Xuyên Vào Văn Niên Đại, Tôi Đã Có "1" Rồi - Chương 9
Cập nhật lúc: 07/01/2026 16:17
"Quay lại." Hai chữ của Trần Vãn đã giữ chân cậu bé lại, sau đó cậu nhìn Chu Mai: "Chị dâu, bát tối nay để em và Dũng Dương rửa cho."
"Không cần đâu, có mấy cái bát thì tốn bao nhiêu công sức, chị thuận tay rửa luôn là xong ấy mà." Chu Mai mỉm cười, không để tâm đến lời cậu nói.
"Em nhớ lúc Dũng Phi lần đầu rửa bát hình như cũng là chín tuổi, Dũng Dương không thể kém hơn anh trai được đúng không?" Trần Vãn đặt đũa xuống, bảo Trần Dũng Dương học tập Trần Dũng Phi.
"Đúng ạ!" Trần Dũng Dương gật đầu thật mạnh, đưa tay về phía Chu Mai, "Mẹ, đưa bát cho con đi."
Chu Mai còn chưa kịp phản ứng, Trần Tiền Tiến đã lên tiếng: "Dũng Dương muốn rửa thì cứ để nó rửa đi, chẳng phải trước đây bà còn nói mình bảy tuổi đã phải đứng lên ghế để nấu cơm trên bếp rồi sao, Dũng Dương đã chín tuổi rồi, cũng nên để nó rèn luyện một chút."
Trần Tiền Tiến đã chốt hạ, Chu Mai giúp bưng bát vào bếp xong thì buông tay không quản nữa, để hai chú cháu bận rộn trong đó. Có Trần Vãn trông chừng, chắc Trần Dũng Dương sẽ không làm vỡ bát đâu.
Chị nghĩ thì nghĩ vậy nhưng thực tế thì tai vẫn cứ vểnh lên nghe ngóng động động tĩnh bên phía nhà bếp.
Nước rửa bát ở trong nồi, chiều cao của bệ bếp đến ngang hông Trần Vãn, khoảng chừng một mét, thấp hơn vai Trần Dũng Dương một chút.
"Có cần chú lấy cho cái ghế nhỏ không?" Trần Vãn thấy cậu bé vất vả kiễng chân lên, liền quay đầu đi dùng nắm đ.ấ.m che miệng cười thầm.
"Không cần ạ!" Liên quan đến lòng tự trọng, Trần Dũng Dương nghiến răng từ chối.
Trần Vãn xắn tay áo lên, lộ ra nửa đoạn cánh tay trắng trẻo, thử nhiệt độ nước trong nồi, cảm thấy hơi nóng liền múc thêm một gáo nước lạnh vào.
Trần Dũng Dương bắt chước dáng vẻ của cậu xắn tay áo lên cao, quần áo cậu bé rộng, vừa mới xắn lên tay buông xuống là nó lại tuột theo. Trần Vãn bảo cậu giơ tay lên, giúp cậu quấn lại hai vòng rồi đẩy lên tận khuỷu tay. Trần Dũng Dương vung vẩy cánh tay, không còn bị tuột nữa.
Nguyên chủ từng có kinh nghiệm rửa bát, làm gì có chuyện sinh ra ở nông thôn mà lại không làm chút việc gì chứ.
Trần Vãn bỏ đũa vào trong nước nóng trong nồi, vừa định động tay thì đã bị Trần Dũng Dương lách qua, đứa nhỏ giả giọng người lớn: "Chú Sáu cứ bảo con phải làm thế nào là được rồi, bị cảm không được nghịch nước đâu."
Rửa bát thì liên quan gì đến nghịch nước? Trần Vãn dở khóc dở cười, nhưng không thể phủ nhận là cậu đã bị cảm động.
Được rồi, cậu thu tay lại, đứng sau lưng Trần Dũng Dương chỉ huy: "Cầm đũa lên xoa xoa... dùng sức một chút, đúng rồi..."
Bát đũa của sáu người, hai chú cháu bận rộn trong bếp hơn hai mươi phút. Trần Vãn đã kiểm tra qua, Trần Dũng Dương lần đầu rửa bát, tuy động tác hơi chậm một chút nhưng rửa khá sạch sẽ.
Trần Vãn khen vài câu, Chu Mai nhìn thấy cũng khen lấy khen để "con trai giỏi quá", làm Trần Dũng Dương sướng rơn, tí nữa thì quên sạch cả phương hướng.
Bên cạnh nồi lớn trên bệ bếp còn có một cái nồi nhỏ đựng nước, nấu xong bữa cơm thì nước cũng đã nóng, vừa hay múc ra cho cả nhà tắm rửa.
Trần Vãn phát sốt toát mồ hôi lạnh, thực ra cậu rất muốn đi tắm nước nóng cho sướng, nhưng điều kiện có hạn, cậu chỉ có thể làm ướt khăn rồi lau qua một lượt.
Dọn dẹp xong xuôi trời đã tối mịt, ánh đèn pin lóe qua cổng sân, Chu Mai quay đầu lại hỏi: "Ai đấy?"
