Xuyên Về Cổ Đại: Quyết Chí Nằm Yên - Chương 27: Thang Thiền Suýt Chút Nữa Phun Ngụm Trà Vừa Uống Ra Ngoài...

Cập nhật lúc: 07/01/2026 07:10

"Cái gì?"

Thang Thiền suýt chút nữa phun ngụm trà vừa uống ra ngoài: "Bảo con gả cho biểu đệ ư?"

"Phải," Thang mẫu lúc này cũng có chút ngẩn ngơ, "Hôm nay Lão phu nhân tìm ta nói chuyện, hỏi ta cảm thấy Dật ca nhi thế nào..."

Bà vốn chưa kịp phản ứng sâu xa, chỉ đơn thuần lấy thân phận trưởng bối mà khen ngợi Bàng Dật một hồi —— nào là mồm miệng ngọt xớt, hiếu thuận, biết làm việc, lại là thiếu niên tuấn tú, ai mà không yêu thích cho được?

Lão phu nhân nghe xong càng thêm hài lòng, liền hé lộ ý định, nói rằng bà rất coi trọng Thiền tỷ nhi.

Thang mẫu nghe xong lời này, quả thực cứ ngỡ mình đang nằm mơ, hoàn toàn không thể tin nổi.

Trước khi tới kinh thành, có nằm mơ bà cũng không dám nghĩ đến việc gả con gái cho Dật ca nhi, đó chính là Khánh Tường Hầu tương lai!

Nếu Thang phụ còn sống, có lẽ còn có chút khả năng cực nhỏ, nhưng Thang phụ đã qua đời, chỉ dựa vào chút quan hệ huyết thống mỏng manh kia, làm sao có thể trèo cao cho được?

Không ngờ Lão phu nhân lại thực sự nhìn trúng Thiền tỷ nhi!

Phải rồi, Lão phu nhân nhìn trúng là nhìn trúng con người Thiền tỷ nhi, nếu đổi lại là Bảo Thiền...

Dù là mẹ ruột, Thang mẫu cũng không thể không thừa nhận, nếu là Bảo Thiền nhà mình, e là không lọt nổi vào mắt xanh của Lão phu nhân.

Nghĩ đến đây, niềm vui sướng của Thang mẫu không khỏi pha lẫn chút cảm xúc phức tạp.

"Không được không được, tuyệt đối không được!"

Thang Thiền lúc này đâu rảnh bận tâm đến tâm trạng phức tạp của Thang mẫu, nàng lắc đầu như trống bỏi: "Việc này tuyệt đối không thể!"

Khoan chưa nói đến quan hệ huyết thống, Bàng Dật mới chỉ mười sáu mười bảy tuổi, đặt ở hiện đại mới là học sinh cấp ba, Thang Thiền làm sao có thể xuống tay cho được.

Nàng có thiếu liêm sỉ đến đâu cũng không thể ra tay với trẻ vị thành niên được!

Quan trọng hơn, Thang Thiền không muốn sinh con, nhưng nhà người ta là nhà có tước vị cần thừa kế.

Bàng Dật là một thiếu niên tốt, Thang Thiền không thể hại người ta đoạn tuyệt hương hỏa, mất người kế thừa tước vị được.

Việc nhà mình mình biết, Thang Thiền hiện giờ chỉ là một con cá mặn muốn nằm yên hưởng thụ, tìm người đàng hoàng nào để gả cũng là hại đời người ta cả.

Thang mẫu nào biết suy nghĩ của Thang Thiền. Tuy nhớ tới Bảo Thiền khiến trong lòng bà ngũ vị tạp trần, nhưng chung sống với cô con gái này hơn nửa năm nay, bà cũng nảy sinh tình cảm, tự nhiên cũng mong ngóng Thang Thiền được tốt đẹp.

Nếu hôn sự này thành, đây quả là mối duyên không thể tốt hơn.

Thấy Thang Thiền tỏ vẻ phản cảm ra mặt, Thang mẫu không khỏi nhíu mày, mở miệng khuyên: "Ta thấy hôn sự này cực tốt. Đều là thân thích, hiểu rõ gốc rễ, lại có Lão phu nhân che chở, con cũng không cần sợ bị bắt nạt. Dật ca nhi tuy nói không có chí tiến thủ, nhưng sống đến tuổi này ta cũng nhìn thấu rồi, con cái không có bản lĩnh lớn cũng chẳng sao, chỉ cần bình an khỏe mạnh là được. Hơn nữa, chẳng phải con cũng từng khen tính tình nó không tồi sao?"

Thang Thiền khổ mà không nói nên lời, đành phải vơ vét đủ các lý do: "Hầu phu nhân thế mà cũng đồng ý sao? Bà ta chẳng phải luôn muốn cưới cháu gái ruột làm con dâu hay sao?"

"Làm con dâu sao có thể tranh chấp với mẹ chồng," Thang mẫu nói như lẽ đương nhiên, "Lão phu nhân đã nhìn trúng con, bà ấy tự nhiên chỉ có thể nghe theo."

Thang Thiền cố gắng phản bác: "Con thấy Hầu phu nhân vốn chẳng có ý tốt, nếu con dâu không vừa ý bà ta, bà ta âm thầm gây khó dễ thì làm sao?"

