Xuyên Về Cổ Đại, Mẹ Kế Làm Nông Nuôi Con Chồng - Chương 258
Cập nhật lúc: 19/04/2026 20:55
"Ông nhà cũng đừng nôn nóng, ta bán được hai mươi đồng lận đó, đủ để cắt một khối thịt heo về, ta hầm thịt kho tàu cho ông nhà dùng. Chẳng phải ông nhà thích ăn thịt kho tàu nhất sao?"
"Ngươi bán được bao nhiêu tiền?" Bạch Nhị Ngưu chợt cao giọng đến mấy lần.
"Hai mươi đồng…" Trương thị nhìn dáng vẻ của Bạch Nhị Ngưu, mặt trắng bệch, "Sao vậy…"
"Một rổ củ mài này, lão t.ử đã mua hết ba mươi đồng đó!"
Bạch Nhị Ngưu tức đến tím mặt, chỉ thẳng vào mặt Trương thị mắng: "Đồ đàn bà phá của! Bảo ngươi làm chuyện gì ra hồn thì không làm, cứ gây ra họa. Bán được hai mươi đồng mà còn đứng đó hớn hở quên trời đất, ngươi có biết đã ném mất bao nhiêu tiền bạc ra ngoài không hả?"
"Ngươi không thử ngẫm xem vì sao thím Mã lại vui vẻ chịu mua? Lão bà đó là người tinh khôn xảo quyệt, bà ta rõ ràng chẳng hề tính toán chi li với ngươi, thế mà ngươi lại bán rẻ cho bà ấy. Ngươi không dùng đầu óc suy nghĩ cẩn thận sao hả?"
Trương thị bị mắng xối xả đến mức thẫn thờ tại chỗ, song nàng cũng chỉ hiểu được một điều duy nhất, chính là đã mất tiền.
Chuyện này nàng không thể chấp nhận được.
"Ta ta ta…" Môi Trương thị hơi trắng bệch, "Ta sẽ tức khắc đi tìm bà ấy đòi củ mài về!"
Bạch Nhị Ngưu chẳng hề hé răng.
Chẳng đồng tình, song cũng chẳng phản đối.
Trương thị thấy vậy, vội vàng xách rổ tre, quay bước về hướng nhà Mã thị.
Vầng thái dương chầm chậm khuất bóng Tây sơn, bầu trời phía tây tức thì nhuộm một màu đỏ rực.
Hôm nay là một ngày nắng ráo, lại đúng vào dịp trăng rằm tháng Tám. Dẫu mặt trời đã lặn hẳn, vầng trăng vẫn sáng vằng vặc, soi tỏ vạn vật chẳng khác gì lúc ban mai.
Tối nay, các hộ gia đình đều quây quần bên mâm cơm tối, vừa dùng bữa vừa thưởng nguyệt.
Tô Mộc Lam cùng bầy trẻ nhỏ cũng đang dùng bữa tối và thưởng nguyệt giữa sân như bao nhà khác.
Món cua hấp thơm lừng, rau trộn váng đậu thanh mát, cơm cháy giòn rụm ăn kèm với món thủy sản tươi ngon đậm đà như tôm sông xào lá hẹ.
Món chính là những chiếc sủi cảo nhân hành tây và thịt heo thơm lừng, ngon miệng.
Bên cạnh đó, còn có những chiếc bánh trung thu da tuyết thượng hạng, với đủ màu sắc và hương vị tuyệt mỹ.
Có thể nói, bữa cơm này quả thực vô cùng thịnh soạn.
"Con cua to thật." Đây là lần đầu tiên Bạch Trúc Diệp và Bạch Mễ Đậu được nếm thử cua. Hai đứa tay cầm cua, miệng không ngừng cảm thán con vật sao mà to lớn, lại nhìn lớp vỏ cứng cáp ấy mà chẳng biết làm sao bóc tách.
Bạch Thủy Liễu và Bạch Lập Hạ tuy đã từng ăn, song đã lâu lắm rồi nên chẳng còn nhớ rõ cách thức. Chúng chỉ biết bẻ chân cua ra, đập vỡ lớp vỏ mà tìm ăn phần thịt ngọt bên trong càng cua.
"Thôi được rồi, để ta chỉ cho các con cách thưởng thức món này." Tô Mộc Lam tự tay cầm một c.o.n c.ua, cạy mai cua rồi tỉ mỉ chỉ dẫn cho bầy trẻ nhỏ cách ăn.
"Chỗ này là phổi, chỗ kia là tim, những phần này đều không nên ăn. Đây là gạch cua, còn phần đầu này chính là thịt cua…"
Tô Mộc Lam vừa bóc tách vừa cẩn thận giảng giải từng li từng tí.
Bốn đứa trẻ nhỏ làm theo lời chỉ dẫn, cẩn thận nạo gạch cua hoặc gỡ lấy thịt cua. Chúng nhẹ nhàng chấm vào thứ nước sốt do Tô Mộc Lam tự tay điều chế, rồi đưa vào miệng thưởng thức.
Cua vốn mang tính hàn, nên nước sốt được pha chế cùng gừng băm để trung hòa, vừa giúp giảm bớt vị lạnh của cua, lại càng có thể kích thích hương vị tươi ngon đậm đà của thịt cua.
"Ngọt thật!"
"Quả là ngon miệng vô cùng."
"Hèn chi cua không mấy khi thấy xuất hiện, hương vị quả nhiên mỹ diệu đến vậy."
Bốn bầy trẻ nhỏ vừa hưởng thụ món cua mỹ vị, vừa không ngớt lời khen ngợi.
Tô Mộc Lam cũng khẽ mỉm cười, gật đầu hài lòng.
Quả thực không thể phủ nhận, c.o.n c.ua này đúng là mỹ vị khôn tả, còn tươi ngon hơn nhiều so với lúc ta thưởng thức ở kiếp trước.
Có thể thấy được, nguyên liệu từ thiên nhiên, không vương chút ô uế nào, quả nhiên mới là thượng phẩm.
Có điều, mặc dù ăn ngon, nhưng hàm răng phải vận lực đôi chút.
Sau khi Tô Mộc Lam gặm xong một c.o.n c.ua liền cảm thấy răng ê ẩm đến mức tưởng chừng chẳng còn thuộc về mình.
