Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 54
Cập nhật lúc: 07/01/2026 16:28
Trần Vãn chẳng quan tâm lợn rừng hay không lợn rừng, anh đưa người vào bếp, nhóm lửa hâm nóng bát canh thịt dê đã nguội ngắt.
Mùi thơm của canh thịt dê hầm khiến Hứa Không Sơn không ngừng nuốt nước miếng, anh tự giác rửa sạch tay và mặt, lấy đũa bưng bát ngồi xuống chiếc ghế đẩu nhỏ trong bếp, đưa mắt mong chờ nhìn vào chiếc nồi lớn trên bếp.
Trần Vãn bị dáng vẻ của anh làm cho bật cười, đợi canh thịt dê sôi thì cầm lấy bát của anh múc vào đó một thìa lớn đầy ắp: "Húp canh trước đi, để em hâm nóng cơm lại đã."
"Không cần hâm đâu, anh chan canh vào ăn luôn cũng được." Hứa Không Sơn không có nhiều quy tắc như vậy, Trần Vãn còn chưa kịp phản ứng thì anh đã "húp sùm sụp" loáng cái hết một bát cơm.
"Anh Sơn, anh ăn chậm thôi." Trần Vãn bất lực, động tác nuốt của Hứa Không Sơn khựng lại: "Được."
Trần Vãn múc hết canh trong nồi ra, sau khi rửa sạch thì múc nửa nồi nước đun lên, bộ dạng này của Hứa Không Sơn không tắm không được.
Ăn cơm xong nước trong nồi vẫn chưa nóng, Hứa Không Sơn đặt bát lên bếp lau miệng: "Anh đi lôi con lợn rừng về."
Ăn no uống đủ, cộng thêm việc trái tim được lấp đầy, Hứa Không Sơn lại tràn đầy sức mạnh.
"Đại Sơn về rồi à?" Mặc dù Trần Vãn đã cố gắng hết sức nhẹ nhàng, nhưng tiếng động nhóm lửa hâm cơm vẫn không thể tránh khỏi làm thức giấc Trần Tiền Tiến và Chu Mai.
"Vâng, anh Sơn bảo anh ấy g.i.ế.c được một con lợn rừng!" Trần Vãn lúc này mới có tâm trí quan tâm đến lợn rừng, anh nhanh nhảu nói trước Hứa Không Sơn.
Trần Tiền Tiến hết sạch cơn buồn ngủ: "Lợn rừng ở đâu?"
"Ở phía chân núi ạ." Hứa Không Sơn ngăn Trần Tiền Tiến đang định đi thay quần áo, "Chú Trần, một mình cháu là được rồi, lợn rừng bẩn lắm, chú đừng nhúng tay vào kẻo lại phiền phức."
Từ trên núi xa như thế Hứa Không Sơn còn kéo xuống được, còn sợ chút khoảng cách này sao.
Thế là Trần Tiền Tiến không thay quần áo, nhưng vẫn thay giày cùng Hứa Không Sơn đi ra ngoài.
Hai người đi khoảng hai mươi phút, Trần Vãn há hốc mồm nhìn xác lợn rừng trong sân, trong lòng không khỏi sợ hãi, to thế kia mà Hứa Không Sơn lại dám một chọi một với nó!
Nghĩ đến sự nguy hiểm trong đó, Trần Vãn chẳng thể vui nổi chút nào.
Trần Tiền Tiến cũng đang nói hành động của Hứa Không Sơn quá mức mạo hiểm, trước đây trong làng từng có người bị răng nanh lợn rừng đ.â.m c.h.ế.t đấy!
"Lần sau không được thế này nữa." Trần Tiền Tiến nghiêm mặt nhắc nhở, "Lợn rừng cứ để nó ở trong sân đi, cháu mau đi tắm rửa rồi đi ngủ, sáng mai hãy xử lý."
Mùa đông nhiệt độ thấp, để một đêm thịt cũng không bị hỏng.
"Mai Tử, hiện tại trong tay chúng ta có bao nhiêu tiền?" Vào trong phòng, Trần Tiền Tiến nhỏ giọng hỏi. Nhà họ Trần điển hình là chồng đối ngoại vợ đối nội, tài chính trong nhà đều do Chu Mai quản lý, Trần Tiền Tiến không có khái niệm cụ thể.
Ông vừa dứt lời là Chu Mai đã hiểu ý ông rồi: "Không tính phần của Dũng Phi thì có hơn hai nghìn, cho Đại Sơn mượn xây nhà là đủ."
"Tôi thực sự không ngờ Đại Sơn lại vì tiền mà đi g.i.ế.c lợn rừng." Khi Trần Tiền Tiến nhìn thấy con lợn rừng ở chân núi, ông suýt chút nữa thì bủn rủn cả chân, Hứa Không Sơn thật đúng là không màng mạng sống.
"Ai mà chẳng thế." Chu Mai áp tay lên n.g.ự.c, "Giờ tôi nhớ lại dáng vẻ con lợn rừng đó mà tim vẫn đập thình thịch."
Hứa Không Sơn bê cái thùng đập lúa úp lên con lợn rừng để tránh chuột c.ắ.n trộm.
