Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 415

Cập nhật lúc: 08/01/2026 07:24

Tìm lại được Hứa Không Sơn đã là niềm vui bất ngờ, Mạnh Hải không cố chấp với việc nối dõi tông đường nhà họ Mạnh. Xót xa cho cháu mình, ông đã thuận theo ý nguyện của Hứa Không Sơn, không còn sắp xếp giới thiệu đối tượng cho anh nữa. Với điều kiện của Hứa Không Sơn, cho dù anh không thể sinh con thì vẫn sẽ có rất nhiều người muốn gả.

Hứa Không Sơn thân thiết với nhà họ Trần, có con cháu nhà họ Trần ở bên cạnh, anh không kết hôn cũng không sao. Vì vậy, cả đời này Mạnh Hải chỉ có duy nhất một điều nuối tiếc là Mạnh Tuyết.

Tuy nhiên, ngay khi Mạnh Hải nghĩ rằng mình sẽ mang theo điều nuối tiếc đó xuống mồ, mọi chuyện đã có bước ngoặt.

Năm 1997, cảng thành trở về, một bà lão tóc bạc trắng đã đặt chân lên mảnh đất quê hương xa cách bấy lâu.

Mạnh Hải sau khi nghỉ hưu thì nhàn rỗi hơn nhiều, mỗi ngày rảnh rỗi là ông lại ra dạo quanh khu vực ngõ Lão Tứ Quý, nơi đó đầy ắp kỷ niệm thời thơ ấu của ông và Mạnh Tuyết.

Tường ngõ cũ lốm đốm, trẻ nhỏ cười đùa vui vẻ, những viên bi thủy tinh đẹp mắt lăn lông lốc đến dưới chân, Mạnh Hải cúi người nhặt lên, vừa ngẩng đầu đã sững sờ tại chỗ.

Cảm giác chua xót lập tức ập đến hốc mắt, ông không dám chớp mắt, sợ hãi rằng chỉ cần chớp mắt một cái thôi thì ảo ảnh sẽ tan biến.

"Bà ơi, bà muốn tìm người ạ?"

"Không phải đâu, bà chỉ đi xem loanh quanh thôi, đứa trẻ ngoan."

Mạnh Hải cuối cùng cũng không kìm được mà chớp mắt một cái, người vẫn còn đó, không phải là ảo ảnh.

"Tiểu Tuyết..."

Giọng nói khàn khàn mang theo hơi nước, lời chưa dứt lệ đã rơi, Mạnh Hải lại gọi một tiếng nữa.

Lần này đối phương nghe thấy rồi, bà lão quay đầu lại, như bị sét đ.á.n.h ngang tai —

"Anh." Vì không dám tin nên tiếng của Mạnh Tuyết nhỏ như muỗi kêu.

Dù cho tóc đã bạc, da đã mồi, hai người vẫn nhận ra nhau ngay lập tức.

Mạnh Tuyết chạy về phía Mạnh Hải đang lao tới chỗ mình, hai anh em xa cách hơn bốn mươi năm, giây tiếp theo đã ôm đầu khóc nức nở.

Tiếng khóc làm những đứa trẻ đang chơi đùa sợ hãi, chúng chạy thục mạng về nhà, vừa chạy vừa báo cáo với người lớn: Có một ông lão và một bà lão đang khóc ở ngoài kia, khóc dữ dội lắm ạ!

Người xem náo nhiệt ngày càng đông, tiếng khóc của hai người già khiến lòng người xót xa khôn xiết, đặc biệt là bà lão kia, khóc đến mức gần như ngất đi, những người hàng xóm tốt bụng vội vàng tiến lên hỏi thăm.

"Cảm ơn, cảm ơn... Không sao, anh em chúng tôi đã lâu lắm rồi không gặp nhau, nhất thời vui quá nên thất lễ." Mạnh Hải ổn định lại tâm trạng, vỗ vỗ lưng em gái trấn an, dìu bà ngồi xuống chiếc ghế nhỏ.

Mạnh Tuyết khóc đến mức mặt mũi trắng bệch, hơi thở dồn dập, có người thấy không ổn, vội vã sai đứa cháu nội chạy nhanh ra tiệm t.h.u.ố.c ngoài ngõ mời thầy t.h.u.ố.c đến.

Hỗn loạn chừng hơn nửa tiếng đồng hồ, Mạnh Tuyết cuối cùng cũng bình phục lại. Thầy t.h.u.ố.c rút cây kim châm cứu trên người Mạnh Tuyết ra, kê một đơn t.h.u.ố.c, bảo Mạnh Hải cử người đi theo ông ra tiệm t.h.u.ố.c lấy t.h.u.ố.c, đồng thời dặn dò sau này tuyệt đối không được để cảm xúc của bệnh nhân d.a.o động quá lớn, nếu không rất dễ gây trúng phong (đột quỵ).

"Nếu có điều kiện thì tốt nhất nên đến bệnh viện lớn kiểm tra một chút, mạch tượng của bà ấy rất kém, không thể thiếu việc điều dưỡng lâu dài." Thầy t.h.u.ố.c học Đông y, nhưng điều đó không ngăn cản ông khuyên Mạnh Hải đi xem Tây y, tất cả đều là vì để cứu chữa người bệnh.

Mạnh Hải liên tục gật đầu, ghi nhớ toàn bộ những lời thầy t.h.u.ố.c nói trong lòng. Ông bỏ tiền nhờ người bốc t.h.u.ố.c giúp, sau đó mượn điện thoại ở cửa hàng tạp hóa gọi về khu nhà dành cho cán bộ, bảo cảnh vệ lái xe đến ngay lập tức.

