻ, họ là người một nhà trên cùng một sổ hộ khẩu.

Nhân phẩm của Mạnh Hải là không phải bàn cãi, tuy nhiên sự xuất hiện của Hứa Không Sơn đã khiến Quảng Minh Châu cảm thấy bất an.

Bà sợ Mạnh Hải thiên vị, sợ Hứa Không Sơn sẽ cướp đi những thứ vốn dĩ thuộc về bà và Đổng Gia Niên.

Liên quan đến lợi ích cá nhân, Đổng Gia Niên không ngồi yên được nữa: "Ái chà, mẹ nên đi Nam Thành cùng với bố chứ!"

"Mẹ có đề cập rồi, ông ấy bảo không cần." Quảng Minh Châu nhíu mày, cũng may là Mạnh Hải không động đến sổ tiết kiệm trong nhà, nếu không Quảng Minh Châu nói gì cũng phải đi theo.

Nghe vậy, cảm giác bị đe dọa trong lòng Đổng Gia Niên càng mạnh hơn, liệu có phải Mạnh Hải định đưa cháu ngoại về đây không.

Đổng Gia Niên càng nghĩ càng thấy đúng, Mạnh Hải chắc chắn là đi Nam Thành đón người rồi!

Mặc dù Mạnh Hải không mở cửa sau cho Đổng Gia Niên, nhưng địa vị thân phận của ông đặt ở đó, nhiều khi không cần ông ra mặt cũng có người tự động tạo thuận lợi cho Đổng Gia Niên. Dựa vào cái danh con trai sư trưởng, Đổng Gia Niên đã chiếm không ít lợi lộc.

Một đứa con kế không cùng huyết thống với một đứa cháu ngoại ruột thịt có cùng huyết thống, bên nào nặng bên nào nhẹ, kết quả đã rõ rành rành.

Đổng Gia Niên hoảng rồi, anh bất lực nhìn Quảng Minh Châu: "Mẹ..."

"Đừng vội, có mẹ đây." Quảng Minh Châu nghiến răng, bà mới là nữ chủ nhân của ngôi nhà này, "Con mấy ngày nay biểu hiện cho tốt vào, đừng có gây chuyện."

Đổng Gia Niên vội vàng gật đầu, anh nịnh nọt bóp vai cho Quảng Minh Châu: "Mẹ, mẹ cho con ít tiền đi."

Là người nhà của Mạnh Hải, Quảng Minh Châu cũng có công việc, bà làm chủ nhiệm giáo d.ụ.c tại một trường cấp hai trong đơn vị, lương một tháng cao gấp đôi Đổng Gia Niên, nhưng bà chẳng tiết kiệm được đồng nào, tất cả đều bù đắp cho Đổng Gia Niên hết.

Để Đổng Gia Niên nghe lời, Quảng Minh Châu trực tiếp lấy năm mươi tệ từ trong túi đưa cho anh: "Bố con không có nhà, tối nay ở lại đây ngủ đi."

"Con vốn dĩ là về để bầu bạn với mẹ mà." Đổng Gia Niên ôm cánh tay Quảng Minh Châu dỗ dành, "Mẹ tối nay đừng nấu cơm nữa, mẹ muốn ăn gì con ra nhà ăn mua cho mẹ."

"Cơm ở nhà ăn làm sao hợp khẩu vị của con bằng mẹ nấu." Quảng Minh Châu gạt tay Đổng Gia Niên ra rồi đứng dậy, "Mẹ đi thay quần áo rồi nấu cơm, trong ngăn kéo có bánh quy đấy, con ăn tạm lót dạ đi."

Tin tức Mạnh Hải tìm thấy cháu ngoại nhanh ch.óng lan truyền, lời mở đầu khi người khác chào hỏi Quảng Minh Châu cũng dần dần từ "Chủ nhiệm Quảng, đi trường học à" chuyển thành "Chủ nhiệm Quảng, nghe nói sư trưởng Mạnh tìm thấy cháu ngoại của ông ấy rồi hả?".

Phản ứng của mọi người cũng tương tự như Đổng Gia Niên, đầu tiên là thắc mắc Mạnh Hải lấy đâu ra cháu ngoại, sau đó liền hỏi dồn dập về chi tiết, khiến Quảng Minh Châu phiền không chịu nổi, ngặt nỗi bà lại không thể biểu lộ cảm xúc chán ghét ra ngoài. Mạnh Hải tìm thấy cháu ngoại, bà là người yêu của ông, chẳng lẽ không nên thấy vui mừng thay cho ông sao?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 250: Chương 250 | MonkeyD