"Lục Nhi, em ngủ trước đi." Thu dọn xong, Hứa Không Sơn cầm quần áo sạch đi vào phòng tắm, dòng nước nóng trong vắt chảy từ đỉnh đầu xuống chân rồi xuống đất, biến thành màu đen kịt.
Trần Vãn có cả bụng lời muốn nói với Hứa Không Sơn, sao mà ngủ cho được, đoán chừng anh sẽ gội đầu nên anh đã chuẩn bị sẵn khăn khô để trên tủ đầu giường.
"Anh Sơn, lần sau đừng làm chuyện nguy hiểm như vậy nữa được không?"
Hứa Không Sơn khi đối mặt với lợn rừng còn có thể trấn tĩnh, nhưng sự lo lắng trong mắt Trần Vãn lại khiến anh không nhịn được mà hoảng hốt.
"Anh sẽ không gặp nguy hiểm đâu." Thần sắc Hứa Không Sơn vừa áy náy vừa mờ mịt, không g.i.ế.c lợn rừng thì anh làm gì để nhanh ch.óng dành đủ tiền xây nhà đây?
Tiền, là bài toán chung đặt ra trước mắt anh và Trần Vãn.
Người giỏi bơi lội dễ bị c.h.ế.t đuối, người giỏi cưỡi ngựa dễ bị ngã ngựa, Hứa Không Sơn nói anh sẽ không gặp nguy hiểm thì thực sự sẽ không xảy ra chuyện gì sao? Trần Vãn không dám ôm tâm lý cầu may đối với việc này.
"Anh Sơn..." Trần Vãn lí nhí, anh phải nói thế nào đây, anh có nên thú nhận với Hứa Không Sơn không?
Trần Vãn không thể xác định được sự thiện cảm hiện tại của Hứa Không Sơn đối với anh có đủ để chống đỡ cho việc anh ấy chấp nhận tình cảm của mình hay không, đồng tính luyến ái, ở thời đại này là một chuyện kinh khủng đến nhường nào.
Vẻ mặt như sắp khóc của Trần Vãn khiến Hứa Không Sơn luống cuống tay chân: "Anh không làm nữa, sau này anh không bao giờ làm chuyện nguy hiểm như thế nữa."
Làm sao anh có thể quên được, bây giờ anh cũng là người có người lo lắng cho mình rồi.
Hứa Không Sơn giơ tay bảo đảm, chuyện tiền nong, chắc chắn sẽ có cách khác.
Trần Vãn phá lên cười, anh tin Hứa Không Sơn đã hứa thì sẽ không làm nữa.
Hứa Không Sơn lau khô tóc, Trần Vãn nằm dịch vào phía trong giường, nhường lại vị trí đã được anh nằm ấm. Chờ Hứa Không Sơn nằm xuống, Trần Vãn không chút do dự chủ động đặt chân vào bẹn chân của anh.
Hình như có cái gì đó khác rồi.
Sự thân mật của Trần Vãn khiến Hứa Không Sơn có một cảm giác không nói nên lời, giống như có một viên đường làm cho cả người anh ngọt lịm đi.
Trần Vãn giấc ngủ này không được yên giấc, nửa đêm anh nằm mơ thấy ác mộng. Trong mơ, Hứa Không Sơn người đầy m.á.u đứng trước mặt anh, Trần Vãn muốn đưa tay chạm vào nhưng thế nào cũng không chạm tới được.
Anh gào thét tên Hứa Không Sơn đến xé lòng, giọng điệu dồn dập pha lẫn tiếng khóc.
"Hứa Không Sơn! Hứa Không Sơn!"
Cảm nhận được động tác của Trần Vãn, Hứa Không Sơn giật mình tỉnh giấc từ trong cơn ngủ say: "Lục Nhi, Lục Nhi..."
Trần Vãn từ từ mở mắt, Hứa Không Sơn dùng tay trái chống đỡ cơ thể cúi xuống phía trên anh.
"Gặp ác mộng à?" Hứa Không Sơn lo lắng nhìn Trần Vãn, anh bật đèn, ánh đèn vàng vọt soi rõ mồ hôi lạnh trên mặt Trần Vãn.
Cảnh tượng trong mơ vẫn còn mồn một trước mắt, Trần Vãn vươn hai tay ôm c.h.ặ.t lấy Hứa Không Sơn.
Hứa Không Sơn trợn tròn mắt, trong lúc kinh ngạc cánh tay mất đi lực đạo, đổ nhào lên người Trần Vãn.
Trần Vãn bị Hứa Không Sơn đè đến mức hừ nhẹ một tiếng, trong lúc người đàn ông kia đang hoảng hốt lo sợ, anh siết c.h.ặ.t lấy lưng anh, vùi đầu vào hõm cổ anh.
Hứa Không Sơn cả người hoàn toàn cứng đờ, chuyện... chuyện này là sao?
"Anh Sơn, em mơ thấy anh không còn nữa." Giọng Trần Vãn thấp đến mức gần như lầm bầm, nhưng Hứa Không Sơn vẫn bắt trọn từng chữ anh nói.
