Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 307
Cập nhật lúc: 08/01/2026 07:07
Trần Vãn để rương đựng quần áo lại trên xe buýt của xưởng phim: "Những bộ quần áo đó nếu mọi người có ai thích thì cứ lấy đi."
Để tập tốt dáng đi catwalk, có người đã đi đến mức chuột rút bắp chân, tất cả những nỗ lực của họ Trần Vãn đều thu vào tầm mắt. Quần áo trên sàn diễn không phù hợp để mặc thường ngày, Trần Vãn mang về cũng chẳng dùng vào việc gì, chi bằng tặng cho họ.
Các cô gái lập tức hớn hở cảm ơn Trần Vãn, quần áo đẹp ai mà chẳng thích, ngay cả khi không mặc được thì để dành dưới đáy rương cũng tốt.
Mỗi người được chia hai bộ quần áo, Vương Lượng chợt nhớ ra một chuyện: "Bộ cuối cùng của cậu sao không làm theo kiểu dáng của chúng ta?"
Mặc màu đỏ khi kết hôn là truyền thống lâu đời, mấy năm trước có thịnh hành một thời gian kiểu quân phục màu xanh lá, tóm lại là không ai mặc màu trắng. Vừa rồi trên sàn diễn Vương Lượng còn nghe thấy có người vì chuyện này mà phàn nàn Trần Vãn, nói anh làm không đúng điệu cơ đấy.
"Không kịp." Nguyên nhân rất đơn giản, Trần Vãn không có thời gian để thêu thùa nhiều như vậy. Người trong nghề nhìn kỹ thuật, người ngoài nghề xem náo nhiệt, hai rương quần áo này của anh hoàn toàn dựa vào đường cắt may để tạo nên sự cao cấp, kết hợp với đặc tính của bản thân chất liệu vải. Nếu luận về sự cầu kỳ, tỉ mỉ thì không bằng thiết kế của Ulrich.
"Tiếc quá, nếu cậu làm theo kiểu của chúng ta thì sẽ không ai nói ra nói vào được rồi." Vương Lượng có chút tiếc nuối, nhưng nghĩ đến việc Trần Vãn như vậy mà vẫn thắng được Ulrich, càng chứng minh bản lĩnh của anh, nên lại vui vẻ trở lại.
Tàu hỏa dừng lại ở sân ga, người lên tàu ngoài những hành khách tay xách nách mang còn có những tờ báo mới ra lò.
Nghe thấy mấy chữ "buổi trình diễn thời trang", Trần Vãn mua một tờ báo từ tay nhân viên phục vụ trên tàu. Ở phía dưới trang chính, hiên ngang là bài báo về ngày diễn ra buổi trình diễn thời trang, phía dưới tiêu đề có một dòng chữ nhỏ viết: "Nhà thiết kế thiên tài Trần Ngôn bàn luận về sự phát triển của ngành may mặc nước nhà".
Trần Vãn biến sắc, nếu anh nhớ không lầm thì trong buổi phỏng vấn ngày hôm đó, anh chỉ nói đúng ba câu, làm gì có chuyện "bàn luận sôi nổi". Quả nhiên những người làm báo đều thích dùng biện pháp tu từ cường điệu.
Dù sao cũng là báo chí của nhà nước, vụ cá cược giữa Trần Vãn và Ulrich được viết thành một buổi giao lưu hữu nghị, đã là giao lưu thì đương nhiên không có thắng thua, số tiền cược mười vạn lại càng không được nhắc tới một chữ.
Sự va chạm trong lần gặp đầu tiên giữa Trần Vãn và Ulrich không được truyền thông chính thống đưa tin, chỉ chiếm một diện tích bằng lòng bàn tay trên vài tờ báo giải trí, vì vậy phạm vi lan truyền chỉ trong nội thành Bắc Kinh. Cho đến khi báo Nhân Dân đăng tải, mọi người ở tận Nam Thành xa xôi mới nhận thấy có chút manh mối.
Ngược lại, người dân ở Bắc Kinh có chút thắc mắc, chẳng phải tên là Trần Vãn sao, tại sao trên báo lại viết là Trần Ngôn, nhẽ nào là nhầm lẫn?
Báo Nhân Dân là tờ báo cậu Tiền phải xem mỗi ngày. Ngày hôm đó ông vừa ngồi xuống văn phòng, Tiền Quốc Thắng đã hớt hải xông vào: "Cậu, cậu mau xem tờ báo hôm nay đi!"
Tiền Quốc Thắng dí bài báo về Trần Vãn tới trước mắt cậu Tiền, góc báo đ.â.m cả vào mặt, cậu Tiền ngửa đầu né tránh rồi nhận lấy tờ báo: "Chuyện gì mà khiến cháu kích động thành thế n—"
Lời nói của cậu Tiền bị sự kinh ngạc làm gián đoạn, một lát sau ông lộ ra biểu cảm y hệt Tiền Quốc Thắng khi xem bài báo: "Cái người Trần Ngôn này, sao cậu cảm thấy giống Trần Vãn thế nhỉ?"
"Nhà thiết kế của Nam Thành, hai mươi hai tuổi, còn mang theo tên của xưởng dệt chúng ta, không phải Trần Vãn thì còn là ai được nữa." Tâm trạng Tiền Quốc Thắng vô cùng sảng khoái, anh chưa bao giờ nghĩ có ngày bạn thân của mình lại được đưa tin trên báo Nhân Dân, nhà thiết kế thiên tài, thật là làm rạng danh cho anh.
