Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 326
Cập nhật lúc: 08/01/2026 07:10
Hứa Không Sơn ngoài miệng hỏi han, nhưng trong lời nói toàn là ý muốn Trần Vãn ở lại thêm vài ngày.
"Em có thể ở lại ba ngày." Trần Vãn làm biểu tượng OK, "Em không nói với Vương Lợi An và mọi người là em qua đây, sợ họ có việc tìm."
"Vậy sáng mai anh sẽ làm báo cáo, ngày mốt đưa em đi dạo quanh đây." Ba ngày Hứa Không Sơn cũng đã rất vui rồi. Chợt bắt gặp chàng thanh niên lúc nãy, Hứa Không Sơn nhớ ra mình vẫn chưa cảm ơn người ta: "Cảm ơn cậu đã báo cho tôi nhé."
"Không có gì đâu ạ." Chàng thanh niên vội vàng đáp, "Chủ nhiệm Hứa, anh chạy nhanh thật đấy!"
Trần Vãn nhịn không được bật cười một tiếng, Hứa Không Sơn nhìn cậu một cái: "Giờ này ở nhà ăn chắc chỉ còn mì thôi, nhưng buổi sáng thì có bánh bao, sữa đậu nành, quẩy và bánh nướng... Em muốn ăn gì, anh mua về cho em."
Hứa Không Sơn đếm một lượt các món điểm tâm sáng ở nhà ăn, Trần Vãn chọn hai món: "Sữa đậu nành và bánh bao đường đi, nếu em dậy nổi."
Trần Vãn nói đầy ẩn ý, hơi thở Hứa Không Sơn trầm xuống, anh cảm thấy xác suất cao là mình sẽ khiến Trần Vãn không thể dậy sớm nổi.
Ở nhà ăn gọi một bát mì nước lèo, Trần Vãn ăn một nửa, phần còn lại theo lệ giao cho Hứa Không Sơn. Cậu thuộc dạng ăn ít nhưng nhanh đói, bình thường trong túi đều mang theo chút bánh quy, chiều nay đi gấp quá nên quên mất.
"Sau này ở đây sẽ xây một cửa hàng tạp hóa." Hứa Không Sơn chỉ vào vị trí đối diện khu cư xá. Nhiệm vụ hiện tại là nhanh ch.óng tổ chức sản xuất để thu lợi nhuận, một số cơ sở hạ tầng đời sống không thiết yếu tạm thời chưa được quan tâm đến.
Năm ngoái chính sách thay đổi, cho phép kinh doanh thương mại dưới danh nghĩa cá nhân, Đỗ Đằng Long dự định sẽ đấu thầu thầu khoán khu vực này, khoảng nghỉ hè là có kết quả.
Bước vào khu cư xá, Trần Vãn nhắc lại việc bảo vệ chỉ xem ảnh là cho đi: "Vạn nhất tấm ảnh đó là giả thì sao? Hoặc trước đây em với anh quan hệ rất tốt nhưng giờ lại trở mặt thành thù chẳng hạn..."
"Quan hệ của chúng ta sẽ luôn luôn tốt đẹp." Hứa Không Sơn không thích cái giả thuyết này, "Anh đã nói với ông ấy em là em trai anh, anh còn để một chiếc chìa khóa ở chỗ ông ấy nữa, có lẽ lúc nãy ông ấy tạm thời quên mất."
Hóa ra Hứa Không Sơn đã dự tính đến tình huống ngày hôm nay, nhưng lại tính sót khâu bảo vệ có trí nhớ không tốt.
Hứa Không Sơn ở trong một căn hộ một phòng ngủ. Với chức vụ của anh, lẽ ra phải được phân một căn hộ hai phòng ngủ rộng rãi, nhưng anh tự thấy mình dùng không hết nên nhường cho những người thực sự cần hơn, đợi khi tòa nhà mới xây xong, có dư thì anh mới chuyển.
Trần Vãn quan sát bố cục trong phòng, tuy nhỏ nhưng đầy đủ tiện nghi, bên trái cửa vào là phòng tắm. Phòng khách rộng khoảng mười mấy mét vuông, sát tường đặt một chiếc sofa đôi, đối diện có một chiếc bàn trà, bên cạnh là chỗ ăn cơm với một chiếc bàn và bốn chiếc ghế. Bên trong là phòng ngủ, hai món đồ lớn nhất là giường và tủ quần áo, nhìn xuống là một chiếc bàn học nhỏ, trên bàn có sách và văn cụ của Hứa Không Sơn, ngoài ra là ghế và một số đồ dùng vệ sinh cá nhân của anh.
"Kiểu nhà này rất tốt, thoải mái hơn nhiều so với nhà ống (đồng t.ử lâu)." Trần Vãn vô cùng ngạc nhiên. Căn nhà này đã tiến tới rất gần với căn hộ thương mại của đời sau, thậm chí có thể nói là giống hệt.
"Xưởng trưởng Đỗ vì muốn tranh cướp nhân tài nên đã đặc biệt nhờ vạch mối quan hệ tìm một kiến trúc sư ở Hồng Kông vẽ bản thiết kế, vì chuyện này mà ông ấy đã tranh cãi với lãnh đạo chính quyền suốt nửa tháng trời." Hứa Không Sơn chọn căn hộ một phòng ngủ là vì có phòng tắm riêng, không chọn gian phòng đơn sơ nhất. Anh thế nào cũng được, nhưng không thể để Trần Vãn chịu thiệt thòi.