Theo lý thì Mạnh Hải ra ngoài nên có cảnh vệ đi cùng, nhưng chính Mạnh Hải đã từ chối. Thay vì lãng phí thời gian đi cùng một lão già như ông, chi bằng cứ để họ huấn luyện ở trong đội, đừng có làm hỏng những hạt giống tốt.

Cảnh vệ nhanh ch.óng lái xe đến đầu ngõ, Mạnh Hải đưa Mạnh Tuyết đến bệnh viện quân y, bận rộn làm một loạt các xét nghiệm, đến khi trời sập tối mới về đến khu nhà dành cho cán bộ. Kết quả kiểm tra của Mạnh Tuyết không thể nói là tốt hay xấu, một thân đầy bệnh cũ, nhưng không đến mức phải nằm viện, cứ uống t.h.u.ố.c điều dưỡng dần dần là được.

Nhiều năm trước Mạnh Hải đã ly hôn với Quảng Minh Châu, từ đó về sau ông sống độc thân, cấp trên có sắp xếp cho một người giúp việc để chăm sóc việc ăn uống sinh hoạt.

Ăn cơm xong, người giúp việc vào bếp sắc t.h.u.ố.c cho Mạnh Tuyết, Mạnh Tuyết tựa vào ghế sofa, chậm rãi kể lại những trải nghiệm của bà sau khi rời Kinh Thành.

Mạnh Hải nhận ra bà đã giấu đi đoạn m.a.n.g t.h.a.i sinh con, nhưng không vạch trần. Thầy t.h.u.ố.c nói không được để cảm xúc của bà d.a.o động quá lớn, nếu biết đứa bé chưa c.h.ế.t, Mạnh Tuyết e rằng sẽ bị kích động.

Mạnh Tuyết đã ở cảng thành bốn mươi năm, bà cũng từng hối hận, nhưng do thời cuộc hạn chế, thân phận của Mạnh Hải lại đặc thù nên bà không dám quay về.

Những trải nghiệm của bốn mươi năm không thể kể hết trong một sớm một chiều. Người giúp việc đã sắc xong t.h.u.ố.c, Mạnh Hải bảo Mạnh Tuyết uống khi còn nóng. Cảnh vệ đã lấy hành lý Mạnh Tuyết gửi ở nhà khách về, đặt vào phòng ngủ cạnh phòng Mạnh Hải.

"Ngủ trước đi, những chuyện còn lại đợi ngủ dậy rồi chúng ta nói tiếp, không vội." Mạnh Hải đắp chăn cho em gái, nhìn bà chìm vào giấc ngủ, rồi lén quay người lau lau khóe mắt.

Mạnh Tuyết thực ra không nỡ ngủ, nhưng thực sự tinh thần không được tốt nên đã chìm sâu vào giấc ngủ. Có Mạnh Hải trông chừng, bà ngủ rất yên tâm, bà đã mơ thấy một giấc mơ đẹp khiến bà sảng khoái cả tâm hồn và thể xác.

Nhân lúc Mạnh Tuyết đang ngủ, Mạnh Hải đã gọi điện cho Hứa Không Sơn.

Dưới sự chăm sóc tận tình của Mạnh Hải, Mạnh Tuyết dần dần phục hồi sức khỏe. Bà không quen biết mấy người trong khu quân đội, vì vậy Mạnh Hải mỗi ngày đều cùng bà đi dạo khắp nơi. Nhìn thấy nụ cười trên gương mặt Mạnh Tuyết ngày một nhiều hơn, Mạnh Hải giả vờ như vô tình nhắc đến Nam Thành.

Nam Thành, Hà Nguyên, và đứa trẻ đó.

Lúc này, hai anh em đã đoàn tụ được hơn nửa tháng.

"Đứa trẻ đó chưa c.h.ế.t." Mạnh Hải cẩn thận quan sát phản ứng của Mạnh Tuyết. Ông đặc biệt chọn công viên nhỏ bên ngoài bệnh viện quân y, chuẩn bị sẵn sàng để cứu người bất cứ lúc nào.

"Cái gì?" Mạnh Tuyết túm c.h.ặ.t lấy cánh tay Mạnh Hải: "Anh, anh nói cái gì?"

Thấy bà vẫn còn chịu đựng được, Mạnh Hải thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục nói tiếp.

"Bây giờ thằng bé là xưởng trưởng xưởng d.ư.ợ.c Nam Thành, vô cùng có tiền đồ." Mạnh Hải dừng lại một chút: "Em có muốn gặp thằng bé không?"

"Muốn." Mạnh Tuyết đáp không chút do dự. Đứa con bà mang nặng đẻ đau, sao có thể không muốn gặp, nói xong bà lại có chút thấp thỏm: "Thằng bé có muốn gặp em không?"

"Muốn chứ." Mạnh Hải đưa mắt nhìn về một góc công viên, gật đầu: "Những năm qua thằng bé cũng vẫn luôn đi tìm em."

Trần Vãn đã cùng Hứa Không Sơn đến Kinh Thành từ hai ngày trước, nhận được tín hiệu của Mạnh Hải, hai người bước ra từ nơi ẩn nấp.

Thiên tính mẫu t.ử khiến ánh mắt Mạnh Tuyết lướt qua Trần Vãn rồi dừng lại trên khuôn mặt Hứa Không Sơn. Khi Hứa Không Sơn tiến lại gần, tay Mạnh Tuyết nắm lấy Mạnh Hải ngày càng c.h.ặ.t, Mạnh Hải liên tục bảo bà đừng kích động, hãy hít thở sâu.

Có lẽ vì gần gũi quá sinh e ngại, Hứa Không Sơn dừng bước ở khoảng cách một mét. Mạnh Tuyết hơi vươn người ra, Trần Vãn lặng lẽ thở dài, đưa tay đẩy sau lưng Hứa Không Sơn một cái: "Đi đi anh."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.