Xuyên Về Cổ Đại: Quyết Chí Nằm Yên - Chương 106
Cập nhật lúc: 09/01/2026 10:03
Nửa canh giờ sau, Bàng Dật cùng Trịnh Bảo Châu, lúc này đã cải trang thành nam giới, xuất hiện tại Quảng Hòa lâu.
Hí viện thường phải đợi đến tối, khi đèn hoa rực rỡ, mới là lúc náo nhiệt nhất. Hiện tại sắc trời còn sớm, trong lâu khá thanh nhàn, vắng vẻ.
Bàng Dật một đường che chở Trịnh Bảo Châu, ngựa quen đường cũ dẫn nàng đi thẳng ra hậu viện.
"Bọn họ đang làm gì thế?"
Các đào kép trong ban Quảng Hòa được chia thành hai ban nam nữ, tất cả đều đang miệt mài luyện công, luyện giọng, tập bộ pháp, chỉnh dáng người, luyện ánh mắt... không ai lơ là.
Bàng Dật đứng bên cạnh nhỏ giọng giải thích, Trịnh Bảo Châu nhìn đâu cũng thấy mới lạ.
Chốn lê viên quả nhiên giống như lời các trưởng bối thường nói...
Cảnh tượng nam nữ cùng chung sống, luyện tập hỗn tạp một chỗ như thế này, nếu để các phu nhân nơi hậu trạch nhà cao cửa rộng nhìn thấy, e là đã nhíu c.h.ặ.t mày, chán ghét mắng một câu "Còn thể thống gì", hoặc "Thật không sạch sẽ".
Trịnh Bảo Châu cũng cảm thấy có chút gượng gạo, nhưng phần nhiều là sự mới mẻ, khiến nàng luyến tiếc dời mắt đi.
Bàng Dật rất thân thiết với người trong ban Quảng Hòa, mọi người đều nhận ra hắn. Thấy hắn đến, ai nấy đều sôi nổi tiến lại hành lễ vấn an.
Ở một góc sân, Ban chủ đang chỉ điểm cho một cậu bé luyện công, thấy thế cũng nở nụ cười, bước tới chào hỏi.
Dư quang Trịnh Bảo Châu nhìn thấy cậu bé kia thở phào nhẹ nhõm một hơi rõ rệt, không nhịn được bật cười.
Ban chủ chú ý tới Trịnh Bảo Châu, vẻ mặt lộ chút chần chờ: "Vị này là?"
Châu tròn ngọc sáng, da thịt non mịn, toàn thân toát lên vẻ quý khí, dái tai còn có lỗ khuyên, nhìn qua là biết quý nữ xuất thân từ nhà cao cửa rộng.
Người có thân phận như vậy sao lại đến chốn này? Là tỷ muội của Thế t.ử chăng?
Bàng Dật lộ ra biểu cảm như đau răng trong chốc lát.
Trịnh Bảo Châu nhớ tới lời dặn của Bàng Dật, tùy tiện nói với Ban chủ: "Không cần để ý ta là ai, ta chỉ đến xem cho biết thôi."
Ban chủ sửng sốt.
Thân phận thật sự của Trịnh Bảo Châu chắc chắn không thể nói ra, Bàng Dật bèn nói với Ban chủ: "Ông cứ coi như là một vị quý nhân đến mở mang tầm mắt là được."
Ban chủ là người thông minh, lời đã nói đến thế, trong lòng ông ta tự khắc hiểu rõ, tự nhiên sẽ không truy cứu thêm.
Ông ta chỉ cười chào hỏi Trịnh Bảo Châu, sau đó quay sang hàn huyên với Bàng Dật: "Thế t.ử quả thật đã lâu không tới."
Ban chủ coi Bàng Dật như người quen cũ, Bàng Dật vốn tính tình phóng khoáng, cũng chẳng câu nệ tôn ti, giơ tay vỗ vỗ vai ông ta: "Mấy tháng trước ta chẳng phải bận mở trà lâu sao, gần đây vẫn luôn lu bu việc đó. Bất quá nghe nói các ông dạo này đang tập vở mới, ta chẳng phải đã vội vàng chạy tới đây sao?"
Ban chủ cười nói: "Vậy ngài tới đúng lúc lắm, vừa khéo có vài chỗ muốn xin ý kiến của ngài."
"Vở diễn tới là do Thanh Oanh đóng đào chính," Ban chủ vui vẻ nói, rồi quay đầu sai bảo một tiểu nha đầu đang ghé mắt nhìn: "Đi xem Thanh Oanh tỷ của ngươi đang làm gì, bảo nàng là Thế t.ử đã tới."
Tiểu nha đầu lanh lảnh vâng dạ rồi quay đầu chạy đi.
