Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 292

Cập nhật lúc: 08/01/2026 07:04

Trước khi Hứa Không Sơn đến, Đỗ Đằng Long đã xem qua hồ sơ của anh, đối với việc trình độ học vấn của Hứa Không Sơn để trống ông cũng không mấy để tâm. Bản thân ông cũng chỉ mới học hết tiểu học, sau khi vào bộ đội những chiến hữu không biết chữ bên cạnh lại càng không ít. Đỗ Đằng Long tôn sùng phương châm anh hùng không hỏi xuất thân, có năng lực mới là quan trọng nhất.

“Thế này đi, cậu cứ đi theo tôi trước, ngày mai cùng đi xem khu xưởng, rồi sau đó mới sắp xếp tiếp.” Đỗ Đằng Long không đi một mình, ông mang theo một đội ngũ riêng của mình, đây là một trong những điều kiện ông đưa ra khi đồng ý tiếp nhận chức vụ giám đốc nhà máy d.ư.ợ.c, “Đi thôi, tôi đưa cậu đi làm quen với họ.”

Nói là đội ngũ riêng nhưng thực chất cũng chỉ có ba người. Đến Nam Thành có nghĩa là trong vài năm tới, thậm chí là nửa đời sau đều phải bám trụ ở mảnh đất này. Có một số người không muốn rời xa quê hương, nhưng số người còn lại sẵn lòng theo Đỗ Đằng Long đến Nam Thành cũng không ít. Đỗ Đằng Long cuối cùng chọn ba người, nhiều hơn nữa lãnh đạo Nam Thành cũng không vui.

Nhà máy d.ư.ợ.c là một miếng bánh thơm ngon như thế nào, ai có mắt đều biết, ai mà chẳng muốn đến chia một phần.

Ba người Đỗ Đằng Long mang theo đều tầm ba bốn mươi tuổi, tính cách mỗi người một vẻ, nhưng đều không biểu hiện bất kỳ sự bất mãn nào đối với Hứa Không Sơn, dù có thì cũng được che giấu kỹ càng. Dù sao thì không khí lần đầu gặp mặt vô cùng hài hòa.

“Hoành Đạt, lát nữa bảo họ cử một tài xế biết đường, sáng mai tám giờ xuất phát.” Đỗ Đằng Long nói với Lôi Hoành Đạt ở bên tay trái. Lôi Hoành Đạt nghe tên thì có vẻ vai u thịt bắp, nhưng thực tế lại là một người phong nhã, dáng người trung bình, trên sống mũi đeo một cặp kính gọng đen.

“Không cần cử tài xế đâu ạ, cháu biết lái xe.” Theo lời nói của Hứa Không Sơn, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào anh. Hứa Không Sơn sắc mặt không đổi, tiếp tục nói tiếp, “Cháu đã đến đó hai lần rồi, biết đi đường nào.”

Từ lúc Hứa Không Sơn rời khỏi đội vận tải cho đến khi Đỗ Đằng Long nhậm chức cách nhau gần một tháng. Hứa Không Sơn không hề nhàn rỗi, anh đã làm tất cả những việc có thể nghĩ tới, Trần Vãn cũng giúp anh tham mưu không ít.

Lần đầu tiên vào khu xưởng là Hứa Không Sơn đi một mình, bắt hai chuyến xe buýt rồi đi bộ thêm một đoạn đường núi, đi vòng quanh khu vực xung quanh một lượt.

Lần thứ hai thì chọn một ngày cuối tuần thời tiết đẹp, Hứa Không Sơn đã thăm dò đường xong nên đưa Trần Vãn đi cùng, ở lại trong thôn một đêm. Hứa Không Sơn đại khái đã thăm dò xong các ngọn núi ở vòng ngoài, thu hoạch được một bao tải lớn d.ư.ợ.c liệu, sau khi xử lý đơn giản thì đem phơi trên ban công ngôi nhà Tây nhỏ.

“Thế thì tốt quá, ngày mai cứ để Tiểu Hứa lái xe.” Hứa Không Sơn có sự chủ động này khiến Đỗ Đằng Long hiển nhiên rất hài lòng, trong lòng không khỏi thêm vài phần mong đợi, muốn xem chàng thanh niên này tương lai có thể tiến xa đến mức nào.

Chính quyền cấp cho Đỗ Đằng Long một chiếc xe, chìa khóa nằm trong tay Lôi Hoành Đạt. Vì Hứa Không Sơn biết lái xe nên Lôi Hoành Đạt đã bàn giao chìa khóa. Trong công trình phụ trợ của nhà máy d.ư.ợ.c có bao gồm cả khu nhà ở cho công nhân viên nhưng vẫn chưa khởi công, hiện tại mấy người Đỗ Đằng Long đang sống trong căn nhà do chính quyền sắp xếp, cách đây không xa, đi bộ chỉ mất năm phút.

Như vậy Hứa Không Sơn trở thành người ở xa nhất. Thấy hôm nay không còn việc gì khác, Đỗ Đằng Long lên tiếng bảo Hứa Không Sơn ăn cơm xong thì lái xe đi luôn, để khỏi phải đi lại chen chúc xe buýt.

“Anh Sơn.” Nghe tiếng cổng viện vang lên, Trần Vãn bật dậy từ ghế sofa, đón lấy Hứa Không Sơn, nắm lấy cánh tay anh tỉ mỉ quan sát, “Vị giám đốc kia không làm khó anh chứ?”