"Tranh cướp nhân tài?" Trần Vãn nhướn mày, "Tranh với ai?"
"Tranh với các nhà máy khác." Hứa Không Sơn thấy Trần Vãn hứng thú nên nói chi tiết hơn một chút, "Lương của mọi người đưa ra đều xấp xỉ nhau, chỉ có thể nghĩ cách ở phần phần cứng thôi."
Là xưởng d.ư.ợ.c duy nhất ở Nam Thành, lại có vốn đầu tư phía sau của Tần Thừa Tổ, triển vọng của nó không cần phải bàn cãi. Cộng thêm việc Đỗ Đằng Long đi đào người, câu nào câu nấy đều chân thành chạm đúng vào tâm lý đối phương, sau một hồi thao tác, ông ấy thực sự đã giành được không ít người tài có bản lĩnh.
"Đi tắm nhé?" Hứa Không Sơn treo quần áo Trần Vãn mang đến vào tủ, không biết có phải là ảo giác của Trần Vãn không, khi câu nói này của Hứa Không Sơn vừa thốt ra, không khí xung quanh bỗng trở nên ái muội hẳn lên.
"Anh còn chưa mời em ngồi xuống uống chén trà cơ mà." Trần Vãn cố ý cụp mắt tránh ánh mắt của Hứa Không Sơn. Ai ngờ Hứa Không Sơn thực sự tưởng cậu khát nước, lấy cốc rót nước đưa vào tay cậu.
Làn khói mờ ảo bốc lên, nước trắng mang theo hơi nóng nhẹ. Rõ ràng là cách một lớp cốc nhưng Trần Vãn vẫn cảm thấy trái tim mình như bị hơi nóng chạm vào một cái, không đau, nhưng lại khiến người ta ngứa ngáy râm ran.
Trần Vãn ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt nóng rực của Hứa Không Sơn, khẽ đặt cốc xuống. Thôi vậy, đi tắm thôi, tắm sớm chắc là có thể ngủ sớm.
Trần Vãn không rõ mình có ngủ sớm hay không, bởi vì cậu hoàn toàn không biết Hứa Không Sơn kết thúc lúc nào. Kim đồng hồ trên cổ tay chỉ mười một giờ, bánh bao đường và sữa đậu nành trên bàn đã sớm nguội ngắt.
Sữa đậu nành nguội mang theo một mùi tanh nồng của đậu, Trần Vãn nghẹn ngào ăn hết nửa cái bánh bao đường rồi dứt khoát bỏ xuống, đợi bữa trưa.
Hứa Không Sơn vẫn luôn nhớ đến Trần Vãn, buổi trưa tan làm anh chạy về thật nhanh, lấy cơm mang về ký túc xá, thức ăn trong hộp cơm vẫn còn nóng hổi, tay kia còn xách một túi hoa quả bánh quy: "Anh dùng tiền đổi với họ lấy mấy món ăn vặt này đấy."
Nói rồi anh nhặt nốt cái bánh bao Trần Vãn ăn thừa ăn luôn, uống nốt chỗ sữa đậu nành, rồi mở nắp hộp cơm cùng Trần Vãn ngồi ăn bên chiếc bàn nhỏ.
"Anh làm xong báo cáo rồi." Hứa Không Sơn xé phần thịt nạc trên miếng thịt kho tàu gắp cho Trần Vãn, còn mình thì ăn phần mỡ, "Tòa nhà hành chính và phòng nghiên cứu phát triển thì không được vào, nhưng anh có thể đưa em đi tham quan văn phòng của anh và cánh đồng d.ư.ợ.c liệu sau khu cư xá."
Đỗ Đằng Long xuất thân từ quân đội, cách quản lý thực hiện ở khắp nơi đều có dấu vết của quân sự hóa.
Trần Vãn bị Hứa Không Sơn hành hạ đêm qua hơi quá tay nên người vẫn còn mệt, trên dưới toàn thân đều viết rõ bốn chữ "phóng túng quá độ", còn về phần đương sự kia, dù chỉ nghỉ ngơi được bốn năm tiếng nhưng chẳng hề thấy vẻ mệt mỏi.
"Sơn ca, chúng ta phải chú trọng phát triển bền vững." Trần Vãn gõ gõ đôi đũa, dùng một cách nói khá uyển chuyển.
Chủ đề tương tự cậu đã từng đề cập với Hứa Không Sơn, anh hiểu cậu đang ám chỉ điều gì.
"Anh đã bền vững lắm rồi mà." Giọng điệu của Hứa Không Sơn dường như có chút tủi thân. Nếu anh mà không kìm chế thì chưa chắc Trần Vãn đã ăn nổi bữa cơm này.
Đôi đũa trên tay Trần Vãn run lên: "Đã bền vững rồi cơ á?"
"Bền vững rồi." Hứa Không Sơn không biết học mấy lời cợt nhả này ở đâu, "Nếu không hôm nào anh cho em thử xem thế nào là không bền vững nhé?"
Hiềm nỗi giọng điệu anh nói chuyện lại vô cùng nghiêm túc, cứ như thể đang bàn bạc một chuyện đại sự gì đó.
"Không, chúng ta đổi chủ đề đi." Trần Vãn thẳng thừng hô dừng, "Kỳ thi kết thúc khóa của Dạ đại ấn định vào ngày nào?"
