Xuyên Về Cổ Đại: Quyết Chí Nằm Yên - Chương 109: Trung Quốc Công Phủ Sao Lại Coi Trọng Bàng Dật…
Cập nhật lúc: 09/01/2026 10:04
Thang Thiền cùng mọi người đến khá đột ngột, trang đầu (người quản lý trang viên) không có sự chuẩn bị trước, vội vàng đi từng nhà thu gom chút rau dại đang vào mùa, lại bắt gà vịt ngỗng làm thịt, bày ra một bàn tiệc nông gia thịnh soạn.
Tay nghề đầu bếp tuy có hạn, món mặn làm chỉ ở mức thường, nhưng các món chay lại có hương vị vô cùng đặc sắc.
Đang đúng độ ăn rau dại, trên bàn có rau khúc ma, rau tể thái và bồ công anh. Đầu bếp đã trổ hết tài nghệ, nào chấm tương, nào trộn nộm, nào xào, nào nấu canh... món nào cũng tươi ngon thanh mát, mang hương vị độc đáo riêng biệt.
Hoàng thị đặt đũa xuống, khen ngợi: “Mấy món rau dại này làm rất khéo, thưởng!”
Vợ của trang đầu nãy giờ vẫn thấp thỏm, nghe vậy mới thở phào nhẹ nhõm, nở nụ cười hàm hậu: “Thức ăn quê mùa thô kệch, không dám nói là cao sang, quý nhân vừa miệng là tốt rồi.”
“Rau dại cũng là sơn hào hải vị đấy chứ, sao lại gọi là thô kệch.”
Thang Thiền cũng đã ăn rất no. Mùa đông vừa qua, mấy tháng liền chẳng được ăn nhiều rau xanh, dù rau dại có chút vị đắng nhẹ nhưng ăn vào lại rất đã miệng.
Nàng còn cố ý nhờ vợ trang đầu thu gom thêm ít rau dại, định bụng mang về nhà gói sủi cảo. Nhân sủi cảo trộn thịt heo, trứng gà cùng rau dại thì ngon tuyệt cú mèo.
Dùng bữa xong, mưa vẫn chưa ngớt, mọi người ai về phòng nấy nghỉ ngơi. Hôm nay dậy sớm quá nên Thang Thiền có chút mệt mỏi rã rời, bèn tẩy trang, rửa mặt chải đầu sơ qua rồi nằm xuống ngủ trưa.
Lạ chỗ nên Thang Thiền ngủ không sâu, nhưng khi tỉnh lại thì mưa cũng đã tạnh hẳn.
Đẩy cửa sổ ra, Thang Thiền hít sâu một hơi.
Không khí sau mưa thật trong lành, màu xanh cây cỏ phía xa như vừa được gột rửa, càng thêm xanh ngắt ướt át.
Thang Thiền vốn định đi tìm Đức Âm, nhưng Đức Âm không ở trong phòng mà đã được Lục thị mời qua bên đó chơi. Thang Thiền không muốn quấy rầy, bèn tự mình ra ngoài đi dạo.
Sơn trang rất rộng lớn, Thang Thiền thong thả tản bộ, đi đến một bãi cỏ rộng lớn được rào chắn bao quanh, bên trong có mấy chú ngựa đang ung dung gặm cỏ.
Thang Thiền hơi ngạc nhiên, hóa ra đây là một trại nuôi ngựa.
Bỗng nhiên có tiếng vó ngựa vang lên, một chấm nhỏ từ xa phi lại gần. Thang Thiền nheo mắt nhìn, khi thấy rõ người cưỡi ngựa thì càng thêm kinh ngạc.
Lại là Hoàng thị!
Thang Thiền bất giác nhớ lại những lần đi du lịch Nội Mông ở kiếp trước, nàng chưa từng học cưỡi ngựa bài bản, cùng lắm chỉ có thể cưỡi ngựa chạy chậm chậm. Nhưng hình ảnh các cô nương địa phương hiên ngang phi ngựa, tư thế oai hùng ấy đến giờ nàng vẫn không quên được.