"Thím ơi, cháu là Trương Nghị đây ạ." Cổng sân mở ra, Trương Nghị tắt đèn pin, hai cô gái thanh niên trí thức đi phía sau, "Thím, bọn cháu sang thăm Trần Vãn ạ."
"Đêm hôm thế này, phiền các cháu quá, mau vào đi. Ăn cơm chưa?" Chu Mai vội vàng đón khách vào nhà, "Chú Sáu ơi, Trương Nghị và các bạn sang thăm em này."
Trần Vãn vừa mới nuốt xong t.h.u.ố.c cảm, gương mặt nhăn nhó như khổ qua, cậu nhét một múi cam vào miệng c.ắ.n vỡ. Thấy nhóm Trương Nghị, cậu nhai rồi nuốt xuống, sau đó lên tiếng chào hỏi mời họ ngồi.
Chu Mai lại hỏi một lần nữa xem họ đã ăn cơm chưa, Trương Nghị đặc biệt né giờ cơm mới đến là vì sợ bị giữ lại ăn, liền miệng bảo chị không cần bận lòng. Chu Mai vẫn pha cho mỗi người một bát nước đường nóng.
Ba người không ngồi lâu, thấy Trần Vãn không buồn bã như họ tưởng tượng đều thở phào nhẹ nhõm, an ủi cậu lần sau vẫn còn cơ hội, có vấn đề gì thì cứ tìm họ bất cứ lúc nào, để lại một câu "nghỉ ngơi cho tốt" rồi rời đi.
Tiễn ba người xong, Trần Vãn đóng cổng sân, tắt đèn trong gian chính. Buổi tối không có hoạt động giải trí nào khác, ngoài việc đi ngủ thì chẳng còn lựa chọn nào khác.
Trần Vãn vốn định lập kế hoạch cho cuộc đời sau này, nhưng kết quả là trong đầu toàn là những gì Hứa Không Sơn phải gánh chịu trong nguyên tác, càng nghĩ càng thấy đau lòng, cuối cùng dứt khoát ôm chăn ngồi dậy.
Hơi thở của Hứa Không Sơn trên chăn sớm đã bị cậu làm tan biến hết rồi, trong lòng Trần Vãn dâng lên một nỗi niềm khó ngủ cô đơn.
Trong ngôi làng miền núi tĩnh mịch thi thoảng vang lên vài tiếng ch.ó sủa, Hứa Không Sơn bụng đói cồn cào trở mình xuống giường, bữa nào cũng chỉ có khoai lang, chút mỡ màng trong bụng anh sớm đã bị nạo sạch bách. May mà anh có chuẩn bị trước, nếu không dựa vào Tôn Đại Hoa thì anh sớm đã c.h.ế.t đói rồi.
Hứa Không Sơn thành thục lôi từ dưới gầm giường ra một cái bọc đen thùi lùi, sau khi mở ra, trong không khí phảng phất mùi thịt thơm nồng. Đó là gà rừng anh săn được trên núi lúc đi c.h.ặ.t củi, nướng chín rồi dùng vải bọc lại giấu trong đống củi mang về. Củi lửa trong nhà mặc định là việc của Hứa Không Sơn, Tôn Đại Hoa và những người khác chưa bao giờ giúp một tay, nên không lo họ phát hiện ra.
Nói một cách chính xác, 90% công việc nhà họ Hứa đều do Hứa Không Sơn làm. Tôn Đại Hoa, Hứa Hữu Tài và đứa con trai họ sinh ra sau này là những kẻ lười biếng có tiếng trong thôn, kiểu cái chổi đổ ngay trước mặt cũng không thèm đưa tay ra dựng lại. Việc duy nhất Hứa Không Sơn không phải làm ở nhà là nấu cơm. Tôn Đại Hoa lắp một cái khóa trên cửa bếp, chìa khóa chỉ có mình bà ta giữ, chính là để phòng Hứa Không Sơn vào ăn vụng.
Lần đầu tiên Hứa Không Sơn vào bếp ăn vụng là năm bảy tuổi. Tôn Đại Hoa có đứa con trai bảo bối của riêng mình, thái độ đối với Hứa Không Sơn thay đổi ch.óng mặt.
Trẻ con đang tuổi ăn tuổi lớn, Hứa Không Sơn liên tục ba ngày không được ăn no, thật sự đói quá mới bất đắc dĩ vào bếp ăn thức ăn thừa ban ngày. Anh chưa từng làm chuyện lén lút như vậy, bị Hứa Hữu Tài dậy đi vệ sinh đêm bắt quả tang. Tôn Đại Hoa tát anh một cái, mắng anh là "ma đói đầu thai", ngày hôm sau cửa bếp liền bị khóa lại.
Hứa Không Sơn tối hôm đó bị đ.á.n.h, sáng sớm hôm sau dậy trên má trái vẫn in rõ năm dấu ngón tay, đủ thấy cái tát của Tôn Đại Hoa mạnh đến mức nào.
Đánh người xong Tôn Đại Hoa vẫn chưa nguôi giận, bữa sáng cũng không cho anh ăn, ném cái gùi và liềm xuống dưới chân Hứa Không Sơn, bảo anh nếu không cắt đầy một gùi cỏ heo thì không được về nhà.
