Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 85

Cập nhật lúc: 07/01/2026 16:34

Hồi Vương Hà còn nhỏ, bà Vương còn từng mơ mộng để cô ta gả cho người thành phố, ai dè Vương Hà học hành không ra gì, học xong tiểu học là nhất quyết không chịu học tiếp, giấc mộng của bà Vương về việc nhờ con gái đi học để quen biết các chàng trai thành phố coi như tan vỡ.

Sự tự tin của bà Vương đến từ cái m.ô.n.g to của Vương Hà, đó tuyệt đối là tướng sinh được con trai.

Lúc bà Vương gả vào nhà họ Vương, sinh đứa đầu lòng là con gái, không biết đã phải chịu bao nhiêu sự hắt hủi mỉa mai, mãi đến sau này sinh liên tiếp hai đứa con trai mới rốt cuộc được nở mày nở mặt, đứng thẳng lưng ở nhà họ Vương. Đây cũng là lý do bà Vương không thích Vương Thúy, ai bảo cô chiếm chỗ đứa đầu, không để bà Vương "một phát trúng ngay" con trai.

Trong quan niệm của bà Vương, một người phụ nữ sinh được con trai nối dõi tông đường cho nhà chồng thì chính là công thần lớn của nhà chồng.

Ngay cả vợ trưởng thôn cũng nhắm trúng vóc dáng của Vương Hà, năm ngoái đã sắp xếp cho hai người trẻ gặp mặt. Kết quả thế nào, con trai trưởng thôn thì ưng Vương Hà, còn Vương Hà thì không ưng con trai trưởng thôn, chê anh ta da quá đen!

Trong mắt Trần Vãn, Vương Hà vừa lùn vừa béo, nhưng theo thẩm mỹ phổ biến thời bấy giờ, béo đại diện cho phúc khí, cộng thêm việc Vương Hà chưa từng phải làm việc nặng nhọc, nước da trắng trẻo mịn màng, n.g.ự.c nở m.ô.n.g to, con trai trưởng thôn nhìn trúng cô ta cũng không có gì lạ.

Còn vì sao Chu Mai nhìn không lọt mắt —— nói thật, bất kỳ một người bình thường nào nhìn thấy cảnh Trần Vãn và Vương Hà đứng cạnh nhau, e rằng đều cảm thấy đây chẳng khác nào hoa nhài cắm bãi cứt trâu.

Con trai trưởng thôn thì hết hy vọng rồi, vợ mới của người ta bụng đã tám tháng rồi, bà Vương dự định đợi Vương Hà hết hy vọng với Trần Vãn rồi sẽ tranh thủ lúc còn nóng mà giới thiệu cho cô ta người thứ hai, một cô gái lớn sắp hai mươi ba tuổi rồi, không thể trì hoãn thêm được nữa.

Bà Vương mời bà mai đến dạm ngõ giúp bà, sau khi nghe rõ bà Vương nói là ai, bà mai ngạc nhiên "A" một tiếng.

"Trần Vãn? Trần Vãn nhà họ Trần ở làng Bình An á?" Bà mai dùng vẻ mặt như thể bà Vương đang nói sảng giữa ban ngày mà nhìn bà ta, "Chị đừng có đùa với tôi."

Mười dặm tám làng ai mà không biết điều kiện nhà họ Trần, anh ba Trần Kiến Quân của người ta là trung đoàn trưởng trong quân đội, Trần Vãn lại tốt nghiệp cấp ba, mắt cũng có bị mù đâu.

Bà Vương chắc không phải muốn để bà bị người nhà họ Trần đ.á.n.h đuổi ra khỏi cửa chứ, đám này bà không làm được.

"Em đừng vội, chị chỉ nhờ em giúp hỏi thử thôi." Bà Vương lấy ra một đồng tiền, "Được hay không cũng không ép buộc."

Bà mai đổi sắc mặt trong nháy mắt, vừa đưa tay nhận tiền vừa cười hì hì nói chuyện với bà Vương: "Chị cứ yên tâm, chiều nay em sẽ đi một chuyến giúp chị."

Bà Vương "xoạt" một cái rụt tay lại, đổi một đồng thành năm hào: "Năm hào còn lại khi nào về chị đưa nốt."

Bà mai giật giật khóe miệng, thầm mắng bà Vương keo kiệt, cái loại người này mà còn muốn gả con gái vào nhà họ Trần, đúng là không biết soi gương xem mình trông thế nào.

Năm hào cũng là tiền, bà mai không chê, dù sao bà cũng sẽ không nói giúp nhà họ Vương lấy nửa lời tốt đẹp nào đâu.

Nhận tiền xong, bà mai quay người rời đi, ngồi nửa ngày mà ngay cả một ngụm nước cũng không được uống, đúng là kiệt sỉ.

"Bà ơi, bà ơi, bà đợi chút." Bà mai mới ra khỏi nhà họ Vương được một lát, phía sau đã vang lên tiếng gọi của một cô gái, bà quay đầu lại, Vương Hà đang đuổi theo thở hồng hộc, mỡ trên mặt trên người rung rinh theo nhịp chạy.

Bà mai dừng lại đợi Vương Hà đến gần, hỏi cô có chuyện gì.

