Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 299
Cập nhật lúc: 08/01/2026 07:06
Trần Vãn nằm trên giường, nhất thời chưa thấy buồn ngủ, suy nghĩ cứ bay bổng lung tung. Đợi sau khi dây chuyền sản xuất xây dựng xong, cậu chắc chắn sẽ thường xuyên xin nghỉ học, việc này cần nhờ cậu Tiền mở cho một cái giấy chứng nhận. Vị trí đứng đầu toàn khối xác suất cao là không giữ được nữa rồi, dù sao sức lực cậu có thể bỏ ra cho việc học là có hạn, dẫn đầu suốt ba học kỳ đã là không dễ dàng gì.
Thuốc bác Đức kê cậu không định uống, cậu tại sao lại bị "cái đó" không đủ chẳng phải đều là vì Hứa Không Sơn không biết tiết chế sao, giờ người không có ở đây, cậu vừa hay nghỉ ngơi dưỡng sức, mặc dù bản thân cậu cũng rất tận hưởng chuyện đó...
Cứ thế mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi, buổi sáng nghe tiếng gà gáy trong sân, Trần Vãn có khoảnh khắc ngẩn ngơ, Hứa Không Sơn nuôi gà trong biệt thự nhỏ rồi à?
"Tiền Tiến, ông mau mở cổng sân thả gà ra đi, đừng để chúng nó quấy rầy Lục nhi ngủ."
Giọng của Chu Mai khiến Trần Vãn bừng tỉnh, tiếng gà gáy nhỏ dần rồi xa hẳn, Trần Vãn bình thản nhắm mắt lại, thời gian vẫn còn sớm, cậu muốn ngủ thêm một lúc nữa.
Những ngày ở thôn Bình An trôi qua cực kỳ nhàn nhã, Trần Vãn mỗi ngày vẽ bản vẽ thiết kế, kiểm tra bài vở cho ba đứa nhỏ, thời gian dường như chậm lại, kéo theo cả xương cốt cũng mềm nhũn ra.
Tết đến gần, Chu Mai hẹn mẹ Lưu Cường và Vương Thúy nhà hàng xóm đi chợ phiên cuối cùng của năm. Hồi hè chia ruộng, một cái đầm nuôi cá của nhóm một được mấy hộ gia đình góp tiền thầu, giờ có tin tức hôm nay tát đầm, Chu Mai không dứt ra được, nên giao nhiệm vụ mua cá cho những người đàn ông trong nhà.
Trần Dũng Dương – kẻ tự coi mình là một trong những "người đàn ông" – xách xô đi tiên phong, dặn đi dặn lại bố mình nhất định phải giành cho chú nhỏ một con cá to nhất.
Cá vừa vớt lên quẫy mạnh lắm, chú nhỏ của cậu không được vào chen lấn với người ta, vạn nhất bị b.ắ.n nước vào người thì sao, nên Trần Vãn cứ đứng bên cạnh xem là được.
Trần Dũng Dương ra lệnh như một ông cụ non, Trần Tiền Tiến không những không phản đối mà còn phụ họa một cách nghiêm túc: "Dũng Dương nói đúng đấy, lát nữa đông người, con đừng có lên phía trước."
Đi đến đầm từ xa, Trần Dũng Dương thấy đã có người đến rồi, lập tức cuống quýt cả lên, những người đó đừng có mà mua mất con cá to của cậu.
Lúc Chu Mai thu hoạch đầy ắp trở về thì Trần Tiền Tiến đang giặt quần áo dưới hiên nhà, nước bùn đục ngầu đổ đi hai chậu mới hơi trong lại một chút, còn Trần Dũng Dương thì ngồi một bên với khuôn mặt nhỏ nhắn mếu máo, tóc ướt sũng, quần áo trên người cũng đã thay một bộ khác. Là một người mẹ, Chu Mai liếc mắt một cái là nhận ra quần áo Trần Dũng Dương đang mặc không phải của cậu bé.
"Sao thế này?" Bà đầy vẻ thắc mắc, Trần Dũng Dương đáng thương gọi một tiếng mẹ.
"Ngã xuống đầm rồi." Trần Tiền Tiến thực sự dở khóc dở cười, "Sáng nay đi mua cá, đầm đông người, tôi sơ sẩy một cái là nó bị người ta chen lấn ngã xuống, may mà ở sát bờ, ngã xuống là có người kéo lên ngay. Đã đưa sang bác Đức khám rồi, có sặc vài ngụm nước lã, ngoài ra không có vấn đề gì."
"Trời đất ơi, con định dọa c.h.ế.t mẹ à." Chu Mai thót tim, giữ vai Trần Dũng Dương kiểm tra từ trên xuống dưới một lượt, "Lấy t.h.u.ố.c chưa? Mùa đông thế này, nước đầm lạnh lắm, sợ là sẽ bị cảm lạnh mất."
"Lấy rồi, Lục nhi đang sắc t.h.u.ố.c cho nó đấy." Việc Trần Dũng Dương ngã xuống nước cũng khiến hai anh em sợ hết hồn, còn tâm trí đâu mà mua cá, Trần Tiền Tiến cõng Trần Dũng Dương chạy thẳng đến trạm xá, Trần Vãn thì xách cái xô bị bỏ lại đuổi theo phía sau.
