Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 392

Cập nhật lúc: 08/01/2026 07:21

Trần Vãn áp que kem lên mặt để hạ nhiệt, đi dọc theo con đường đến thị trấn nhỏ. Cánh cổng sắt và bức tường bao quanh đối diện con phố đã được dỡ bỏ sạch sẽ. Hứa Không Sơn dùng chìa khóa mở cánh cửa nhỏ, cúi người lách vào trong.

Tầng một được chia làm hai, bên trái là nhà bếp, bên phải là đại sảnh cho khách ăn cơm. Trần Vãn đếm thử, tổng cộng đặt tám chiếc bàn vuông nhỏ, ghế đẩu được úp ngược trên bàn. Trên trần nhà treo ba chiếc quạt trần, trên tường là công tắc điều khiển quạt.

Băng qua đại sảnh là sân sau và lối cầu thang lên tầng hai. Tổng diện tích tầng hai bằng tầng một, ngăn ra ba phòng ngủ và một phòng khách. Phòng khách có đủ sofa, bàn trà, tivi, ba phòng ngủ cũng trang bị đầy đủ, vợ chồng Trần Tiền Tiến chỉ việc xách túi vào ở.

Hứa Không Sơn làm việc cực kỳ chu đáo, đồ nội thất được chọn loại đã để qua một thời gian nên không có chút mùi lạ nào, nhà bếp chuẩn bị đầy đủ nồi niêu xoong chảo, thực sự là không nơi nào không dùng tâm.

Ra khỏi căn nhà nhỏ, hai người ăn tối ở thị trấn, sau đó đi dạo bộ đến nhà mới.

Nhà mới là một khuôn viên độc lập, xung quanh không có hàng xóm, bức tường bao cao hơn hai mét ngăn cản ánh nhìn từ bên ngoài vào. Trong sân vang lên tiếng lách cách, công nhân đang làm thêm giờ để hoàn thiện phần trang trí nội thất.

Tổng thể vẫn mô phỏng theo dáng vẻ của căn nhà nhỏ kiểu Tây, nhưng tầng một có thêm một phòng sách, tầng hai tăng số phòng ngủ lên bốn phòng. Dù sao diện tích cũng đủ rộng, cứ chuẩn bị trước cho chắc ăn.

Tin tức nhà họ Trần sắp chuyển lên thành phố lan khắp làng Bình An. Trần Tiền Tiến và Chu Mai vốn hiền lành lại rộng rãi nên có quan hệ rất tốt với dân làng. Sau khi bận rộn xong vụ thu hoạch mùa thu, căn sân nhỏ của nhà họ Trần nườm nượp người ra kẻ vào, đều là đến tiễn chân.

Người mang trứng gà, kẻ xách thịt hun khói, Chu Mai đều khéo léo từ chối. Đồ đạc nhà họ đã nhiều lắm rồi, làm sao mang hết được bấy nhiêu.

Trước khi đi, Chu Mai bày vài mâm cơm mời họ hàng hai bên một bữa, một là để chào tạm biệt, hai là để nhờ vả họ thỉnh thoảng trông nom hộ nhà cửa.

Hai con lợn trong chuồng chưa đến lúc xuất chuồng, Chu Mai bán tất cả một lượt. Bà thịt hai con gà trống, còn mấy con gà mái ngày nào cũng đẻ trứng, Chu Mai không nỡ bán, định đợi Trần Vãn về xem có chở hết được không, nếu được bà sẽ mang lên thành phố tiếp tục nuôi.

Lương thực đã bán được tám chín phần, số còn lại gửi ở nhà chú Tư Trần, ghi lại số lượng, sau này Tết nhất về thì đến nhà chú lấy trực tiếp cho đỡ rắc rối chuyện mua đi bán lại.

Chăn màn được phơi nắng rồi xếp vào tủ, bỏ thêm băng phiến đuổi côn trùng, niêm phong cẩn thận để tránh bị chuột phá hoại.

Kèm theo tiếng còi xe, Trần Vãn và Hứa Không Sơn mỗi người lái một chiếc xe tiến vào trong sân. Trần Dũng Phi bước xuống từ ghế phụ của Trần Vãn, gọi vọng vào trong nhà một tiếng "Mẹ".

Vợ chồng Chu Mai đang kiểm tra lại đồ đạc trong nhà xem có sót gì không, nghe tiếng vội vàng buông đồ trong tay xuống.

"Chú Út." Trần Tinh đã gần một năm không gặp nay đã để tóc dài, đúng là "nữ đại thập bát biến" (con gái lớn mười tám lần thay đổi), thoáng chốc mang lại cho Trần Vãn một cảm giác xa lạ.

Biết Trần Vãn và mọi người nhiều việc, Trần Tiền Tiến và Chu Mai đã chuẩn bị sẵn sàng để có thể đi bất cứ lúc nào.

"Bọn chị đã khuyên bác Đức rồi, bác ấy c.h.ế.t sống không chịu đi cùng." Chu Mai vừa chuyển hành lý lên xe vừa nói, "Sơn à con khuyên thử xem? May ra bác Đức nghe lời con đấy."

"Vô ích thôi ạ." Nhắc đến bác Đức, Trần Vãn không nhịn được thở dài, anh chưa từng thấy ông già nào có tính tình quật cường đến thế. May mà bác Đức có quan hệ khá tốt với bác sĩ ở trạm y tế, có người đó ở cạnh, họ tạm thời không cần lo lắng.

