Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 61
Cập nhật lúc: 07/01/2026 16:29
“Khóa lại là đúng, Đại Sơn không cần nhà, nhưng tiền bạc lương thực của nhà họ Hứa đều là tự thân nó làm ra, không thể để rơi vào tay người ngoài được, phải tìm cơ hội lấy về.”
Chu Mai nói rất có lý, mẹ Lưu Cường gật đầu tán thành: “Đúng là nên lấy về.”
Đầu lợn kho xong thì mẹ Lưu Cường cũng về, bà ấy sang đây là để hỏi xem khi nào Chu Mai thịt con lợn trắng lớn trong chuồng, thịt lợn rừng bà ăn không quen, vẫn là thịt lợn nhà ăn mới thơm.
Con lợn trong chuồng Chu Mai định thứ ba tuần sau sẽ thịt, như vậy lúc bọn Trương Thành tới vào thứ ba tuần tới có thể ăn một bữa cơm thịt lợn linh đình.
Cái đầu lợn trong nồi kêu ùng ục, tỏa ra mùi thịt thơm nồng đậm, Trần Vãn sờ sờ lớp thịt bên eo, cảm nhận rõ ràng bản thân đã béo lên rồi. Ý nghĩ tập thể d.ụ.c xuất hiện trong đầu được một giây, Trần Vãn lập tức từ bỏ, đang mùa đông mà, tăng chút thịt cũng là chuyện bình thường.
Thân hình nguyên bản của cậu quá gầy, tạo cho người ta cảm giác yếu ớt mong manh, hiện tại khuôn mặt nhỏ nhắn hơi đầy đặn hơn một chút, trông càng thêm rạng rỡ động lòng người.
Trần Vãn rất hài lòng với hiện trạng của mình, nếu không cứ da bọc xương thì Hứa Không Sơn bế lên đau tay biết bao.
Hứa Không Sơn đã xin được giấy giới thiệu, tối đó sau khi ăn xong món đầu lợn kho thơm phức, Trần Vãn ngồi bên mép giường, dưới ánh đèn sợi đốt bắt đầu khâu vá quần áo.
Người đẹp vì lụa, sáng mai Hứa Không Sơn phải đến xưởng gạch ngói, Trần Vãn quyết định tháo những miếng vá trên bộ quần áo anh định mặc ra để vá lại cho đẹp.
Trần Vãn cúi đầu, cây kim khâu màu bạc kéo theo sợi chỉ đen xuyên qua xuyên lại theo đầu ngón tay cậu, Hứa Không Sơn tựa lưng vào đầu giường không chớp mắt nhìn Trần Vãn, trên mặt viết đầy vẻ hạnh phúc.
“Anh Sơn, ngày mai bên trong anh mặc cái áo thun em làm cho anh nhé.” Trần Vãn cắt đứt đầu chỉ, miếng vá qua tay cậu hầu như hòa làm một với vải áo, nếu không ghé sát vào nhìn kỹ thì căn bản không thấy dấu vết khâu vá nào.
Bộ đồ thun đen trắng kể từ khi giặt sạch phơi khô xong, Trần Vãn chưa thấy Hứa Không Sơn mặc lần nào, quần áo làm xong không mặc mà cứ cất đi thì có ý nghĩa gì chứ.
“Được.” Lúc làm việc Hứa Không Sơn không nỡ mặc quần áo Trần Vãn làm, “Lục Nhi, tay em khéo thật đấy.”
Lời khen của đàn ông luôn đơn giản và trực tiếp, Trần Vãn quay đầu nở một nụ cười với anh: “Đợi mua được vải em sẽ làm cho anh bộ mới nữa.”
Khóe miệng Hứa Không Sơn càng nhếch lên cao hơn, lộ ra vẻ ngây ngô ngốc nghếch.
Khâu xong áo bông, chiếc quần bông do Hứa Không Sơn tự mình chắp vá cũng bị Trần Vãn tháo ra, đợi đến khi làm xong xuôi hết, Trần Vãn cúi đầu ngáp một cái.
Hứa Không Sơn xót xa cầm lấy giỏ kim chỉ trên tay cậu, vén chăn kéo Trần Vãn lên giường.
Trần Vãn nhắm mắt lười biếng không muốn cử động, từ cổ họng phát ra một tiếng lầm bầm: “Anh Sơn em buồn ngủ quá, anh cởi quần áo giúp em với.”
Hơi nóng lập tức bốc lên mặt Hứa Không Sơn, lời nói của Trần Vãn khiến cả người anh cứng đờ.
Cởi... cởi quần áo!
Trần Vãn tìm một vị trí thoải mái trên gối, kéo dài giọng làm nũng với Hứa Không Sơn: “Anh Sơn à~”
Hứa Không Sơn sao có thể là đối thủ của Trần Vãn, anh run rẩy tay cởi cúc áo bông của Trần Vãn, một tay đỡ lưng cậu, rút cánh tay cậu ra khỏi tay áo.
Trần Vãn thả lỏng cơ thể mặc cho Hứa Không Sơn hành động, đừng nhìn bình thường Hứa Không Sơn làm việc gì cũng dùng sức lớn, nhưng động tác chạm vào người Trần Vãn lại nhẹ vô cùng, cứ như đang nâng niu một món bảo bối dễ vỡ.