Trong lúc sắc t.h.u.ố.c, Trần Vãn cũng hong nóng quần áo cho Trần Dũng Dương, bộ quần áo cậu bé đang mặc là Trần Tiền Tiến mượn của một hộ ở nhóm một, lát nữa còn phải mang đi trả.
Trần Dũng Dương thay quần áo xong, lông mày không hề nhíu lại mà uống hết bát t.h.u.ố.c, rồi tiếp tục buồn bã không vui. Chu Mai tưởng cậu bé có chỗ nào không khỏe, kết quả cậu bé lắc đầu luôn.
"Nhà mình không có cá ăn rồi." Trần Dũng Dương ngã xuống đầm không khóc, vậy mà vì một con cá lại rơi nước mắt.
"Ai bảo không có cá, có cá chứ, con đợi đấy, chiều mẹ đi mua cho con." Chu Mai lau nước mắt cho Trần Dũng Dương, tính toán xem nhà ai có dư để chia lại vài con.
Trong ký ức hạn hẹp của Trần Dũng Dương, những lời Chu Mai nói chưa bao giờ thất hứa, vì thế cậu bé ngừng khóc, xin lỗi Trần Vãn: "Chú nhỏ, cháu xin lỗi ạ, con cá to nhất năm nay thuộc về người khác rồi, sang năm, sang năm cháu hứa sẽ giành được con to nhất."
Những lời ngây thơ chân thành khiến Trần Vãn không nhịn được cười, mặc kệ cá to hay không to, Trần Dũng Dương sang năm đừng có mà ngã xuống đầm nữa là được.
Buổi chiều Chu Mai sang nhóm một trả quần áo, sẵn tiện hỏi xem nhà ai có dư cá không. Người nhà họ Trần vốn có tiếng tăm rất tốt trong thôn, vì thế bà vừa hỏi một tiếng đã có người bày tỏ sẵn lòng chia cho bà hai con.
Hai con cá nặng gần mười cân đựng trong xô, lòi ra nửa cái đuôi cá, Trần Dũng Dương tròn mắt ghé sát lại, chút cảm xúc không vui cuối cùng lập tức tan biến.
Xảy ra sự cố buổi sáng, Trần Vãn lo lắng Trần Dũng Dương bị hoảng sợ ban đêm sẽ phát sốt, nên đã ngủ cùng cậu bé một đêm. May mà Trần Dũng Dương từ nhỏ đã khỏe mạnh, ngoài việc nửa đêm gặp ác mộng nói mấy câu mê sảng ra thì ngày hôm sau vẫn chạy nhảy khắp sân như thường.
Chu Mai hoàn toàn yên tâm, bắt đầu nghiêm túc chuẩn bị cho bữa cơm tất niên ngày mai.
Ngày hai mươi bảy tháng Chạp, Hứa Không Sơn về thôn, anh đi đường nhanh như bay, Trần Dũng Phi buộc phải chạy nhỏ mới theo kịp, vừa thở hồng hộc vừa thầm thì thầm trong lòng, anh ta nửa năm không gặp bố mẹ cũng chẳng vội vàng như Hứa Không Sơn.
Cuối cùng, Hứa Không Sơn đứng khựng lại, Trần Dũng Phi trong lòng vui mừng – "Dũng Phi, chúng ta đi nhanh lên chút."
Còn nhanh nữa? Vẻ mặt Trần Dũng Phi cứng đờ, hoài nghi nhân sinh, thực sự cần phải nhanh đến mức này sao? Nhà anh ta cũng đâu có mọc chân mà chạy mất được.
Nhờ có Hứa Không Sơn, Trần Dũng Phi đã lập kỷ lục lịch sử mới, từ trấn về đến cổng nhà chỉ mất có hai mươi phút. Trần Dũng Dương lao đến ôm anh ta, Trần Dũng Phi gạt tay em trai ra, đổ gục xuống ghế: "Đợi đã, để anh mày nghỉ một lát."
"Lục nhi." Hứa Không Sơn định thần nhìn chằm chằm Trần Vãn, sự ồn ào náo nhiệt trong gian nhà chính bị anh gạt ra ngoài tai.
"Cất đồ trước đã." Trần Vãn giữ lý trí, đỡ lấy một chiếc túi trên tay Hứa Không Sơn, nhân cơ hội đó cùng anh sang căn phòng bên cạnh.
Trong gian nhà chính, Trần Dũng Phi đang sai bảo Trần Dũng Dương rót trà, Chu Mai quay đầu nhìn quanh một vòng: "Sao không thấy Đại Sơn đâu? Hai đứa không đi cùng nhau à?"
"Ở phòng bên cạnh ạ." Sự mệt mỏi của Trần Dũng Phi phân nửa là giả vờ để đùa Trần Dũng Dương, anh ta xoay bả vai hai vòng, "Có việc gì cần con làm không ạ?"
Anh ta và Hứa Không Sơn ngồi chuyến xe khách từ Nam Thành đến Hà Nguyên có thể dừng đỗ tùy ý, lúc này mới hơn mười giờ.
"Không cần con giúp đâu, sáng sớm tinh mơ đã xuất phát rồi nhỉ, có buồn ngủ không? Nếu buồn ngủ thì đi ngủ một lát đi, họ hàng chắc khoảng mười một giờ mới đến." Có Trần Tinh ở đây, bữa cơm tất niên buổi trưa hai mẹ con họ có thể lo liệu được.
