Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 50
Cập nhật lúc: 07/01/2026 16:27
"Anh Trương, hôm nay anh không nghỉ luân phiên ạ?" Trần Vãn không ngờ sẽ gặp anh ở cổng, đối phương trông phong trần mệt mỏi, dường như vừa mới đi làm việc về, "Đây là Dũng Dương, con trai của anh cả em. Dũng Dương, chào chú Trương đi con."
"Không, anh đổi ca với người ta." Sổ hộ khẩu của Hứa Không Sơn đã được Trương Thành làm gấp xong xuôi, bàn giao lại cho đồng nghiệp trong đồn, cho nên dù hôm nay anh không có mặt thì cũng không ảnh hưởng đến việc Hứa Không Sơn lấy sổ hộ khẩu.
"Chào chú Trương ạ." Trần Dũng Dương đầu hổ não hổ, Trương Thành nhìn thấy trên mặt cậu bé phảng phất hình bóng của Trần Kiến Quân.
Được đứa cháu của trung đoàn trưởng gọi một tiếng chú, Trương Thành lục khắp túi áo túi quần không tìm thấy quà gặp mặt, bèn cúi người xoa đầu Trần Dũng Dương một cái: "Ngoan, lần sau chú làm cho con một cái s.ú.n.g cao su. Đến lấy sổ hộ khẩu đúng không?"
Câu sau là nói với hai người Trần Vãn, Trương Thành chỉnh lại chiếc mũ trên đầu, dẫn họ đi vào bên trong.
Nhân lúc Hứa Không Sơn đi ký tên, Trương Thành kéo Trần Vãn sang một bên: "Chuyện em nói Hứa Không Sơn có thể là do Tôn Đại Hoa trộm về anh đã đi điều tra ngầm bên phía đại đội ba rồi, lúc đó Tôn Đại Hoa không phải sinh ở Lâm Khê, nói là có người họ hàng trên huyện cưới vợ, bà ta lên huyện ăn cưới, đứa trẻ cũng sinh trên huyện."
"Vì thời gian cách quá lâu, lại ở trên huyện nên không dễ điều tra lắm, nếu có phát hiện gì anh sẽ thông báo kịp thời cho em."
"Cảm ơn anh Trương." Trần Vãn vô cùng cảm kích vì chuyện này, nếu không có bọn Trương Thành, với thân phận của anh và Hứa Không Sơn, tỷ lệ tìm ra chân tướng là gần như bằng không.
Trần Dũng Dương đứng trong sân xem xe đạp của Trương Thành, sự tò mò thúc giục cậu đ.á.n.h bạo gẩy nhẹ chiếc chuông trên tay lái một cái.
"Kính coong!"
Trần Dũng Dương chột dạ quay đầu nhìn Trần Vãn, nhận được một ánh mắt cảnh cáo, liền lẳng lặng giấu tay ra sau lưng.
"Sáu, tôi xong rồi." Hứa Không Sơn cầm quyển sổ hộ khẩu mới tinh đi ra, mặc dù chỉ có vài tờ giấy nhưng anh vẫn cảm thấy nó có một sức nặng ngàn cân.
Bên cạnh Hứa Không Sơn là Triệu Huy, Trần Vãn chào ông một tiếng: "Anh Triệu anh cũng ở đây ạ? À đúng rồi, anh cả em nói có rảnh muốn mời các anh đến nhà ăn bữa cơm, khoảng thứ Ba tuần sau, hôm đó các anh có rảnh không?"
Trần Vãn thông báo trước cho họ, để tránh lúc đó hai người lại đổi ca hay gì đó.
"Rảnh chứ, hôm đó tụi anh nhất định sẽ đến đúng giờ." Triệu Huy đồng ý ngay tắp lự, "Kia là cháu của trung đoàn trưởng Trần phải không?"
Trần Vãn chưa nói gì cả mà Triệu Huy đã nhận ra thân phận của Trần Dũng Dương rồi, khả năng quan sát này thật lợi hại.
"Đúng ạ, Dũng Dương lại đây." Trần Vãn vẫy tay gọi Trần Dũng Dương, "Chào chú Triệu đi con."
"Chào chú Triệu ạ." Trần Dũng Dương không hề e dè, Triệu Huy rút ra một đồng tiền giấy đưa cho cậu làm quà gặp mặt.
Trần Vãn không muốn cùng Triệu Huy diễn màn kịch khách sáo "không được đâu không được đâu" "phải nhận lấy phải nhận lấy", anh dứt khoát bảo Trần Dũng Dương nhận lấy.
Triệu Huy lập tức cười rộ lên, sự dứt khoát của Trần Vãn khiến ông rất vừa lòng, ông ghét nhất là thói khách sáo, chẳng ra làm sao cả.
"Cảm ơn chú Triệu ạ!" Trần Dũng Dương nhận được một đồng tiền lớn, sợ mình làm mất nên chủ động nộp cho Trần Vãn nhờ anh giữ hộ.
Trần Vãn nhận lấy tiền của Trần Dũng Dương, chào tạm biệt hai người Triệu Huy.