Không bao lâu sau, một cô nương dung mạo thanh tú, tuổi chưa đến đôi mươi bước tới, yểu điệu thướt tha hành lễ với Bàng Dật: "Gặp qua Thế t.ử."
Nàng vừa mở miệng, giọng nói tựa như châu rơi mâm ngọc, đúng là Thanh Oanh, cây trụ đài của ban Quảng Hòa hiện giờ.
Hai năm trước, Bàng Dật từng vì Thanh Oanh mà ra tay nghĩa hiệp, đ.á.n.h nhau một trận với Cẩm Bình Hầu. Từ đó về sau, quan hệ giữa Thanh Oanh và Bàng Dật ngày càng thân thiết.
Tuy nhiên, tâm tư Bàng Dật thuần túy, Thanh Oanh cũng một lòng đặt vào nghiệp diễn, hai người thiên về tình tri kỷ bạn bè, chẳng có chút tư tình nam nữ nào. Thậm chí khi Thanh Oanh nhìn thấy Trịnh Bảo Châu đang ồn ào với Bàng Dật, không biết nghĩ đến điều gì mà lén che miệng cười.
Mọi người di chuyển vào hậu đài, Bàng Dật cùng họ thảo luận về vở diễn mới.
Về mặt văn từ, một kẻ lười học như Bàng Dật không đưa ra được nhiều ý kiến, nhưng về làn điệu âm luật, tình tiết, thậm chí là trang phục, hóa trang, phấn son, Bàng Dật đều có thể đàm luận cả buổi, còn đưa ra được không ít kiến nghị hữu ích.
Trịnh Bảo Châu chống cằm ngồi bên cạnh quan sát đầy hứng thú. Nàng nghe câu hiểu câu không, nhưng nhớ kỹ lời dặn của Bàng Dật nên cố nhịn không hỏi nhiều. Sau thấy mọi người thảo luận say sưa, đặc biệt là Bàng Dật hết sức chăm chú nghiêm túc, Trịnh Bảo Châu cũng ngại mở miệng quấy rầy.
Thật hiếm thấy, hắn cũng có lúc như thế này...
"Cũng hòm hòm rồi, lát nữa chúng ta sẽ diễn thử từ đầu một lần, ngài có muốn ở lại xem không?" Ban chủ hỏi Bàng Dật.
Bàng Dật tự nhiên đồng ý, dẫn Trịnh Bảo Châu đi ra sảnh xem hát phía trước.
Đi ngang qua một căn phòng, cửa phòng vừa lúc mở ra, một nam t.ử trẻ tuổi thân hình hơi béo, làn da trắng nõn, vẻ mặt ngái ngủ bước ra.
Hắn nhìn thấy Bàng Dật, mắt lộ vẻ vui mừng, chắp tay chào: "Bàng tiểu huynh đệ."
Bàng Dật nhận ra người này, thầm nhíu mày.
Kinh thành lắm kẻ ăn chơi trác táng, so với loại thuần túy mê xem hát như Bàng Dật, thì có một loại công t.ử bột khác nâng đỡ con hát không phải vì nghệ thuật, mà là vì người.
Nhị công t.ử Âu Dương Húc của Huệ Quận vương phủ, người vừa chào hỏi Bàng Dật, chính là một trong số đó. Kẻ này văn không hay võ không giỏi, cũng là loại coi chốn câu lan như nhà, nhưng thanh danh của hắn so với tên Cẩm Bình Hầu tiếng xấu đồn xa thì đỡ hơn một chút. Bởi vì Âu Dương Húc tự xưng là phong lưu chứ không hạ lưu, chú trọng sự "ngươi tình ta nguyện", chứ không cưỡng ép chiếm đoạt.
Chỉ là khi địa vị chênh lệch quá lớn, làm gì có chuyện cam tâm tình nguyện hay không?
Quảng Hòa lâu dù sao cũng là chốn lê viên, không tránh khỏi việc làm kinh doanh da thịt với giới quý nhân, chẳng qua vì là gánh hát nổi danh kinh thành, nên các danh đào trong ban có thêm chút quyền tự chủ mà thôi.
Bàng Dật và Âu Dương Húc không hợp nhau lắm, lúc này gặp mặt cũng chỉ nhàn nhạt chào lại: "Âu Dương huynh."
Hắn theo bản năng dịch bước chân, cố ý che chắn cho Trịnh Bảo Châu ở phía sau kín đáo hơn một chút.
Kết quả lại phản tác dụng, động tác này của Bàng Dật khiến Âu Dương Húc càng thêm chú ý đến Trịnh Bảo Châu phía sau lưng hắn.
