Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 314
Cập nhật lúc: 08/01/2026 07:08
Trước khi vết thương lành hẳn, việc tắm rửa một cách sảng khoái là không thể nào, nhưng dù sao vẫn tốt hơn lúc ở bệnh viện. Hứa Không Sơn đặt một chiếc ghế dài trong phòng tắm để ngồi tắm, tránh cho nước chảy xuống chân.
Phiền thì có phiền một chút, thế nhưng có người khác giúp đỡ cũng mang lại một cái thú riêng.
Tắm cho Trần Vãn là vất vả nhất, lực tay mạnh quá cậu kêu đau, lực tay nhẹ quá cậu kêu ngứa, Hứa Không Sơn nhễ nhại mồ hôi vì lúng túng.
Trần Vãn nhịn cười, cậu đã bảo để cậu tự làm rồi mà Hứa Không Sơn cứ nhất quyết đòi nhúng tay vào.
Đợi Trần Vãn lau khô người mặc quần áo vào xong, Hứa Không Sơn như trút được gánh nặng ngồi xuống ghế, đến lượt anh tắm.
Vết thương của Hứa Không Sơn không chỉ ở chân trái, sau lưng anh còn nhiều chỗ bị bầm tím. Lúc ở bệnh viện lần đầu lau người cho anh, Trần Vãn đã xót xa không thôi. Qua một tuần, vết bầm đã tan đi quá nửa, chỉ còn lại hai chỗ nặng nhất ở bả vai và thắt lưng là vẫn còn dấu vết rõ rệt.
Trần Vãn chuyên tâm kỳ lưng, đột nhiên cảm thấy Hứa Không Sơn dường như quá im lặng, cậu nghi hoặc quay đầu nhìn một cái thì thấy anh đang vẻ mặt nhẫn nhịn.
Sao thế, là do cậu kỳ quá mạnh tay à? Trần Vãn ngượng ngùng nới lỏng lực đạo, ai ngờ những thớ cơ dưới lòng bàn tay bỗng dưng căng cứng.
"Sơn ca!" Trần Vãn bực mình ấn mạnh lên vai Hứa Không Sơn một cái, nhét chiếc khăn vào tay anh: "Anh tự tắm đi."
Hứa Không Sơn im lặng nắm lấy chiếc khăn, phản ứng ở chỗ nào đó càng lớn hơn.
Trần Vãn kéo cửa phòng tắm ra, gió lạnh thổi tan đi vẻ khô nóng trên mặt cậu, ngay sau đó lại cảm thấy không đành lòng.
"Lục Nhi." Hứa Không Sơn nhìn Trần Vãn quay trở lại mà cứng đờ người.
Đầu gối Trần Vãn không ngồi xổm được, may mà chiếc ghế dài đủ rộng, Hứa Không Sơn ngồi rồi vẫn còn chỗ cho cậu: "Em giúp anh, nói trước nhé, chỉ một lần này thôi, những lần khác đợi anh lành hẳn vết thương rồi tính."
Hứa Không Sơn nghe vậy nhìn chằm chằm vào chân trái, hận không thể biểu diễn một màn lành vết thương ngay tại chỗ.
Vương Lợi An đến căn nhà nhỏ vào sáng hôm sau, anh nhìn Hứa Không Sơn đang chống nạng mà trợn tròn mắt: "Người xin nghỉ ốm không phải là Trần Vãn sao?"
Vết thương của Trần Vãn sau khi đóng vảy đã tháo băng gạc, cậu mặc áo dài tay quần dài, ngồi trên sofa, trông không giống như bị thương.
Vương Lợi An quan sát động tác của Trần Vãn, thấy tay trái cậu luôn buông thõng bên hông nên đưa ra kết luận: "Cậu bị ngã gãy tay phải không?"
Trần Vãn đúng là bị ngã đau tay, nhưng lại không giống như Vương Lợi An tưởng tượng, nguyên nhân cụ thể không tiện nói thẳng nên cậu mập mờ gật đầu, chuyển chủ đề: "Ký được bao nhiêu đơn hàng rồi?"
Vương Lợi An "pạch" một cái đặt túi tài liệu lên bàn trà: "Bán hết sạch rồi!"
Chỉ trong hơn một tuần ngắn ngủi, Vương Lợi An đã bán hết toàn bộ ba nghìn bộ quần áo, ngay cả Trần Vãn dù đã có chuẩn bị tâm lý cũng bị giật mình, cậu vốn dĩ nghĩ nhanh nhất cũng phải đến cuối tháng mới hoàn thành, dù sao Vương Lợi An còn phải đi học ở trường.
Vương Lợi An đầy vẻ thành tựu vắt chéo chân, kể lại đầu đuôi quá trình. Người đầu tiên anh liên hệ là người phụ trách tòa nhà bách hóa Nam Thành, đối phương ban đầu chỉ muốn nể mặt nhà máy dệt đặt vài chục bộ, ngay cả mẫu quần áo cũng chưa xem đã cho người tiễn Vương Lợi An ra ngoài.
Ra quân không thuận lợi, Vương Lợi An không vội tìm nhà tiếp theo, bởi vì thái độ của người phụ trách tòa nhà bách hóa Nam Thành ít nhiều mang tính đại diện, nếu không có cách giải quyết thì đến nhà tiếp theo vẫn có khả năng bị từ chối.