"Bà ơi, số trứng gà này bà cầm lấy." Vừa nãy năm hào bà Vương đưa cho bà mai, Vương Hà nấp sau cửa nhìn thấy rõ mồn một, cô ta lập tức thấy không ổn, bà mai chắc chắn sẽ làm việc qua loa cho xong chuyện, thế là vội vàng trộm mười quả trứng gà bà Vương tích cóp, dùng vải bọc lại rồi đuổi theo, nhờ bà mai lưu tâm giúp cô ta nhiều hơn, "Nếu chuyện thành, cháu sẽ biếu bà thêm năm đồng nữa."

Năm đồng, đây còn chưa tính phần của nhà họ Trần. Bà mai động lòng: "Cháu cứ yên tâm, chuyện này cứ gói gọn trên người bà."

Bà mai hứa hươu hứa vượn, quản nó có thành hay không, cứ lừa được đống trứng gà vào tay đã.

Vương Hà dường như đã nhìn thấy cảnh tượng Trần Vãn nói muốn cưới mình, không nhịn được mà cười thành tiếng.

Ý định của bà mai từ việc chuyển lời chuyển thành cố gắng thuyết phục, vì vậy trước khi đến cửa bà đã dành nửa ngày để dò la tin tức về Trần Vãn, cố gắng tìm ra điểm đột phá.

Bà làm mai hơn mười năm, sớm đã đúc kết được một bộ kinh nghiệm của riêng mình. Điều kiện không tương xứng cũng không sao, bà cứ tâng bốc người này hạ thấp người kia, kéo họ về cùng một đẳng cấp chẳng phải là xong sao.

Buổi chiều, làng Bình An thỉnh thoảng lại vang lên một hai tiếng pháo nổ đanh gọn, đó là lũ trẻ đang nhặt pháo xịt để chơi.

Một quả pháo xịt nhỏ bé, vào tay lũ con trai có thể chơi ra hàng chục kiểu khác nhau. Chúng hoặc là lấy mảnh ngói vỡ úp lên quả pháo, sau khi châm ngòi thì chạy ra xa, nhìn mảnh ngói bị thổi bay trong tiếng nổ, rơi xuống đất vỡ tan tành. Hoặc là đào một cái hố nhỏ trên mặt đất, ném quả pháo vào, một tiếng "bùm", hố đất tung tóe khói bụi.

Uy lực của pháo tự chế không nhỏ, cảm giác kích thích vô song khiến lũ trẻ liên tục thử thách ở ranh giới nguy hiểm.

"Trần Dũng Dương!" Giọng nói đầy vẻ cảnh cáo khiến lũ trẻ đang quây quần bàn bạc xem quả pháo tiếp theo nên chơi kiểu gì đồng loạt quay đầu lại, sau khi nhận ra danh tính người tới liền giải tán như ong vỡ tổ.

"Anh Dũng Phi về rồi, mọi người chạy mau!"

Trần Dũng Dương từ nhỏ không ít lần nếm mùi bàn tay của anh trai, rụt cổ lại, định co giò chạy, nhưng chưa chạy được hai bước đã bị một bàn tay lớn túm lấy cổ áo: "Trần Dũng Dương, anh dặn mày thế nào, coi lời anh nói như gió thoảng bên tai phải không?"

"Em xin lỗi anh, em sai rồi!" Trần Dũng Dương nhận lỗi ngay trong một giây, có thể thấy Trần Dũng Phi có uy tín rất lớn trong lòng cậu bé.

Trong dịp Tết, tin tức trẻ con chơi pháo xịt bị nổ bị thương xuất hiện liên tục, nghiêm trọng nhất còn có đứa bị nổ hỏng mắt, sự lo lắng của Trần Dũng Phi không phải vô căn cứ.

Trần Dũng Phi buông cổ áo Trần Dũng Dương ra, cúi người móc từ túi quần cậu bé ra mấy quả pháo xịt: "Anh tịch thu hết."

Trần Dũng Dương giận mà không dám nói gì, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ ấm ức. Trần Dũng Phi bóc một viên kẹo hoa quả nhét vào miệng em út, Trần Dũng Dương vốn tính hay quên thù lập tức tỏ vẻ mình đại nhân đại lượng, không thèm chấp anh trai nữa.

"Anh sao giờ mới về, mẹ ở nhà đợi anh cả buổi sáng rồi đấy!" Trần Dũng Dương ngậm viên kẹo chua chua ngọt ngọt, nhảy chân sáo đi phía trước Trần Dũng Phi.

Hôm nay là hai mươi chín tháng Chạp, kể từ khi nhận được thư trả lời của Trần Dũng Phi, Chu Mai đã bắt đầu mong chờ ngày này, buổi sáng bà chẳng đi đâu, cứ mòn mỏi ngóng ra cổng sân.

Trần Dũng Phi sải bước lớn, lòng nôn nóng về nhà nên anh đẩy nhanh tốc độ, Trần Dũng Dương vốn đi phía trước anh giờ phải chạy bộ mới theo kịp.

"Dũng Phi về rồi đấy à." Vương Thúy đang mặc bộ đồ khoác ngoài do Trần Vãn làm, một tay dắt một đứa trẻ, chuẩn bị đến nhà bác cả của Hà Lão Tam ăn cơm tất niên.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 85: Chương 85 | MonkeyD