"Mẹ chồng lập quy củ cho con dâu vốn là chuyện thường tình, con cứ kính trọng bà ấy là được," Thang mẫu thản nhiên nói, bà không cảm thấy đây là chuyện gì to tát, "Hơn nữa còn có Lão phu nhân ở đó, thế nào cũng sẽ không quá đáng đâu."

Bà còn tưởng Thang Thiền từ chối vì muốn tìm một người hoàn hảo mọi mặt, không khỏi nói: "Trên đời này làm gì có mối hôn sự nào thập toàn thập mỹ? Con nếu có thể gả cho Dật ca nhi, đã là mối hôn sự tốt đến mức ta nằm mơ cũng không dám tưởng rồi..."

Thang Thiền nghe mà đau cả đầu, cũng dứt khoát không giấu giếm toan tính của mình nữa, nói thẳng: "Con sau này sẽ không sinh con, tốt nhất đừng làm hại người ta."

"Con nói cái gì?" Thang mẫu đột nhiên biến sắc, "Trò đùa này một chút cũng không buồn cười đâu!"

"Con không nói đùa."

Việc này sớm muộn gì cũng phải ngả bài với Thang mẫu, Thang Thiền bình tĩnh nói: "Con sợ đau, cũng sợ c.h.ế.t. Sinh con đẻ cái sơ sẩy một chút là mất mạng, con không muốn sinh."

Thang mẫu há hốc mồm, căn bản không thể lý giải nổi: "Con... con cái đứa nhỏ này sao lại có suy nghĩ như vậy? Nữ nhân trên đời này ai mà chẳng trải qua chuyện đó?"

Thang Thiền đáp: "Con không phải bọn họ."

Thang mẫu cuống lên: "Con không sinh con, thì nhà t.ử tế nào chịu cưới con?"

Xem đi, toàn bộ ý nghĩa tồn tại của phụ nữ chính là vì s.i.n.h d.ụ.c. Thang Thiền nhếch khóe miệng: "Cho nên con định chọn một người góa vợ đã có con để gả."

Nàng thở dài: "Nếu người góa vợ này có tiền mà lại ít về nhà, vậy thì càng tốt."

Kỳ thực hoàn hảo nhất chính là gả xung hỉ cho một lão gia t.ử tuổi cao sức yếu, nằm liệt giường không sống được bao lâu. Nàng vừa gả qua liền thành vai vế lão tổ tông, chờ lão gia t.ử xuôi tay, nàng có thể kế thừa di sản, trêu ghẹo tỳ nữ, sai bảo con cháu, đóng cửa viện lại, muốn tự tại thế nào thì tự tại thế ấy.

Chẳng qua Thang Thiền biết, những điều này chỉ có thể nằm mơ mà thôi. Ngay cả chuyện lấy người góa vợ Thang mẫu còn chưa chắc đồng ý, nói gì đến chuyện xung hỉ cho lão già.

Quả nhiên, Thang mẫu căn bản không thể chấp nhận, vừa nghe liền nổ tung: "Góa vợ cái gì, con đừng có mà mơ tưởng!"

"Như người đã nói, người đời đều coi trọng hương hỏa," Thang Thiền nói, "Con chỉ là không muốn làm hại người ta."

Thang mẫu chỉ cảm thấy mọi chuyện đang trượt khỏi tầm kiểm soát: "Vậy khi con già rồi thì làm sao? Có con cái mới có chỗ dựa, không phải từ bụng con chui ra, làm sao chúng nó thân thiết với con được!"

"Chỉ cần trong tay có tiền, còn sợ con cháu không thân thiết sao?" Thang Thiền bình tĩnh đến mức gần như lãnh khốc, "Hơn nữa, người đời cũng coi trọng lễ pháp, con chiếm đại nghĩa danh phận, sợ cái gì?"

Tuy rằng lễ giáo hại người rất sâu, nhưng sự việc đều có hai mặt. Chỉ cần nàng nắm giữ danh phận đích mẫu, một tội danh bất hiếu đè xuống, ai mà không sợ?

"Con... con thật không thể nói lý!" Thang mẫu ý thức được mình không thể thuyết phục được con gái, bà buộc phải dùng đến biện pháp trấn áp thường thấy nhất của cha mẹ thời này, ném xuống một câu: "Lệnh của cha mẹ, lời người mai mối. Mối hôn sự này không đến lượt con từ chối!"

Bị cái "bumerang hiếu đạo" quay lại đập trúng người, Thang Thiền: ... Đáng giận, lễ giáo quả thực hại người rất sâu!

Đối phương đang nóng giận, cứ cãi vã mãi cũng vô nghĩa, Thang Thiền không nói nữa, bưng chén trà lên tỏ ý tiễn khách.

Thang mẫu tức giận đến run người, đứng dậy phất tay áo bỏ đi.

Thang Thiền trầm mặc nhìn chén trà. Thang mẫu tin chắc bà làm vậy là vì tốt cho nàng, Thang Thiền cũng tin Thang mẫu có ý tốt, nhưng nàng thực sự không thể chấp nhận.

Cuộc cãi vã kịch liệt nhất từ trước đến nay giữa hai người, Thu Nguyệt và Song Xảo đứng ngoài gian ngoài đều nghe rõ mồn một.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Về Cổ Đại: Quyết Chí Nằm Yên - Chương 27: Chương 27: Thang Thiền Suýt Chút Nữa Phun Ngụm Trà Vừa Uống Ra Ngoài... | MonkeyD