Vương Lợi An là thiên tài bán hàng bẩm sinh, anh rất nhanh đã nghĩ ra một phương án cực kỳ hay.
"Tôi cầm những bức ảnh cậu đưa cho tôi tìm đến tòa soạn báo, bỏ tiền ra nhờ họ đăng giúp một bài đưa tin." Vương Lợi An chỉ vào tờ báo trong túi tài liệu, ra hiệu cho Trần Vãn mở ra.
Nội dung bài đưa tin của Vương Lợi An tóm gọn có hai điểm: Thứ nhất, quần áo của hãng Thời trang Đông Ngôn toàn bộ đều do Trần Ngôn, người từng lên Nhật báo X Dân thiết kế; thứ hai, lô quần áo đầu tiên chỉ có ba nghìn bộ, ai đến trước được trước.
Sau khi bài báo được đăng tải, Vương Lợi An mang theo tờ báo một lần nữa đến tòa nhà bách hóa Nam Thành, lần này người phụ trách không tiễn anh ra khỏi văn phòng nữa, mà ký với anh đơn hàng cung cấp hai nghìn bộ quần áo.
"Hai nghìn bộ?" Trần Vãn tìm ra tờ đơn thuộc về tòa nhà bách hóa Nam Thành trong mấy tờ đơn cung cấp hàng, trên đó ghi số lượng hàng hóa và giá cả bằng cả chữ và số, thật không thể thật hơn.
Vì vậy Vương Lợi An ngoài việc báo cáo kết quả cho Trần Vãn thì còn đến để giục hàng.
Ba nghìn bộ căn bản không đủ bán!
"Không vội." Trần Vãn ngăn cản sự hăm hở của Vương Lợi An, "Lô quần áo này tôi chỉ làm ba nghìn bộ thôi."
Không chỉ lô này, mỗi lô quần áo của Trần Vãn đều sẽ không vượt quá định mức đã định, đây không phải là chiêu trò bán hàng nhỏ giọt (Hunger marketing), mà là vì cậu có vô số mẫu mới đang chờ ra mắt. Vương Lợi An bị sự mô tả của Trần Vãn làm cho đôi mắt sáng rực, anh nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, dường như đã thấy được cảnh tượng mọi người tranh nhau mua sắm điên cuồng trong tương lai.
"Cách đăng báo rất tốt, chúng ta có thể tiếp tục dùng nhưng không được quá thường xuyên." Trần Vãn lại nói thêm vài kỹ năng tiếp thị nữa, Vương Lợi An nghe mà vô cùng thán phục, cảm thấy mỗi lần Trần Vãn đều có thể làm mới nhận thức của anh.
Nguồn vốn hiện tại của Trần Vãn có hạn, nhiều phương pháp chưa thể thực hiện được, đây chẳng qua là vấn đề thời gian, cuối cùng sẽ có một ngày cậu biến tất cả ý tưởng của mình thành hiện thực.
"Cậu đoán xem bài đưa tin đó là ai viết cho tôi?" Vương Lợi An úp úp mở mở, nghe ý tứ trong lời nói của anh thì đối phương chắc hẳn là người Trần Vãn rất quen thuộc.
"Chu Văn?" Trần Vãn suy nghĩ một hồi tìm ra đáp án, câu hỏi này không khó suy đoán, trong số những người bạn chung của cậu và Chu Văn, người biết viết lách không nhiều, Chu Văn là người giỏi nhất.
"Chính xác." Việc Chu Văn đang gửi bài cho các tòa soạn báo và tạp chí là Vương Lợi An nghe được từ chỗ bà Chu, bàn xong công việc, anh mới chuyển sang chuyện ở trường, "Khi nào cậu mới có thể quay lại trường đi học?"
Tính toán sơ sơ, Trần Vãn đã gần hai tháng không có mặt ở trường, sắp thi giữa kỳ rồi, các bạn trong lớp đều sắp nghi ngờ không biết có phải Trần Vãn định bảo lưu học tập hay không.
"Thứ hai tuần sau đi." Giọng Trần Vãn đầy vẻ bất đắc dĩ, cậu cũng muốn sớm quay lại trường đi học nhưng điều kiện không cho phép mà. Cậu bình thường có tranh thủ thời gian tự học, cộng thêm vở ghi chép của Vương Lợi An, đối phó với kỳ thi giữa kỳ không thành vấn đề, nhưng điểm số chắc chắn sẽ không quá cao. Trần Vãn giữ tâm thế bình thản, điểm số bao nhiêu không quan trọng, cứ trên mức trung bình là được.
"Cậu không biết đâu, cậu không ở trường, những người trong lớp chúng ta học càng trâu hơn đấy." Vương Lợi An cười nói, "Trước đây có cậu ở đó, họ chỉ có thể tranh hạng nhì, giờ ai nấy đều muốn tranh cái hạng nhất kia."
Vương Lợi An không nằm trong phạm vi "ai nấy" đó, anh đã sớm có tự nhận thức về bản thân, thi thố học hành thì anh không đấu lại được, chẳng thà tập trung làm tốt nghiệp vụ của mình, ít nhất làm nghiệp vụ khiến anh cảm thấy vui vẻ.
