Xuyên Về Cổ Đại, Mẹ Kế Làm Nông Nuôi Con Chồng - Chương 368
Cập nhật lúc: 19/04/2026 21:11
Trương Cốc Lai không quay đầu lại, chỉ quay lưng về phía Trương thị mà cất lời, sau đó còn kéo chăn lên đầu, trùm kín cả người.
"Nói năng cho đàng hoàng, đệ trùm chăn lên làm gì? Có phải đã bị phong hàn xâm nhập rồi không? Để ta xem." Trương thị vươn tay muốn kéo chăn ra.
Trương Cốc Lai vội vàng ngăn cản.
Nhưng Trương Cốc Lai thân hình nhỏ thó, lại gầy yếu, sức lực sao có thể bì được với Trương thị thân hình cường tráng? Chiếc chăn kia vốn dĩ chẳng giữ được bao lâu, liền bị Trương thị túm ra, cả thân hình hắn cũng bị kéo giật theo.
Tuy nàng kéo không dùng sức, nhưng Trương Cốc Lai vốn đang cố gắng vặn vẹo thân thể, tuyệt vọng bám c.h.ặ.t chiếc chăn trên đầu, sau cùng bị Trương thị kéo một cái, cả người lẫn chăn đều lăn lông lốc xuống đất.
Từ trên giường ngã xuống nền đất cứng lạnh, Trương Cốc Lai đau đến nhe nanh trợn mắt, trong lòng uất hận không thôi. Hắn từ trên mặt đất bò dậy rồi quát lớn với Trương thị: "Tam tỷ, tỷ làm gì vậy, tỷ muốn đẩy đệ đến c.h.ế.t sao…?"
Vừa nói chuyện, hắn vừa vươn tay xoa xoa m.ô.n.g, nơi vừa bị ngã đau đến tưởng chừng vỡ nát tan tành.
"Đệ ấy à, ta cũng nào phải cố ý. Ai ngờ đệ lại yếu ớt đến vậy, chỉ kéo nhẹ một chút đã thành ra nông nỗi này." Trương thị liên tục giải thích, nhưng chợt thấy vài vết thương trên mặt Trương Cốc Lai.
"Chuyện gì xảy ra vậy, sao mặt lại bị thương thành ra thế này?" Trương thị kinh hô một tiếng, vội vàng níu Trương Cốc Lai lại gần, để quan sát kỹ càng xem vết thương có nặng hay không.
"Không, không có gì…" Trương Cốc Lai vội vàng né tránh.
"Còn nói không có gì, đều đã chảy m.á.u kết vảy rồi kìa!" Trương thị cẩn thận nhìn kỹ một chút, thấy vết m.á.u trên mặt vừa dài lại vừa sâu, đau lòng khôn xiết. "Sao lại ra nông nỗi này? Sau này nếu để lại sẹo thì phải làm sao?"
Lại đúng lúc đang bàn chuyện hôn sự cho đệ chứ, vốn dĩ Trương Cốc Lai thân hình nhỏ thó, trong nhà lại chẳng dư dả gì, bên trên cũng không còn phụ mẫu che chở, kẻ mai mối đã ít ỏi, bây giờ nếu để lại sẹo lồi lõm, sau này còn tính chuyện thành gia lập thất ra sao?
Trương thị càng nghĩ càng phẫn nộ, vội vàng giậm chân thùm thụp. "Sao đệ lại chẳng biết giữ gìn thân thể như thế? Vết thương này rốt cuộc là do đâu mà có, là ai đ.á.n.h?"
"Không có, là đệ bị cành cây quẹt trúng." Trương Cốc Lai ấp úng đáp lời, ánh mắt càng thêm né tránh, không dám nhìn Trương thị.
"Cành cây mà có thể cào cấu thành ra nông nỗi này sao? Đệ nghĩ tỷ tỷ của đệ mù lòa hay sao?"
Trương thị vỗ nhẹ vào hắn một cái, giận dữ nói: "Cành cây mà quẹt vào thì sẽ chỉ hai ba vết xước nông trên mặt, nhưng đây lại là vô vàn vết cào mảnh, mà từng vết lại đều nhau tăm tắp thế kia? Chắc chắn là đ.á.n.h nhau với người khác mới có thể thành như vậy."
"Nói, đây là bị ai đ.á.n.h? Tam tỷ nhất định sẽ đi tìm kẻ đó để phân rõ phải trái, dám đ.á.n.h đệ ra nông nỗi này, ta tuyệt đối không dễ dàng bỏ qua cho hắn được!"
"Thật sự chẳng có việc gì đáng nói, tam tỷ chớ bận tâm chuyện này." Trương Cốc Lai cũng có chút buồn bực: "Chút chuyện nhỏ nhặt ấy mà tam tỷ cũng làm ầm ĩ lên như vậy, lẽ nào muốn cho thiên hạ đều hay biết ta đã bị đ.á.n.h ra nông nỗi này sao?"
"Sao lại không nên? Nếu không cho mọi người hay biết việc đệ bị thương, kẻ đ.á.n.h đệ chắc chắn sẽ không chịu tội. Hắn đã dám đ.á.n.h đệ ra nông nỗi này, vết thương còn sâu đến vậy, nói gì thì nói, cũng phải khiến hắn bồi thường một khoản tài vật mới phải."
Trương thị càng nói càng phẫn nộ, đoạn lại xót xa ngắm nhìn vết thương trên mặt Trương Cốc Lai.
Thế nhưng càng nhìn, nàng càng thấy có chút chẳng thích hợp.
Trên khuôn mặt hắn đầy những vết cào nhỏ ứa m.á.u, vừa mảnh vừa dài, lại là hai ba vết song song với nhau, nhìn chẳng giống bị người gây ra, mà càng tựa như bị….
Như là bị mèo cào vậy.
Mèo ư?
Trương thị lập tức ngẩn người.
Nhắc đến mèo thì nhà Tô Mộc Lam có nuôi một con, cả ngày rình rập bên bờ tường phủ nàng ta, ánh mắt nó cứ nhìn chằm chằm vào những người ra vào. Có một lần, nàng đi ngang qua phủ Tô Mộc Lam, trong lòng bất mãn liền nhổ một ngụm nước bọt trước cửa, con mèo kia liền nhe nanh giương vuốt, chực vồ lấy nàng.