"Anh Sơn tôi có thể xem sổ hộ khẩu của anh được không?" Trần Vãn vừa dứt lời, Hứa Không Sơn đã đưa sổ hộ khẩu cho anh.
Chủ hộ: Hứa Không Sơn.
Trần Vãn nhìn dòng chữ trên đó, nở một nụ cười chân thành: "Chúc mừng anh Sơn."
Chúc mừng anh thoát khỏi khổ hải, chúc mừng anh bước vào con đường tương lai tươi sáng.
Một tờ giấy mỏng manh chở đựng bao cay đắng suốt hơn hai mươi năm qua của Hứa Không Sơn, Trần Vãn cẩn thận cất đi, trả sổ hộ khẩu lại cho anh.
Đi ngang qua cửa hàng văn phòng phẩm, Trần Vãn dừng lại chọn một cây b.út máy, một đồng hai hào trên người anh đến nay vẫn chưa dùng, đủ để mua một cây b.út có chất lượng khá tốt rồi.
Cây b.út máy hết một đồng, hai hào còn lại Trần Vãn dùng để thưởng cho Trần Dũng Dương, mua cho cậu bé những viên bi thủy tinh mà cậu hằng ao ước.
Trong túi Trần Dũng Dương lúc nào cũng đựng bi, đi lại kêu lạch cạch.
Trần Vãn lập tức trở thành kẻ nghèo rớt mồng tơi không một xu dính túi, bị sự nghèo khó bao trùm khiến anh nảy sinh ham muốn kiếm tiền mãnh liệt.
"Mẹ ơi, con thi được hai điểm mười này!" Trần Dũng Dương vừa vào cửa đã giơ phiếu điểm xông đến trước mặt Chu Mai, cho bà xem hai con số một trăm trên đó, cùng với giấy khen và vở nhận được.
Ngoài ra, tiền mừng tuổi sáu năm trước và ba năm sau của cậu đã được giữ vững!
"Anh Triệu họ là lính do anh Ba dạy dỗ, tính tình thẳng thắn, nếu không nhận họ ngược lại sẽ không vui." Trần Vãn đưa một đồng tiền gặp mặt của Triệu Huy cho Chu Mai, "Em đã hẹn với họ thứ Ba tuần sau đến nhà ăn cơm rồi ạ."
Chu Mai bỏ tiền vào túi: "Được, đến lúc đó dì sẽ nấu một bàn ăn thật thịnh soạn để đãi họ."
Trần Dũng Dương khoe xong thì cất bi đi chơi, Trần Vãn vào phòng thay bộ quần áo khác, Hứa Không Sơn tổng cộng có hai bộ nên không có đồ để thay.
"Anh Sơn, cây b.út này tặng anh." Trần Vãn hai tay đưa cây b.út máy lên, "Chúc anh vạn sự như ý, tiền đồ xán lạn."
Tặng cho anh sao?
Niềm vui bất ngờ ập đến khiến Hứa Không Sơn ngẩn người ra một lúc, hèn chi vừa rồi lúc Trần Vãn chọn b.út máy đã hỏi anh thích mẫu nào, anh đã chọn mẫu giống với cây b.út máy của Trần Vãn nhất.
Thân b.út màu đen, ngòi b.út màu vàng, trông vô cùng sang trọng.
"Cảm ơn Sáu." Hứa Không Sơn đúng là cần một cây b.út máy, anh trân trọng cầm trong tay, Trần Vãn vặn mở lọ mực, bảo anh hút đầy mực cho cây b.út máy.
Cây b.út máy lúc mua đã được thử qua rồi, ngòi b.út trơn tru, nét thanh nét đậm vừa phải.
Ngoài cây b.út máy, Trần Vãn còn đưa cho Hứa Không Sơn một cuốn sổ tay, lúc anh đi học thành tích tốt, mỗi lần kiểm tra đều được thầy cô phát sổ tay làm phần thưởng, sau bậc tiểu học cơ bản anh không tốn tiền mua sổ tay bao giờ.
Trên trang đầu Trần Vãn có viết một câu nói, những chữ trên đó với trình độ hiện tại của Hứa Không Sơn thì chưa nhận biết được, Trần Vãn nói sau này sẽ từ từ dạy anh, đợi anh nhận mặt hết chữ rồi sẽ biết nó có ý nghĩa gì.
Ngón tay Hứa Không Sơn lướt qua nét chữ của Trần Vãn, thầm nghĩ anh nhất định sẽ nhanh ch.óng nhận mặt hết chữ.
"Đại Sơn về rồi à, chuyện dựng nhà chú đã hỏi thăm kỹ cho cháu rồi." Trần Tiền Tiến về muộn hơn họ, thần sắc có chút khó xử, "Số tiền của cháu muốn dựng nhà mới e là không đủ rồi."
Trần Tiền Tiến sáng nay ra ngoài hỏi thăm giúp Hứa Không Sơn, năm đó căn nhà gạch ngói lớn này của nhà họ Trần đã tiêu tốn của ông mấy nghìn đồng, yêu cầu của Hứa Không Sơn có thấp đến đâu thì một nghìn đồng là không thể thiếu được, nếu không thì trong làng từ lâu đã mọc lên nhà mới khắp nơi rồi.