Ban đầu Trần Vãn chỉ nảy sinh ý định trêu chọc anh, không ngờ sự phục vụ của Hứa Không Sơn quá tốt, cậu cứ thế để Hứa Không Sơn làm tới cùng luôn.
Trần Vãn mặc trong mặc ngoài tổng cộng bốn lớp: áo bông, áo lót, áo len, áo thu đông, chỉ riêng việc cởi lớp áo bông ngoài cùng đã khiến trán Hứa Không Sơn lấm tấm mồ hôi. Lớp thứ hai là áo gile thì dễ cởi hơn, khó nhất chính là áo len.
Chiếc áo len màu kem nhạt ôm sát phác họa thân hình Trần Vãn, lúc Hứa Không Sơn vén gấu áo len lên đã vô tình kéo theo cả áo thu đông bên trong, để lộ vùng bụng phẳng lì trắng nõn cùng đường thắt eo lõm vào.
Oành!
Trong đầu Hứa Không Sơn như có tiếng nổ vang, vành tai anh đỏ rực, hơi thở nóng rực như thiêu đốt.
Cảm nhận được hơi lạnh trong không khí, Trần Vãn hóp bụng lại, cái rốn nhỏ nhắn khẽ phập phồng. Tách, có chất lỏng ấm nóng nhỏ lên trên đó, Trần Vãn giật mình mở mắt.
Hứa Không Sơn chật vật ngửa đầu, dòng m.á.u đỏ tươi chảy ra từ mũi anh, Trần Vãn vội vàng ngồi dậy, vớ lấy tờ giấy rơm bảo Hứa Không Sơn bịt mũi lại.
“Để em đi lấy nước.” Trần Vãn mặc đại quần áo vào, mở cửa xuống bếp lấy chậu rửa mặt pha nước ấm, bảo Hứa Không Sơn cúi đầu xuống rồi dùng tay vốc nước tạt vào sau gáy cho anh.
Máu mũi của Hứa Không Sơn chậm lại rồi ngừng hẳn, sau khi xác nhận không chảy nữa mới vắt khăn lau sạch mặt.
Trần Vãn có chút dở khóc dở cười, sớm biết anh hỏa khí lớn như vậy thì cậu đã ngoan ngoãn tự mình cởi đồ đi ngủ rồi.
“Anh Sơn anh quay mặt đi chỗ khác đi.” Trần Vãn không dám trêu chọc anh nữa, đợi anh quay đi mới vén áo lên lau sạch vệt m.á.u dính trên bụng.
Dọn dẹp xong Trần Vãn định đem nước đi đổ thì Hứa Không Sơn nhanh hơn một bước: “Để anh.”
Nhìn vành tai vẫn chưa hết đỏ của Hứa Không Sơn, Trần Vãn không tranh với anh, bên ngoài trời khá lạnh, cứ để anh ra ngoài cho hạ hỏa đi.
Trần Vãn kiểm tra lại chăn nệm, may mà Hứa Không Sơn phản ứng nhanh, chăn và quần áo đều sạch sẽ.
Hứa Không Sơn tắt đèn, Trần Vãn thở dài trong lòng, lặng lẽ nhích vào phía trong giường sát vách tường.
Sáng sớm, Hứa Không Sơn mặc chiếc áo bông được Trần Vãn khâu vá lại, rõ ràng chỉ là sửa lại miếng vá nhưng hiệu quả mang lại cứ như thay áo mới vậy, Chu Mai mới nhìn qua còn không nhận ra.
“Lục Nhi đúng là có tính kiên nhẫn.” Những đường kim mũi chỉ tỉ mỉ thế này, Chu Mai có khâu cũng khâu được, nhưng bà ngại phiền phức.
Quần áo đã mặc đẹp thì mặt mũi đương nhiên không thể bỏ qua, Chu Mai lấy d.a.o cạo râu và gương ra, bảo Hứa Không Sơn cạo râu đi: “Thím đang hấp bánh màn thầu trong nồi, lát nữa cháu mang theo mấy cái đi đường mà ăn.”
Thịt đầu lợn kho tối qua còn dư, Chu Mai thái một đĩa thịt nạc mang theo cùng với bánh màn thầu. Xưởng gạch ngói ở thị trấn bên cạnh, đi bộ mất khoảng ba bốn tiếng đồng hồ.
Hứa Không Sơn đi lúc trời vừa hửng sáng, khi về đã gần sẩm tối, vào nhà việc đầu tiên là tu sạch hai ca nước tráng men, cổ họng anh khát đến mức sắp bốc khói rồi.
“Sao rồi, mua được không?” Trần Tiền Tiến vừa từ dưới ruộng về, vung vung tay cho ráo nước rồi hỏi.
“Cháu nộp trước một nửa tiền rồi, họ viết cho cháu tờ biên nhận, nói là qua năm mới đến lấy hàng.” Hứa Không Sơn lấy tờ giấy gấp gọn trong túi ra, “Cháu đã nhờ người đọc cho cháu nghe rồi.”
Thời gian Hứa Không Sơn học chữ quá ngắn, nội dung trên giấy anh không nhận ra hết, thế nên đã nhờ người viết tờ giấy đọc cho nghe, rồi đối chiếu với vị trí của mấy chữ anh biết để xác nhận.