Kẻ quen thói trêu hoa ghẹo nguyệt như Âu Dương Húc liếc mắt liền nhận ra Trịnh Bảo Châu là nữ cải nam trang. Hắn xoay chuyển tâm tư, còn tưởng đây là thú vui của Bàng Dật, nụ cười lập tức mang theo vài phần đáng khinh: "Luận về độ biết chơi, đúng là vẫn phải nể Bàng tiểu huynh đệ..."
Bàng Dật vừa nghe liền biết hắn hiểu lầm, trong lòng trào lên sự chán ghét, thấp giọng cảnh cáo: "Miệng mồm sạch sẽ chút, đừng có nói hươu nói vượn!"
Âu Dương Húc sửng sốt.
Không ngờ Bàng Dật trở mặt ngay lập tức. Phản ứng lại, trong lòng hắn liền sinh ra bất mãn và khinh thường.
Đều là người cùng hội cùng thuyền, làm bộ làm tịch cho ai xem?
Cái tên nhóc con miệng còn hôi sữa này, đám cô nương đứng đầu là Thanh Oanh còn nhìn hắn với con mắt khác xưa, dựa vào cái gì chứ?
Trịnh Bảo Châu lặng lẽ chọc chọc Bàng Dật, tò mò hỏi: "Hắn nói vậy là có ý gì? Cái gì gọi là ngươi biết chơi?"
"Không phải lời hay ý đẹp gì đâu, đừng nghe." Bàng Dật cảnh cáo.
Trịnh Bảo Châu nghe hiểu lơ mơ, ngây ngô gật đầu.
Nàng vẫn là trang giấy trắng, đâu hiểu được những chuyện dơ bẩn này. Kết quả Âu Dương Húc đang thầm mắng Bàng Dật nhìn thấy cảnh đó, đôi mắt liền dán c.h.ặ.t vào nàng, trong lòng ngứa ngáy vô cùng.
Nếu có thể nhuộm màu lên trang giấy trắng này...
Âu Dương Húc lập tức chẳng màng đến Bàng Dật, muốn trực tiếp nẫng tay trên, hắn cười híp mắt sán lại gần: "Vị cô nương này..."
Bàng Dật sa sầm mặt mày, chắn ngang trước người Trịnh Bảo Châu: "Cút!"
Sắc mặt Âu Dương Húc trở nên khó coi.
Hết lần này đến lần khác, Bàng Dật không nể mặt hắn như vậy, Âu Dương Húc cũng không nhịn được nữa.
"Ái chà," hắn nói giọng âm dương quái khí, "Bảo bối tình nhân nhỏ của ngươi như vậy..."
Lời còn chưa dứt, sắc mặt Bàng Dật đột ngột biến đổi, lập tức nhanh nhẹn né sang một bên.
Quả nhiên, chỉ nghe một tiếng xé gió vang lên, ngay sau đó là tiếng roi quất vào da thịt cùng tiếng kêu t.h.ả.m thiết.
Trịnh Bảo Châu giận dữ quát: "Ngươi muốn c.h.ế.t à!"
Lời Âu Dương Húc nói lúc này thì ai cũng hiểu, Trịnh Bảo Châu phản ứng chậm nửa nhịp mới nhận ra tên này vừa có ý đồ gì, lập tức cảm thấy ghê tởm vô cùng. Nàng trực tiếp tháo chiếc roi mềm bên hông, quất thẳng một roi sang.
Âu Dương Húc đau đến run b.ắ.n người, nhưng nhiều hơn là sự không dám tin: "Ngươi có biết ta là ai không?! Dám động đến ta, cả nhà ngươi c.h.ế.t chắc rồi!"
Bàng Dật khoanh tay đứng một bên. Vừa rồi nghe thấy Âu Dương Húc mở miệng, hắn đã biết "thùng t.h.u.ố.c nổ nhỏ" này sắp nổ tung, nên nhanh chân tránh được cú roi của Trịnh Bảo Châu.
Nghe Âu Dương Húc vẫn còn đang gào thét, Bàng Dật lắc đầu ngao ngán.
Ta cứ lẳng lặng nhìn ngươi tìm đường c.h.ế.t.
Chọc vào tiểu tổ tông này, ngươi xong đời rồi.
Bất quá Âu Dương Húc đây là tự làm tự chịu, đi đêm lắm có ngày gặp ma.
Âu Dương Húc vừa chạy trốn vừa dậm chân mắng: "Ngươi chờ đó, Huệ Quận vương phủ sẽ không tha cho ngươi!"
Trịnh Bảo Châu hoàn toàn không để vào mắt: "Hừ, Huệ Quận vương phủ thì tính là cái thá gì!?"
Ở nhà đã dặn, trong kinh thành này những nhà nàng không được trêu chọc chỉ đếm trên đầu ngón tay, một cái Quận vương phủ nhàn tản hữu danh vô thực hoàn toàn không nằm trong số đó!