"Mọi người đang làm gì thế này?" Nhìn thấy động thái trong sân, chú Tư Trần sững người một lát, nắm lấy tay Trần Tiền Tiến: "Vội vàng gì chứ, vợ Xuân Lai đang nấu cơm rồi, sang nhà em ăn xong bữa trưa rồi hãy đi."

"Thôi không ăn đâu, sang bên kia còn phải sắp xếp lại đồ đạc nữa." Trần Tiền Tiến dừng động tác, "Bảo vợ Xuân Lai đừng bận bịu nữa."

Ăn cơm trưa xong tầm một hai giờ chiều lên đường thì nóng c.h.ế.t mất, chẳng thà đi sớm một chút.

Chú Tư Trần nhất định không thả người: "Chẳng phải anh bảo bên kia Trần Vãn đã lo liệu xong hết rồi sao, có gì mà phải sắp xếp."

Chẳng mấy chốc Trần Xuân Lai cũng đến kéo người, tình cảm nồng hậu khó từ chối, Trần Vãn đành đổi thời gian xuất phát sang bốn giờ chiều.

Chu Mai thả mấy con gà đã bị buộc chân lại vào chuồng, nhìn từng viên gạch hòn ngói quen thuộc trước mắt, bà không khỏi cảm thấy bùi ngùi.

Trên bức tường cạnh cửa chính là những vệt gạch đ.á.n.h dấu chiều cao không đồng đều của mấy đứa trẻ Dũng Dương, Trần Tinh. Ngưỡng cửa nhà bếp vốn cao một bàn tay, lúc Trần Lộ còn nhỏ có lần vấp phải ngưỡng cửa ngã một cú đau điếng, ngay tối hôm đó Trần Tiền Tiến đã dỡ bỏ ngưỡng cửa luôn.

Dưới cửa chính có vài chỗ móp méo, đó là do Trần Dũng Phi dùng cửa kẹp quả óc ch.ó để lại. Quả óc ch.ó trên núi cứng như đá, cửa gỗ hoàn toàn không kẹp vỡ được, Trần Dũng Phi đổi sang dùng gạch đập, kết quả quả óc ch.ó b.ắ.n vọt ra đập trúng trán Trần Vãn, sưng lên một cục to tướng.

Những ký ức tưởng chừng đã phai nhạt lần lượt hiện về, Chu Mai quay mặt đi, lau nước mắt nơi khóe mắt.

"Mẹ, chuyển nhà là chuyện vui, mẹ phải vui lên mới đúng chứ." Trần Tinh an ủi dìu lấy Chu Mai, "Thành phố cũng không xa, đi xe mất hai tiếng thôi. Mẹ tự mở tiệm cơm, muốn về lúc nào thì về, có gì mà phải buồn đâu ạ."

"Thế không giống nhau." Chu Mai nén nước mắt nói cứng, "Mẹ có buồn đâu."

Trần Dũng Dương dời tầm mắt, cúi người xoa xoa đầu Tướng Quân vài cái, cậu đã bàn kỹ với Trần Vãn từ sớm là sẽ mang Tướng Quân lên thành phố.

Mặc dù thời gian sống ở đây không dài nhưng Trần Vãn vẫn sở hữu rất nhiều ký ức sâu đậm. Ví dụ như lần anh tỏ tình với Hứa Không Sơn, ví dụ như lần đầu tiên giữa họ xảy ra...

Hứa Không Sơn rõ ràng cũng nghĩ giống Trần Vãn, hai người trao nhau một ánh mắt hiểu ý. Trần Vãn tằng hắng một cái: "Chị dâu, hình như em có món đồ để quên trong phòng anh Sơn, chị cho em xin chìa khóa để em vào tìm một chút."

"Đồ gì thế?" Chu Mai lấy một chiếc chìa khóa trong xâu chìa khóa đưa cho Trần Vãn, "Có cần chị tìm giúp không?"

"Dạ thôi, món đồ nhỏ thôi ạ, em tìm loáng cái là thấy, thực sự không thấy cũng không sao." Trần Vãn nhận chìa khóa, giục Chu Mai đi trước, "Em với anh Sơn qua ngay đây ạ."

Đuổi khéo được mọi người đi hết, Trần Vãn tháo ổ khóa nhà chính xuống. Hứa Không Sơn cứ tưởng cậu định tìm đồ thật, đi theo sau hỏi là món gì.

"Là anh đấy." Trần Vãn quay người hôn lên môi Hứa Không Sơn, "Đừng để rơi mất ký ức của chúng ta."

Hai người vụng trộm hôn nhau một lát, Trần Vãn vuốt phẳng những nếp nhăn trên áo Hứa Không Sơn, khóa cửa rồi sang nhà chú Tư Trần ăn cơm.

Buổi chiều, trong sự tiễn đưa của chú Tư Trần và mọi người, Trần Vãn chở vợ chồng Chu Mai rời khỏi làng Bình An. Tướng Quân ngoan ngoãn ngồi ở ghế sau, dựng hai tai nhìn ra ngoài cửa sổ xe, đôi mắt tròn xoe mở to hết cỡ, dáng vẻ oai phong lẫm liệt khiến Trần Dũng Dương không ngớt lời khen nó là con ch.ó tốt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 392: Chương 392 | MonkeyD