Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 295
Cập nhật lúc: 08/01/2026 07:05
“Đến đây.” Trần Vãn giảng xong câu điền vào chỗ trống, để Hứa Không Sơn một mình từ từ tiêu hóa, “Đề Hóa học và Vật lý cháu tự chấm, ba môn kia đưa chú.”
Trần Dũng Phi cũng giống Hứa Không Sơn, bất kể có biết làm hay không, đề Ngữ văn và Chính trị đều không để trống. Nhưng chữ của Hứa Không Sơn viết rất ngay ngắn, là loại bài làm mà giáo viên chấm thi nhìn vào sẽ muốn cho thêm hai điểm trình bày, còn nhìn sang chữ của Trần Dũng Phi, Trần Vãn lập tức cảm thấy một sự chênh lệch to lớn.
Cậu hít một hơi, dùng hai ngón tay day day huyệt thái dương, cam chịu số phận tìm ra tất cả đáp án đúng trong một đống chữ như gà bới kia. Cậu vốn tưởng Hứa Không Sơn sẽ khó khăn hơn, không ngờ Trần Dũng Phi cũng chẳng khiến người ta bớt lo hơn chút nào.
“Điểm Ngữ văn và Chính trị của cháu còn chẳng cao bằng anh Sơn.” Sắc mặt Trần Vãn không được tốt cho lắm, “Môn Hóa và Vật lý được bao nhiêu điểm, đưa chú xem.”
Trần Dũng Phi rụt cổ đưa đề thi cho Trần Vãn, cúi đầu né tránh ánh mắt của cậu.
Cũng may điểm môn Vật lý của Trần Dũng Phi đủ đẹp, cơn giận của Trần Vãn nguôi ngoai được một nửa. Môn Hóa học thì miễn cưỡng qua loa, tính toán tổng điểm xong, Trần Vãn muốn nói lại thôi.
“Chú út sau này cháu nhất định mỗi ngày đều luyện chữ!” Trần Dũng Phi biết mình đuối lý nên nhanh ch.óng nhận lỗi.
“Bây giờ luyện chữ thì có ích gì, lúc viết cháu chú ý viết các nét ngang dọc cho thẳng, chữ viết sai cứ gạch đi là được, có thời gian luyện chữ thà để đó mà học thêm vài điểm kiến thức còn hơn.” Trần Vãn rốt cuộc cũng không nói lời nặng nề, “Nhưng chuyện đi học cháu định thế nào, tan làm rồi mới từ xưởng cơ khí qua đây e là không kịp.”
“Chuyện này không khó ạ, xưởng cơ khí của cháu và các xưởng khác cùng nhau mở một trường trung học, chuyện thầy giáo cháu có thể tự giải quyết được.” Trần Dũng Phi lén lút gập đống đề thi lại dưới gầm bàn, không còn mặt mũi nào tiếp tục làm xấu mặt trước Trần Vãn nữa, “Cháu ôn tập ở bên đó, tài liệu có thể đổi với anh Đại Sơn dùng chung.”
Đúng là một cách hay. Tiến độ của Hứa Không Sơn và Trần Dũng Phi không giống nhau, học cùng một chỗ vốn cũng không phù hợp. Vì cậu có thể tự tìm được thầy giáo nên Trần Vãn không cần bận tâm nhiều nữa.
Trần Dũng Phi xin nghỉ nửa ngày, ngày mai vẫn phải đi làm, Hứa Không Sơn chủ động đề nghị lái xe đưa cậu về.
“Anh Đại Sơn, anh có thấy chú út của em càng ngày càng giống bậc bề trên của chúng ta không?” Trần Dũng Phi ngồi ở ghế phụ tán gẫu với Hứa Không Sơn, “Đương nhiên xét về vai vế thì chú ấy vốn là bề trên của em thật, ý em là chú ấy rõ ràng tuổi tác nhỏ hơn cả hai anh em mình, nhưng lúc quản chúng ta thì cứ như bố em vậy.”
Trần Dũng Phi không phải là không muốn được Trần Vãn quản, chỉ là không mấy thích ứng với sự thay đổi này. Lời Trần Vãn nói cậu vẫn nghe theo.
“Vãn Nhi là quan tâm chúng ta, đổi lại là người khác anh xem em ấy có thèm để ý không.” Hứa Không Sơn chẳng quan tâm bề trên hay không bề trên, anh rất vui lòng được Trần Vãn quản.
“Cũng đúng.” Nghĩ đến thái độ của Trần Vãn đối với những người khác, Trần Dũng Phi mỉm cười.
“Đúng rồi, những ghi chép hồi trước của em không vứt đi chứ?” Đường đêm vắng vẻ, Hứa Không Sơn lái xe nhanh hơn một chút, các tòa nhà ngoài cửa sổ lùi lại vun v.út, bóng mờ và màn đêm hòa làm một.
“Chắc là không ạ, em nhớ mẹ em đã cất đi cho em rồi. Để lát nữa em viết thư bảo mẹ tìm giúp, tìm thấy sẽ gửi qua cho anh.” Trần Dũng Phi liếc nhìn Hứa Không Sơn lái xe, cảm thấy anh Đại Sơn của cậu lúc này đặc biệt nam tính.
Ngoại ô thành phố, những nhà máy liên miên như những con quái thú phủ phục trên mặt đất, máy móc hoạt động không ngừng nghỉ đêm ngày kêu rầm rập. Công nhân tan ca đi ra từng tốp, Trần Dũng Phi chào hỏi người quen rồi đẩy cửa xe đứng bên lề đường, nhìn Hứa Không Sơn quay đầu lái đi xa.