“Vãn Nhi yên tâm, Giám đốc Đỗ là người rất tốt.” Hứa Không Sơn ra hiệu cho Trần Vãn nhìn ra ngoài, “Ông ấy không những không làm khó anh mà còn cho anh lái xe về nữa.”

Trái tim đang treo lơ lửng của Trần Vãn buông xuống, nghe Hứa Không Sơn kể lại trải nghiệm ban ngày, cậu rút ra một kết luận: vị giám đốc tên Đỗ Đằng Long này quả thực là người rất tốt.

“Anh ăn cơm chưa?” Hứa Không Sơn thay một chiếc áo khoác khác, mặc đồ đi làm dù sao cũng không thoải mái bằng đồ ở nhà.

“Chưa ạ.” Trần Vãn lười biếng vươn vai, xoay người vòng tay ôm lấy cổ Hứa Không Sơn, “Em muốn ăn cơm rang trứng, loại cho hai quả trứng ấy.”

Hứa Không Sơn luôn đáp ứng mọi yêu cầu của Trần Vãn. Nghe vậy, một tay anh ôm eo, bế Trần Vãn đứng dậy như treo một vật trang trí lớn.

Trần Vãn đã quen với việc được bế, thuần thục giơ chân quắp lấy eo Hứa Không Sơn. Hứa Không Sơn sức dài vai rộng, tuyệt đối sẽ không làm cậu ngã. Vào bếp, Hứa Không Sơn kéo một chiếc ghế để Trần Vãn ngồi vững, để cậu ngồi bên cạnh xem mình nhóm lửa rang cơm.

Ánh lửa chiếu rọi khuôn mặt Hứa Không Sơn sáng bừng. Một tiếng “xèo”, trứng lỏng vàng ươm nở tung thành những miếng trứng mềm xốp trong chảo dầu, mùi thơm khiến Trần Vãn không nhịn được mà ứa nước miếng.

Trước khi bắc ra, Hứa Không Sơn rắc một nắm tôm khô do Mạnh Hải gửi đến, vị tươi ngon lập tức tăng thêm một bậc. Trần Vãn gần như không thể chờ đợi được mà vươn tay đón lấy đĩa cơm Hứa Không Sơn đang bưng.

“Cẩn thận nóng, để anh bưng cho em.” Trần Vãn không đợi kịp để ngồi vào bàn, Hứa Không Sơn đưa thìa qua, cúi người ngồi xuống chiếc ghế đẩu nhỏ cạnh chiếc ghế bành. Ở độ cao này, đĩa cơm vừa vặn chạm đến cằm Trần Vãn.

Ăn xong đĩa cơm rang một cách sến súa, Trần Vãn dường như cuối cùng cũng nhớ ra mình có hai cái chân, bèn đứng dậy khỏi ghế. Hứa Không Sơn dùng nước đun nóng bằng lửa tàn trong bếp để rửa bát quét nồi. Có anh ở đây, những việc vặt vãnh hàng ngày luôn không đến lượt Trần Vãn chạm tay vào.

“Tối nay có tắm không em?” Hứa Không Sơn cầm gáo bầu, nếu tắm thì anh phải thay nồi lớn để đun nước.

“Thôi ạ.” Trần Vãn còn có việc chính sự muốn nói, cậu kéo Hứa Không Sơn trở lại ghế sofa phòng khách, “Anh Sơn, anh xem cái này đi.”

Tiêu chuẩn đăng ký của lớp đại học ban đêm do hai trường mở đều không yêu cầu bằng cấp, chỉ cần đơn vị cấp giấy chứng nhận cũng như bản thân đối tượng đăng ký có lý lịch trong sạch, không có tiền án tiền sự, sau khi đăng ký thành công vượt qua kỳ thi tuyển sinh là có thể nhập học.

Vương Lợi An thu thập tài liệu rất đầy đủ, mỗi chuyên ngành đều đ.á.n.h dấu rõ là khối văn hay khối lý, cùng với danh sách sách tham khảo để ôn tập.

“Thực ra em thấy trường y là hợp với anh Sơn nhất, nhưng tiếc là nó không mở lớp ban đêm.” Trần Vãn tỉ mỉ phân tích lợi hại của cả hai bên. Điều cậu lo lắng nhất là ngộ nhỡ chính sách thay đổi, sang năm lại yêu cầu bằng cấp, vậy thì Hứa Không Sơn ngay cả tư cách đăng ký cũng không còn.

Hứa Không Sơn ngược lại không đắn đo như Trần Vãn. Có cơ hội học đại học anh đã rất mãn nguyện rồi, còn kén chọn chuyên ngành gì nữa, Trần Vãn học kinh tế tài chính chẳng phải cũng không ảnh hưởng đến việc cậu may quần áo đó sao.

“Là em nghĩ quẩn rồi.” Những lời Hứa Không Sơn nói rất có lý, Trần Vãn bỗng thấy thông suốt, “Vậy anh Sơn muốn chọn chuyên ngành nào?”

Năm chuyên ngành, hai văn ba lý, Trần Vãn đã giảng giải cho Hứa Không Sơn về việc đại khái sẽ dạy những gì. Hứa Không Sơn suy nghĩ hồi lâu rồi đưa ra quyết định: “Anh muốn chọn Hóa học.”

Chuyên ngành Hóa học là do Đại học Nam Thành mở, các môn thi lần lượt là Ngữ văn - Toán, Chính trị, Vật lý, Hóa học, không có Sinh học. Trong y d.ư.ợ.c thì sinh hóa không tách rời, Hứa Không Sơn chọn hóa học sau này chắc chắn có thể dùng tới.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 292: Chương 292 | MonkeyD