Hình ảnh Hoàng thị trước mắt trùng khớp với ký ức của Thang Thiền. Ở đầu kia, Hoàng thị cũng đã nhìn thấy Thang Thiền, nàng phi ngựa tới gần, xoay người xuống ngựa rồi đi bộ lại.
Thấy ánh mắt ngạc nhiên của Thang Thiền, Hoàng thị có chút ngượng ngùng.
Nàng là con gái nhà võ tướng, lớn lên ở biên thành, từ nhỏ đã biết cưỡi ngựa. Sau này gả vào kinh thành, điều nàng hoài niệm nhất chính là cảm giác phóng ngựa phi nước đại thuở nhỏ.
Tiếc là các phu nhân trong kinh thành đều chú trọng cung quy thủ lễ, đoan trang nhàn tản. Chuyện mặc kỵ trang phi ngựa như thế này mà truyền ra ngoài, e là sẽ rước lấy không ít ánh mắt dị nghị khi giao tiếp.
May mắn là trượng phu nàng rất thấu hiểu, đã tặng nàng sơn trang có trại nuôi ngựa này. Vừa rồi Hoàng thị đi ngang qua, thật sự không kiềm chế được, nhân lúc vắng người liền lên ngựa chạy một vòng cho thỏa thích.
Không ngờ lại bị Thang Thiền bắt gặp, Hoàng thị có chút xấu hổ. Thật là, đã hơn bốn mươi tuổi đầu rồi mà còn không giữ kẽ, tìm khắp kinh thành này chắc chẳng có ai như nàng, e là sẽ bị chê cười mất thôi...
“Phu nhân cư nhiên biết cưỡi ngựa, lại còn cưỡi đẹp như vậy.” Thang Thiền thật lòng bội phục Hoàng thị, đồng thời cũng có chút hâm mộ.
Nàng cũng muốn có một sơn trang kèm trại nuôi ngựa như thế này a!
“Hả?” Nghe lời khen ngoài dự liệu, Hoàng thị ngẩn người, ngay sau đó nhận ra Thang Thiền khen thật lòng, trong lòng không khỏi dâng lên niềm vui sướng khi tìm được người cùng sở thích.
Nàng hào hứng hỏi: “Muốn thử không?”
Thang Thiền kinh ngạc: “Ta có thể sao?”
“Tự nhiên là được.”
Hoàng thị nhiệt tình gọi mã quan đến. Thang Thiền dù định từ chối nhưng lời đến bên miệng lại không nói ra được, sức hấp dẫn của việc cưỡi ngựa quá lớn, nàng đành nói lời cảm tạ Hoàng thị.
Mã quan nghe nói Thang Thiền mới tập cưỡi, liền chọn cho nàng một con ngựa cái tính tình ôn hòa.
Con ngựa có bộ lông màu nâu đỏ, đôi mắt to tròn, lông mi rất dài, ánh mắt hiền lành đầy linh tính. Thang Thiền nhìn là thích ngay, không nhịn được đưa tay vuốt ve.
Bộ lông mượt mà, xúc cảm rất tốt. Thang Thiền thay bộ kỵ trang mà Hoàng thị tìm cho, đạp lên bàn đạp trèo lên lưng ngựa, để mã quan dắt đi thong thả.
Hoàng thị cưỡi ngựa đi song song với Thang Thiền, thỉnh thoảng chỉ điểm vài câu. Thang Thiền dần dần quen thuộc, tìm lại được chút cảm giác của kiếp trước, cũng có thể cho ngựa chạy chậm chậm.
Chạy được một vòng, Thang Thiền đã thấy thỏa mãn, lưu luyến xuống ngựa.
Hoàng thị nhìn dáng vẻ của nàng, không kìm được cười nói: “Sau này nếu muốn, bất cứ lúc nào muội cũng có thể tới đây.”
Thang Thiền cười lắc đầu từ chối khéo: “Thế thì ngại quá, sao có thể cứ chiếm tiện nghi của ngài mãi được? Lần sau ngài tới lại mời ta là được rồi.”
“Với ta còn khách khí làm gì,” Hoàng thị quả thực muốn coi Thang Thiền là tri kỷ, nhưng nàng cũng tôn trọng sự chừng mực của Thang Thiền, hào hứng lên kế hoạch: “Cũng không biết lần tới ta đến là khi nào... Mùa hè nóng quá, không tiện đi chơi, nhưng đến mùa thu thì tuyệt lắm, còn có thể săn thỏ rừng làm thêm món ăn...”