Dùng xe công nên khi đi ngang qua trạm xăng, Hứa Không Sơn đã tự bỏ tiền túi ra đổ đầy bình xăng. Hồi ở đội vận tải anh thường xuyên giao thiệp với trạm xăng, quen thân với nhân viên ở đây nên đối phương cũng không hỏi xin phiếu của anh.
Vì lúc đổ xăng bị giữ lại nói chuyện một lát nên Hứa Không Sơn về nhà muộn hơn dự kiến nửa tiếng. Trần Vãn đợi đến mức ngủ quên trên ghế sofa, khi tỉnh dậy thì hắt hơi một cái. Hứa Không Sơn lập tức cảnh giác, sợ cậu bị nhiễm lạnh, vội vàng nấu một bát canh t.h.u.ố.c giải cảm dỗ dành cậu uống hết.
“Em không bị cảm đâu mà.” Trần Vãn kháng cự việc uống t.h.u.ố.c, cậu mới ngủ thiếp đi chưa đầy năm phút, làm sao mà dễ mắc bệnh như vậy được. Cậu tự thấy thể chất của mình đã tốt hơn hai năm trước rất nhiều.
“Phòng bệnh hơn chữa bệnh.” Có lẽ là vừa làm đề Ngữ văn xong nên cách nói chuyện của Hứa Không Sơn cũng thay đổi một chút, “Anh uống cùng em.”
Hứa Không Sơn một hơi uống hết nửa bát, Trần Vãn bất đắc dĩ bịt mũi uống nốt nửa bát còn lại. Hứa Không Sơn ghé lại gần hôn cậu, nhưng quên mất mình cũng vừa uống t.h.u.ố.c nên trong miệng cũng đắng như vậy, bị Trần Vãn đẩy ra anh còn mặt đầy vẻ nghi hoặc.
“Đắng.” Trần Vãn nhăn nhó, đôi môi nhuốm chút nước bóng bẩy. Trên môi dưới của Hứa Không Sơn in một dấu răng, do Trần Vãn c.ắ.n, ai bảo lúc nãy anh không chịu buông ra.
Đắng sao? Hứa Không Sơn tặc lưỡi, vị đắng không nếm thấy, chỉ thấy một vị ngọt từ đầu lưỡi lan tỏa thẳng vào tận đáy lòng.
“Hôn thêm một lát nữa là hết đắng ngay.” Hứa Không Sơn ngậm nước súc miệng, rồi đỡ sau gáy Trần Vãn hôn xuống, lần này Trần Vãn không đẩy anh ra nữa.
Hồi trước ở đội vận tải một tháng Hứa Không Sơn chỉ ở nhà có mấy ngày, Trần Vãn còn có thể chống đỡ được, bây giờ không đi xa nữa, sức lực dồi dào đến mức đáng sợ.
Trần Vãn tay chống lên tường, mũi chân kiễng lên trên mu bàn tay của Hứa Không Sơn, nếu không phải eo được Hứa Không Sơn ôm c.h.ặ.t thì cậu chắc chắn đứng không vững. Nhờ cái hắt hơi ban nãy nên lần này Hứa Không Sơn chỉ làm một lần rồi buông tha cho cậu.
Nửa đêm Trần Vãn mơ màng tỉnh dậy, quẹt trán một cái thấy đầy mồ hôi nóng. Cậu sờ soạng lật chăn ra, Hứa Không Sơn vậy mà đắp cho cậu hai lớp chăn cộng thêm một chiếc áo lông vũ, hèn chi cậu lại mơ thấy mình rơi vào lò lửa.
Trần Vãn nảy ý xấu xa dời chiếc áo lông vũ sang phía Hứa Không Sơn, rồi trở mình nhắm mắt ngủ tiếp. Sáng hôm sau thức dậy, câu đầu tiên Hứa Không Sơn nói với cậu là: “Vãn Nhi, tối qua anh mơ thấy nhà mình bị cháy!”
Câu thứ hai là: “Vãn Nhi, em có thấy chỗ nào không thoải mái không?”
Không biết là do thể chất của Trần Vãn đã chống chọi được hay là do bát canh t.h.u.ố.c và trận đổ mồ hôi nửa đêm kia mà Trần Vãn cảm thấy cả người khoan khoái, không có bất kỳ dấu hiệu cảm lạnh nào. Cậu lắc đầu, thay quần áo cùng Hứa Không Sơn xuống lầu.
Hai người chia tay ở cửa, một người đi làm, một người đi học, mỗi người ở một nơi khác nhau cùng nỗ lực hướng về mục tiêu chung.
Hứa Không Sơn dùng nửa buổi sáng để viết xong bản phương án mà Đỗ Đằng Long yêu cầu. Khi nộp vào văn phòng, anh thuận tiện nhắc đến chuyện xin cấp giấy chứng nhận.
“Cậu muốn thi đại học đêm sao?” Đỗ Đằng Long sau khi ngạc nhiên thì bày tỏ sự ủng hộ, “Học không bao giờ là muộn cả, đây là chuyện tốt. Có yêu cầu về định dạng không, lát nữa tôi viết xong đóng dấu cho cậu.”
Nghe lời Đỗ Đằng Long thì ông định đích thân viết giấy chứng nhận này cho Hứa Không Sơn.