Nhờ phúc của Trần Vãn, xưởng dệt Hà Nguyên lần đầu tiên xuất hiện trên báo Nhân Dân. Rất nhanh sau đó, cậu Tiền và Tiền Quốc Thắng nhận được sự thăm hỏi của mọi người, họ thi nhau xác nhận xem người tên Trần Ngôn trên báo này có quan hệ gì với xưởng dệt của họ.
"Tôi cũng không rõ lắm." Tiền Quốc Thắng nói nước đôi, Trần Vãn đã dùng hóa danh thì chắc chắn là có lý do riêng, anh không thể làm vướng chân Trần Vãn.
Khác với sự chấn động ở xưởng dệt, thôn Bình An vẫn yên bình như mọi khi, người trong thôn bận rộn làm việc mỗi ngày, không có nhã hứng xem báo chí, vả lại phần lớn họ đều không nhận hết mặt chữ trên báo, sự hiểu biết về những biến động bên ngoài rất chậm trễ.
Đang đúng vụ cày cấy mùa xuân, vào giờ không phải bữa ăn, sân vườn trong thôn im ắng lạ thường. Người lớn bận rộn ngoài đồng, Trần Dũng Dương lấy chìa khóa đeo trên cổ mở ổ khóa cửa, ném cặp sách lên ghế rồi vội vàng chạy lên núi.
Trong bụi cỏ, dâu rừng tháng ba kết những trái đỏ mọng, sau khi chín quả trở nên mềm mại, ngọt lịm, là món ăn vặt cực kỳ ngon lành.
"Dũng Dương! Dũng Dương!" Triệu Huy đạp xe từ xa thấy bóng dáng loắt choắt của Trần Dũng Dương, lớn tiếng gọi cậu lại: "Bố mẹ cháu đâu?"
Triệu Huy đã đọc báo từ sáng sớm, sau khi phân tích một hồi với Trương Thành, anh cảm thấy Trần Ngôn chính là Trần Vãn, tan làm xong liền lập tức đến báo tin mừng cho nhà họ Trần.
"Mẹ cháu và mọi người đang làm việc ngoài đồng ạ." Cụ thể là mảnh ruộng nào thì Trần Dũng Dương không rõ, nhưng cậu có cách riêng của mình.
"Mẹ ơi—"
"Mẹ ơi—"
Trần Dũng Dương chụm hai tay lại trước miệng làm loa, âm thanh truyền đi rất xa, chẳng mấy chốc đã có tiếng đáp lại ở một sườn dốc nhỏ phía bên trái.
"Ơi—"
"Mẹ cháu ở đằng kia kìa." Trần Dũng Dương chỉ tay: "Cháu đưa chú qua đó, chú Triệu chú tìm bố mẹ cháu có việc gì thế ạ?"
Triệu Huy khóa xe đạp trong sân nhà họ Trần rồi đi bộ cùng Trần Dũng Dương, anh giơ tờ báo trên tay lên: "Chú đến báo một tin tốt cho nhà cháu."
"Tin tốt gì ạ? Trần Ngôn là ai thế chú, cùng họ với nhà cháu." Trần Dũng Dương nhanh mắt thấy được cái tên trên tiêu đề báo, nhưng là một đứa trẻ, cậu đương nhiên không đoán ra được mối quan hệ giữa Trần Ngôn và Trần Vãn.
Từ khi có vợ con, Triệu Huy nói nhiều hơn trước không ít, anh nới lỏng tay để tránh Trần Dũng Dương làm rách báo: "Lát nữa nói cho cháu sau, cháu mà cũng đọc hiểu được báo à?"
Hiện tại giáo d.ụ.c đang thực hiện hệ thống 5-3-3, Trần Dũng Dương là học sinh lớp năm sắp lên cấp hai, mấy chữ trên tiêu đề nằm trong phạm vi nhận biết mặt chữ của cậu.
"Được rồi, lát nữa cùng xem với bố mẹ cháu." Triệu Huy xoa đầu Trần Dũng Dương nhắc cậu nhìn đường: "Tờ báo này chú không mang về đâu, cho cháu xem thoải mái."
Trần Dũng Dương bèn ngẩng đầu lên, tự động tăng tốc độ, sau khi nhìn thấy Chu Mai liền hét lớn ngay lập tức: "Mẹ ơi, chú Triệu tìm mẹ kìa!"
Trên sườn dốc không chỉ có ruộng của nhà họ Trần, những người làm việc gần đó nghe thấy lời của Trần Dũng Dương đều tò mò nhìn sang.
"Chú nói là Lão Lục nhà tôi lên báo á? Người trên này chẳng phải tên là Trần Ngôn sao?" Thiên hạ có biết bao nhiêu người họ Trần, Chu Mai nhất thời chưa liên hệ được.
"Tôi đã hỏi thăm rồi, chính là Trần Vãn không sai đâu, chị xem chỗ này này, xưởng dệt Hà Nguyên, chẳng phải Trần Vãn rất quen thuộc với người ở xưởng dệt sao?" Triệu Huy tin chắc phân tích của anh và Trương Thành không có vấn đề gì: "Nếu không được thì chị viết thư hỏi Trần Vãn xem Trần Ngôn có phải là hóa danh của cậu ấy không."