Trại nuôi ngựa nối liền với sau núi, trong rừng có không ít thú nhỏ, vừa rồi Hoàng thị cũng suýt nữa thì phi ngựa vào rừng săn b.ắ.n.
Nghe nàng nói đến tận mùa thu, Thang Thiền không khỏi tò mò: “Nơi này cũng không xa lắm, thấy ngài thích như vậy, chẳng lẽ không thể thường xuyên tới sao?”
“Sao được chứ?” Hoàng thị theo bản năng lắc đầu, “Tuy không xa nhưng đi đi về về cũng mất một ngày, trong nhà có già có trẻ, nếu ta thường xuyên vắng nhà thì loạn mất.”
“Chẳng phải có con dâu sao,” Thang Thiền tuy việc khác không giỏi nhưng khoản lười biếng thì chắc chắn đứng đầu, “Ngài giao việc nội trợ cho con dâu cả chẳng phải được rồi sao?”
“Không được không được, nó còn trẻ lắm.” Hoàng thị xua tay, người trẻ tuổi làm việc chưa chắc chắn, nàng sao có thể yên tâm.
Thang Thiền bèn lời lẽ thấm thía khuyên nhủ: “Nhưng việc nhà sớm muộn gì cũng phải giao cho người trẻ tuổi mà?”
Giọng điệu của nàng khiến Hoàng thị buồn cười: “Muội nói chuyện cứ như bà cụ non ấy nhỉ?”
Rõ ràng tuổi tác cũng chẳng hơn con dâu nàng là bao... À không, tính ra thì người trước mặt còn nhỏ tuổi hơn con dâu cả của nàng ấy chứ.
Thang Thiền dõng dạc: “Ta là trưởng bối mà!”
Nhờ phúc của Giải Tấn, vai vế của Thang Thiền rất cao, ngay cả với Hoàng thị lớn hơn mình hai mươi mấy tuổi, nàng cũng có thể ngang hàng luận giao.
Thang Thiền nhớ lại dáng vẻ thần thái phi dương của Hoàng thị trên lưng ngựa, bèn khuyến khích: “Ra ngoài một chuyến cũng không dễ dàng, chi bằng ở lại thêm vài ngày. Ngài thành thân bao nhiêu năm nay, cẩn thận chăm sóc già trẻ lớn bé trong nhà, chắc cũng chưa từng được nghỉ ngơi thoải mái bao giờ nhỉ? Cũng nên tự cho mình một kỳ nghỉ chứ.”
Hoàng thị hơi hé miệng, muốn nói lại thôi: “Chuyện này...”
Không thể không nói, lời của Thang Thiền khiến nàng động lòng.
Nàng xuất thân không cao, cũng chẳng phải tài nữ gì, lại trở thành Thế t.ử phu nhân Quốc công phủ mà ai ai cũng ngưỡng mộ. Kể từ khi thành hôn, Hoàng thị đã nỗ lực gấp mười hai vạn lần, hiếu kính cha mẹ chồng, chăm sóc con cái, lo liệu việc nhà, hơn hai mươi năm như một ngày, chỉ sợ bị người ta chê trách làm không tốt.
“... Vậy ở lại thêm hai ngày nhé?”
Đang chần chừ thì trời lại lất phất mưa nhỏ, Thang Thiền cười: “Ngài xem, ông trời cũng đồng ý rồi kìa, trời mưa đường khó đi, ngài nên nghỉ lại sơn trang thôi.”
“... Muội khéo khuyên người thật đấy,” Hoàng thị biết mình đã bị thuyết phục, một khi đã nảy sinh ý định thì nàng cũng không e ngại nữa, “Vậy thì ở thêm hai ngày, hai ngày nữa rồi về.”
Thang Thiền gật đầu lia lịa: “Nên thế, đúng lúc để người trong phủ nhận ra tầm quan trọng của ngài.”
Hoàng thị chưa từng nghĩ đến góc độ này, dở khóc dở cười gật đầu.
...
